Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 181

Cập nhật lúc: 2025-03-28 15:46:27
Lượt xem: 1

“Tô đổng kia biết đến Tà Tự Hào?” Giọng cậu chậm rãi, từng chữ từng chữ nói : “Ông ta quen biết ông nội tôi?”

Lưu Phú Quý vội vã thúc giục:

“Tà Tự Hào danh chấn một thời, ai mà chưa từng nghe qua truyền thuyết về các người? Chỉ tiếc là ông nội cậu lại quá kín tiếng… Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu Tô đổng thực sự quen biết ông ấy, chẳng phải đã trực tiếp tìm đến Tà Tự Hào rồi sao? Đừng quan tâm chuyện đó nữa, nghĩ cách nhanh lên!”

Ông ta sốt ruột, nhưng đâu có ai gấp bằng Lục Phi.

Hắn siết chặt tay, trong lòng như có tảng đá đè nặng.

Hôm nay đã là ngày hai mươi tám.

Chỉ còn hai ngày nữa, nếu không thu thập được vật tà thứ ba, hắn sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ mà ông nội giao phó.

Không thể chứng minh năng lực.

Không đủ tư cách kế thừa Tà Tự Hào.

Lúc đó , Tà Tự Hào sẽ chỉ là truyền thuyết .

“Hay là…” Lưu Phú Quý trầm ngâm tồi nói . “Chúng ta mặt dày một chút, trực tiếp vào Phật đường xem thử?”

Lưu Phú Quý còn chưa kịp đáp lời, ánh mắt ông ta đột nhiên sáng rực.

“Xe của Tô đổng!”

Ngoài cổng, một chiếc xe màu đen lặng lẽ chạy vào.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên bước xuống.

Bộ vest được cắt may tinh tế tôn lên dáng người cao lớn. Đôi giày da sáng bóng phản chiếu ánh đèn. Khuôn mặt ông ta nghiêm nghị, khí chất không hề tầm thường, ánh mắt sắc bén đảo qua toàn bộ sảnh ngoài, mang theo áp lực vô hình.

Trương quản gia lập tức bước tới, cúi đầu nói vài câu. Tô Lập Quốc khẽ gật đầu, sau đó quay đầu, ánh mắt lạnh nhạt quét về phía phòng trà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/181.html.]

Nga

“Đó chính là Tô Lập Quốc, Tô đổng.” Lưu Phú Quý thấp giọng, hưng phấn phất tay chào.

Không lâu sau, Tô Lập Quốc đã tiến vào trong.

“Xin lỗi đã để hai vị chờ lâu.” Giọng ông ta trầm ổn, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được phong thái vững vàng.

“Không sao không sao! Tô đổng có bao nhiêu chuyện phải lo, chúng tôi chờ một lát cũng chẳng đáng gì.” Lưu Phú Quý vội vàng tỏ vẻ khách sáo, sau đó hạ giọng hỏi: “Tình hình của phu nhân và lão thái thái thế nào rồi?”

Tô Lập Quốc xoa xoa mi tâm, khuôn mặt thoáng chút mệt mỏi.

“Bác sĩ nói tình hình không khả quan, cần phẫu thuật gấp.”

Không khí trong phòng lập tức chìm xuống.

Sau khi nói đơn giản vài câu, ánh mắt ông ta rơi xuống người Lục Phi.

“Cậu là?”

Lục Phi đứng dậy, bình tĩnh gật đầu, lịch sự chào .

“Tô đổng, tôi là Lục Phi.”

Tô Lập Quốc trạc tuổi năm mươi, gương mặt vuông vức, lông mày rậm, đôi mắt sáng ngời, lộ ra tướng mạo của bậc đại phú đại quý. Dáng người cao lớn, mái tóc hai bên thái dương điểm bạc, nhưng không làm mất đi vẻ uy nghiêm. Ông ta mang khí chất pha trộn giữa sự nho nhã của bậc học thức và sự cứng rắn của một người từng trải chốn thương trường.

Vừa nghe Lưu Phú Quý nhắc đến Tà Tự Hào, ánh mắt ông ta sáng lên, lập tức hỏi:

"Lục Thanh Huyền, Lục lão , có phải là ông nội cậu?"

Lục Phi không nhanh không chậm đáp lại:

"Đúng vậy."

 

Loading...