Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/VSrDep6RiR
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Dương không chỉ là một vùng đất, mà là một vực thẳm khủng khiếp, một nơi bị quên lãng nhưng lại đầy rẫy những thứ quái dị, đáng sợ mà không ai dám đối diện. Những người ngoài chỉ biết đến nơi đây qua những câu chuyện rùng rợn, những lời đồn đại về những báu vật mang theo sự quái đản, sự kinh hãi không thể diễn tả. Có những kẻ dám mạo hiểm mang những thứ ấy về, hy vọng sẽ đổi lấy quyền lực và phú quý, nhưng cái giá họ phải trả là những cơn ác mộng tăm tối, những bóng hình vô hồn luôn lẩn khuất trong góc tối, những tiếng thì thầm lạ lùng, như thể có ai đó đang dõi theo từng hơi thở của họ. Và khi họ quay lại, chẳng thể nào thoát khỏi cái bóng đã bám theo mình từ Nam Dương.
Nam Dương không chỉ là một vùng đất, mà là một lời nguyền vĩnh viễn, một tấm màn che giấu sự c.h.ế.t chóc, nơi những thế lực đen tối đang rình rập, chờ đợi cơ hội để bùng lên. Ai dám bước vào nơi ấy, sẽ chẳng bao giờ còn là chính mình, vì ở đó, bóng tối không chỉ nuốt chửng ánh sáng, mà còn nuốt chửng linh hồn.
"Ôm Tài Phật Mẫu?" Lục Phi lặp lại, lặng lẽ quan sát bức tượng. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khó tả—không phải kính nể, mà là khó chịu, thậm chí là ghê tởm.
Pho tượng này có gì đó không đúng.
Lục Phi từng tiếp xúc với vài món đồ tà vật, nhưng hầu hết chúng đều có một điểm chung—hoặc mang theo sát khí âm trầm, hoặc tỏa ra khí tức quỷ dị khó lường. Nhưng thứ này thì khác, nó lặng im, như một bóng tối ẩn sâu dưới đáy nước, không chút d.a.o động, nhưng lại khiến người ta sợ hãi tận xương tủy.
Hắn thở sâu, lạnh nhạt hỏi:
"Các người làm sao xác định được chuyện xảy ra trong nhà có liên quan đến thứ này?"
Hắn còn chưa nói dứt câu—
"Đừng!"
Quản gia đột nhiên hét lên.
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/169.html.]
Sắc mặt hắn tái mét, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ.
Hắn không dám nhìn Lục Phi, mà lại vụng trộm liếc sang bức tượng kia, như thể lo lắng một ánh mắt quá lâu cũng có thể kinh động đến nó. Giọng hắn run rẩy, nhưng vẫn cố gắng đè thấp xuống, như sợ một thứ gì đó nghe thấy:
"Khách nhân... trước Phật Mẫu đường, xin cẩn trọng lời nói."
"Còn nữa , nếu đã vào đây ... tuyệt đối không được chạm vào vải đỏ phủ trên tượng."
"Nếu mạo phạm Phật Mẫu, hậu quả tự gánh."
Quản gia vừa nói xong liền cúi thấp đầu, thân thể cứng ngắc, tay siết chặt vạt áo như muốn khống chế cơn run rẩy.
Không khí trong phòng như ngưng kết.
Lục Phi nhìn sâu vào mắt quản gia, trong lòng chợt vang lên một suy nghĩ lạnh lẽo—
Thứ này… có thể nghe thấy sao?
Bất giác, da đầu hắn tê rần.