Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 177

Cập nhật lúc: 2025-03-28 15:12:12
Lượt xem: 2

Tô Minh Hiên phất tay, giọng điệu không kiên nhẫn: “Tôi tự biết chừng mực.”

Quản gia thấy vậy cũng không dám nói thêm, chỉ đành im lặng lui sang một bên, sau đó ra hiệu cho ông chủ Lục và Lưu Phú Quý ra ngoài uống trà.

Lưu Phú Quý lo sợ Lục Phi sẽ không hài lòng, liền vội vàng kéo hắn rời đi.

Nga

Nhưng ngay khi bước chân vừa xoay chuyển, Lục Phi chợt cười lạnh trong lòng.

Tô Minh Hiên này , chỉ nhìn thoáng qua cũng đã có thể phán hắn là một cái người sắp chết 

Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hai mắt trống rỗng, vô hồn, tựa như một ngọn đèn dầu sắp cạn kiệt. Đôi môi nhợt nhạt đến mức không còn chút huyết sắc, hai bên huyệt Thái Dương hóp lại, khiến khuôn mặt hắn trở nên hốc hác và tiều tụy đến đáng sợ.

Làn da căng khô, thiếu đi sức sống, dưới mắt đã xuất hiện quầng thâm mờ mịt, khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn rõ rệt dù tuổi hắn còn chưa đến mức phải lo lắng về dấu vết thời gian. Cả người như bị rút hết sinh khí, chỉ còn lại một lớp vỏ trống rỗng.

Tình trạng này, không cần nghĩ cũng biết là hậu quả của những đêm dài hoang phí trong men rượu và sắc dục. Một khi đã chìm sâu vào trụy lạc, cơ thể hao mòn chẳng phải chuyện một sớm một chiều. Nếu hắn vẫn tiếp tục buông thả bản thân, e rằng chẳng bao lâu nữa, ngay cả đứng dậy cũng sẽ trở thành một việc khó khăn. Không chỉ thân xác suy sụp, mà ngay cả tinh thần cũng sẽ rệu rã theo.

Những người khác của Tô gia thì Lục Phi không biết , nhưng Tô Minh Hiên này , du không bị thứ gì tà làm hại thì hắn cũng sẽ bị chính bản thân hắn làm cho hối hận không kịp .

Tô Minh Hiên quay đầu , nặn ra vẻ mặt tươi cười nịnh nọt , cung cung kính kính đưa tay làm động tác mời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/177.html.]

“Dương đại sư, xin mời .”

Dương đại sư đứng yên, không nhấc chân bước tới. Ông ta khẽ nhướng mày, ánh mắt lướt qua Tô Minh Hiên, rồi nhàn nhạt nói:

“Tô thiếu gia , nếu gia đình các người  đã mời người khác đến trước, vậy xem ra cũng không cần tôi ra tay nữa.”

Nói rồi, lão ta xoay người, tỏ ý muốn rời đi.

“Dương đại sư! Ngài đừng đi vội!”

Tô Minh Hiên hoảng hốt, vội vàng bước lên trước ngăn lại, giọng nói mang theo chút khẩn thiết.

“Tôi không hề biết ba tôi sẽ đột nhiên gọi thêm người! Hai kẻ kia rõ ràng chỉ là bọn bịp bợm giang hồ, làm sao có thể so sánh với Dương đại sư được chứ ?”

Hắn hạ thấp giọng, vẻ mặt lo âu, nói nhanh:

“Nhà tôi gần đây liên tục xảy ra chuyện quái dị... Bà nội, bác , rồi cả mẹ tôi, đều đột nhiên mắc phải bệnh nặng. Bác sĩ nói tình trạng nguy kịch..."

 

Loading...