Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 167

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:03:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Phi vừa bước đi vừa ngấm ngầm đánh giá. Với diện tích to lớn thế này, nếu không có người dẫn đường, hắn chắc chắn sẽ lạc trong mê cung này.

Cúi xuống nhìn trang phục của mình, Lục Phi bất giác nhíu mày : Lưu Phú Quý này cũng không biết nói trước một tiếng . Sớm biết là đến nơi sang trọng thế này, hắn đã thay đồ cho tươm tất một chút. Giờ nhìn mà xem , ngay cả bảo vệ còn ăn mặc chỉnh tề hơn hắn .

Nga

“Biệt thự số 9 … Chính là Tô gia.”

Trước mặt họ là một tòa biệt thự rộng lớn, mang khí thế bề thế, từng đường nét kiến trúc đều thể hiện sự xa hoa và đẳng cấp. Lưu Phú Quý đứng lại trước cổng, ánh mắt hiện lên một tia cảm thán, rồi quay sang Lục Phi, hạ giọng giải thích.

“Tô tổng đã mua đồ cổ bên chỗ tôi mấy lần rồi. Ông ấy cảm thấy giá cả tôi đưa ra hợp lý, lại thấy tôi làm ăn đáng tin, nên mới nhờ tôi tìm người giúp. Đừng thấy nhà họ có tiền có thế mà nghĩ khó gần, thật ra Tô đổng là người rất dễ chung đụng, không hề đặt bản thân lên cao.”

Nói rồi, Lưu Phú Quý đưa tay nhấn chuông cổng.

Từ trong hệ thống liên lạc, một giọng nói trầm ổn, lạnh nhạt truyền ra: “Ai đó?”

Lưu Phú Quý vội nở nụ cười nịnh nọt, hướng về phía camera: “Tô đổng, là tôi, Tiểu Lưu đây.”

"Xin mời chờ một lát."

Chỉ hai giây sau, cánh cổng lớn nặng nề khắc hoa phát ra một tiếng răng rắc, chậm rãi mở ra.

"Ông chủ Lục, mời vào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/167.html.]

Lục Phi cùng Lưu Phú Quý bước vào trong. Trước mắt họ là một khoảng sân rộng lớn, được bài trí cẩn thận, mang theo khí thế nghiêm trang nhưng lại phảng phất một cảm giác lạnh lẽo khó tả.

"Ông chủ Lưu phải không? Mời đi theo tôi."

Một lão quản gia dáng vẻ trầm ổn, tóc đã bạc trắng nhưng lưng vẫn thẳng tắp, bước ra tiếp đón. Ông ta không nói nhiều, chỉ lặng lẽ dẫn đường, đến của thiên thính của biệt thự liền hạ giọng nói : "Hai vị, ông chủ nhà tôi đang trên đường từ bệnh viện trở về. Ông ấy sẽ về tới ngay. Nếu không ngại, hai vị có thể vào trong bái Phật Mẫu trước."

Giọng nói cố gắng hạ thật nhỏ như sợ kinh động đến điều gì đó .

Bái Phật?

Không phải tà thần sao? Sao lại còn muốn bái?

Lưu Phú Quý theo phản xạ quay sang nhìn Lục Phi, ánh mắt lóe lên vẻ thăm dò.

"Được, phiền ông dẫn đường ." Lục Phi gật đầu, giọng nói không nhanh không chậm.

Lão quản gia không nói thêm, chỉ nhẹ nhàng đẩy cánh cửa lớn.

Ngay lập tức, một mùi hương tro nồng nặc ập vào mặt, mang theo hơi ẩm quánh đặc, tựa như bám chặt lấy da thịt, len lỏi vào tận trong phổi.

Thiên thính xa hoa chìm trong ánh sáng lờ mờ. Đèn lồng treo cao, nhưng ánh sáng lại u ám kỳ lạ, như bị thứ gì đó vô hình nuốt chửng.

Loading...