Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/dGZm3M7TSG
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Phi chỉ liếc mắt một cái liền nhìn thấy bàn thờ dựa vào bức tường sâu nhất.
Trên bàn thờ, một pho tượng bị vải đỏ trùm kín mít đứng sừng sững.
Lư hương trước tượng vẫn còn bốc khói, từng sợi khói mỏng manh quấn quanh thân tượng, lượn lờ không tản đi, như có sinh mệnh riêng. Trong lư hương, tro đã tích đầy, dường như chưa từng được dọn dẹp. Cống phẩm xếp ngay ngắn, đều là những món ăn còn tươi mới, hiển nhiên Tô gia ngày nào cũng thành kính tế bái.
Nhưng...
Thứ đáng lẽ là thần linh bảo hộ gia đình này, tại sao lại bị che kín như vậy?
Lớp vải đỏ căng cứng, đường nét bên dưới tạo thành những hình thù quái dị, méo mó, không giống với bất kỳ tượng Phật hay thần thánh nào mà Lục Phi từng thấy.
Lạnh.
Không khí trong thiên thính đột nhiên lạnh hẳn đi, khiến hắn bất giác siết chặt ngón tay.
Ánh mắt Lục Phi trầm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/168.html.]
Nga
Tượng thần gì mà phải che giấu?
Mà quan trọng hơn…
Bên dưới lớp vải đỏ kia, thật sự là một pho tượng sao?
"Xin hỏi... đây là ... thần gì ?"
Lục Phi nhíu mày nhìn pho tượng trước mặt, chậm rãi hỏi. Giọng hắn không lớn, nhưng trong không gian yên ắng, từng chữ như gợn sóng lan ra, chạm vào một thứ gì đó vô hình.
Hắn quay sang nhìn quản gia, nhưng lại phát hiện—người kia vẫn đứng nguyên ở cửa, không bước vào dù chỉ nửa bước. Đôi mắt cụp xuống, mí mắt run rẩy, toàn thân như bị một bàn tay vô hình đè nặng.
"Đây gọi là Ôm Tài Phật Mẫu."
"Lão gia đặc biệt thỉnh về từ một thần miếu ở Nam Dương, vô cùng tôn quý."
Nam Dương… Một miền đất xa xôi, nơi những cơn gió mang theo hơi ẩm nặng nề, như những hơi thở mệt mỏi từ một thế giới không thuộc về con người, lướt qua những cánh rừng rậm rạp. Bóng tối ở đây không phải là sự kết thúc của ngày, mà là một lớp màn đen đặc quánh, như muốn nuốt chửng tất cả ánh sáng và hy vọng. Mặt trời lặn xuống, nhưng không mang theo sự an yên của đêm, mà là sự bao phủ của một vực thẳm tăm tối, nơi mà mỗi bước chân đi đều có thể rơi vào hố sâu không đáy. Đó là một vùng đất hoang vu, nơi biển cả gầm thét và rừng rậm ẩn chứa những tiếng động kỳ lạ, những sinh vật vô hình luôn lặng lẽ theo dõi.
Ở nơi này, những pho tượng thần thánh không phải là biểu tượng của sự linh thiêng, mà là những sinh vật kỳ dị, được chạm khắc bằng bàn tay vô danh, gương mặt mang nụ cười nửa vời đầy ma mị, ánh mắt lạnh lùng như đang thấu suốt linh hồn kẻ phàm trần. Những pho tượng ấy đứng lặng im trong đền đài, nơi mà những nghi lễ chỉ diễn ra trong bóng đêm. Ánh trăng đỏ quạch, như m.á.u vấy lên trên mặt đất, soi rọi những bóng hình mờ ảo đang lướt qua làn khói hương dày đặc, nặng trĩu như thể có linh hồn xưa cũ đang bám chặt vào không gian, chờ đợi để rút cạn sinh lực của những kẻ ngu dại. Những câu thần chú cổ xưa, những lời nguyện rủa được thì thầm bằng ngôn ngữ đã thất truyền từ lâu, vang vọng trong những ngôi đền hoang tàn, nơi những rễ cây si quấn quanh những bức tường mục nát, như thể muốn nuốt trọn mọi bí mật, giữ chúng mãi trong bóng tối.