Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/YijXzIwGtZ
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão Trương! Lão Trương đâu? Lũ vô dụng các người c.h.ế.t hết rồi sao?!”
Tô Minh Hiên quát to .
Quản gia vội vã chạy đến .
“Đại thiếu gia, ngài đã trở lại.”
“Tôi hỏi ông , hai người kia là do ba tôi mời đến sao?”
Quản gia thoáng lưỡng lự, ánh mắt lướt qua hai người lạ mặt, rồi mới cúi đầu trả lời: “Hai vị này quả thực là khách của tiên sinh . Tiên sinh hiện vẫn đang trên đường về, nhưng trước đó đã dặn tôi đưa họ đến Phật đường dâng hương cúng bái . Không ngờ đại thiếu gia cũng trở về lúc này, nên mới chạm mặt. Là tôi thất trách, chưa kịp báo lại cho ngài.”
Nghe vậy, lòng Tô Minh Hiên càng trầm xuống.
Ba rốt cuộc đang nghĩ gì?
Chỉ cần liếc mắt, hắn đã có thể khẳng định hai kẻ này không phải hạng đáng tin. Một gã béo phục sức lòe loẹt, trên người toát ra mùi nồng nặc của dân buôn lậu, cả người trông chẳng khác gì hạng lừa đảo giang hồ. Còn tên trẻ tuổi đi theo, gầy nhom, mặt mũi xanh xao như bị thiếu ăn lâu ngày, vừa nhìn đã biết là kẻ nghèo rớt mồng tơi. Một người như thế thì có bản lĩnh gì? Hay chỉ đơn giản là một kẻ theo đuôi, sống dựa vào tên béo kia kiếm miếng cơm qua ngày?
Dù cho tình hình trong nhà có cấp bách đến đâu, cũng không đến mức vơ đại hai kẻ bất minh thế này để tìm đường sống chứ!
Hắn nhíu chặt mày, trầm giọng hỏi: “Các người đã phát hiện ra điều gì rồi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/176.html.]
Trước khi Lưu Phú Quý kịp mở miệng, quản gia đã vội vàng nhắc nhở: “Đại thiếu gia, Phật đường không phải nơi thích hợp để ồn ào.”
Lời nhắc ấy khiến Tô Minh Hiên giật mình. Hắn vô thức liếc về phía tượng Phật trong ánh nến lay lắt. Một cơn ớn lạnh từ lòng bàn chân chầm chậm bò lên sống lưng hắn.
Nga
Hắn hít sâu, trấn định lại, rồi hạ giọng ra lệnh: “Lão Trương, dẫn họ ra ngoài uống trà. Ba tôi hẳn cũng sắp về rồi, đừng để họ lảng vảng trong này.”
Quản gia lập tức cúi đầu đáp: “Vâng.”
Nhưng trước khi rời đi, ánh mắt ông ta khẽ lướt qua người đàn ông trung niên đứng bên cạnh Tô Minh Hiên. Ông ta chần chừ giây lát, rồi lên tiếng hỏi: “Thiếu gia . Xin hỏi , ... vị này là ai?”
Tô Minh Hiên khẽ nghiêng người, giọng nói trở nên cung kính hẳn:
“Dương đại sư là cao nhân trong giới Huyền môn, tôi đã đặc biệt mời ngài ấy đến.”
Người đàn ông trung niên khoác trên mình bộ đường trang chỉnh tề, sắc mặt ôn hòa, khóe môi vương một nụ cười nhàn nhạt. Ánh mắt ông ta như phủ một tầng sương mỏng, khiến người đối diện không thể đoán rõ suy nghĩ bên trong. Cả người toát ra vẻ ung dung tự tại, như thể mọi chuyện trên đời chẳng thể làm lay động ông ta dù chỉ một chút.
Quản gia nhìn thoáng qua Dương đại sư, đáy mắt xẹt qua chút nghi hoặc, nhưng vẫn giữ thái độ cung kính, khẽ nhắc nhở:
“Đại thiếu gia,tiên sinh từng dặn, vào Phật đường phải đặc biệt cẩn trọng…”