Bức tượng hiện ra trọn vẹn trước mắt mọi người.
Bà ngồi trên đài sen, đôi tay đặt trong tư thế hiền hòa. Một tay nâng đóa hoa, tượng trưng cho phúc lành. Tay còn lại ôm trước ngực, nơi kim nguyên bảo chất chồng, sáng lóa như vàng ròng, tượng trưng cho tài lộc dồi dào.
Lụa mỏng như sương sớm bao phủ lấy thân hình bà. Không phải là lớp áo cà sa thanh tịnh của một bậc tu hành, mà là một loại vải mềm mại, nhẹ nhàng ôm lấy từng đường cong uyển chuyển. Một vẻ đẹp không giống với bất kỳ pho tượng Phật nào mà Lục Phi từng thấy.
Quá hoàn mỹ.
Quá thật.
Mọi đường nét đều tinh xảo đến mức đáng sợ.
Da thịt mịn màng như được tạc từ ngọc, không hề mang vẻ cứng nhắc của đá xanh. Đôi môi hơi hé mở, như thể chuẩn bị nói điều gì đó—một câu thần chú, một lời thì thầm, hay một bí mật cổ xưa?
Nụ cười ấy…
Hiền hòa. Nhưng cũng đầy dụ hoặc.
Lục Phi khẽ nheo mắt.
Một cảm giác bất an tràn lên như thủy triều, nhấn chìm lý trí.
Ánh mắt bà… không giống Phật.
Không có vẻ từ bi, không mang theo sự thanh tịnh giác ngộ.
Thay vào đó—
Là một sức hút quỷ dị, một cặp mắt như thể ẩn chứa hơi nước, long lanh đến mức khiến người ta sinh ra ảo giác rằng bà đang sống.
Bà đang nhìn họ.
Không phải là một ánh mắt hiền từ ban phước.
Mà là một cái nhìn xuyên thấu linh hồn, chậm rãi thẩm thấu vào từng tế bào, như một ngón tay vô hình ve vuốt từng tấc da thịt, khiến người ta hô hấp rối loạn, tim đập bất ổn.
Một loại cám dỗ c.h.ế.t người.
Không giống Phật.
Giống một nữ nhân tuyệt sắc đang thản nhiên đưa tình.
Càng nhìn, càng bị cuốn vào.
Càng nhìn, càng thấy bất ổn.
Bà không động.
Bà không chớp mắt.
Nhưng bất cứ ai nhìn vào đều có cảm giác bà đang dõi theo mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/197.html.]
Không rời. Không chớp. Không dứt.
Một nụ cười mơ hồ ẩn giấu bí mật, như đang kể một câu chuyện xưa cũ, một lời gọi mời không thành tiếng—như thể chỉ cần tiến thêm một bước…
Sẽ rơi vào vạn kiếp bất phục.
Lục Phi hít sâu, lồng n.g.ự.c hơi siết lại.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì có thứ gì đó không đúng.
Tại sao một bức tượng Phật lại có thể khiến người ta sinh ra cảm giác này?
Câu hỏi đó vang lên trong đầu hắn, như một hồi chuông cảnh báo.
Đây thực sự là tượng Phật sao?
Không ai dám chạm vào bà.
Không ai dám rời mắt khỏi bà.
Không ai dám lên tiếng phá vỡ bầu không khí quỷ dị này.
Bên trong gian Phật đường, bức tượng toát ra một thứ khí tức khó tả.
Không phải là sự thanh tịnh của Phật pháp.
Mà là một loại hấp dẫn ma mị, như một lưới tơ mỏng đang chậm rãi giăng ra, siết chặt từng người một.
Nga
Không ai nhận ra.
Lục Phi siết chặt bàn tay.
Cảm giác này… không giống những lần hắn từng đối mặt với những chuyện kỳ quái trước đây.
Nó không phải là một nỗi sợ trực diện, mà là một loại cám dỗ nguy hiểm.
Một dòng nước xiết, càng vùng vẫy càng bị cuốn sâu.
Một giọng nói mơ hồ vang lên trong đầu hắn—
"Đừng nhìn nữa."
Nhưng hắn không thể dời mắt.
Hơi thở Lục Phi nặng nề, n.g.ự.c hơi phập phồng.
Đây không phải tượng Phật !
Cảm giác ấy ... trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.