Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 151

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:53:30
Lượt xem: 0

Hắn ngừng lại một chút, rồi dứt khoát nói:

“Phải chặt bỏ ngay lập tức.”

Không chờ thêm một giây nào nữa, Tạ Dao lập tức rút điện thoại, bàn tay có chút run rẩy.

“Tôi sẽ gọi người đến ngay!”

Tạ Dao cảm thấy gai lạnh lan khắp sống lưng. Cô không muốn chờ dù chỉ một khắc, lập tức lấy điện thoại gọi đi, giọng nói gấp gáp như muốn lập tức nhổ sạch từng cành tường vi ra khỏi mảnh đất này.

 

Sau khi sắp xếp xong xuôi, cô thở hắt ra, nhưng nỗi bất an trong lòng vẫn chưa thể lắng xuống. Cô quay sang nhìn Lục Phi, trong mắt tràn đầy cảm kích.

"Ông chủ Lục, lại một lần nữa anh cứu tôi rồi."

Lục Phi khoát tay, ánh mắt vẫn dán chặt vào những dây tường vi quấn quanh phần mộ, như thể cảm nhận được một luồng hơi thở âm trầm vô hình.

"Tạ tiểu thư quá lời rồi. Tôi cũng không hiểu biết nhiều về phong thủy, có khi chỉ là tôi suy nghĩ nhiều thôi."

"Không! Anh tuyệt đối không nghĩ nhiều!"

Tạ Dao nhìn chằm chằm vào những bụi cây đang rung rinh theo gió, nhưng trong mắt cô, chúng chẳng khác nào những sợi xích đang xiết chặt lấy phần mộ, không ngừng siết sâu, siết chặt, giam cầm thứ gì đó bên dưới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/151.html.]

"Trên đời này không có chuyện trùng hợp như vậy... Những bụi tường vi này chắc chắn có người cố ý trồng."

Nga

Cô nắm chặt lấy góc áo, ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Cơn ớn lạnh bò dọc sống lưng. Một suy đoán hiện lên trong đầu cô, khiến đôi mắt dần trầm xuống.

"Tôi nghĩ... tôi biết ai đã làm chuyện này."

Gió bỗng nổi lên, cành lá lay động tạo nên những tiếng xào xạc rợn người. Tường vi vẫn yên lặng tỏa hương, nhưng hương thơm ấy giờ đây lại khiến người ta buốt lạnh đến tận xương.

Không bao lâu sau, người mà Tạ Dao gọi đã đến . Nhóm công nhân mang theo công cụ, bắt đầu nhổ từng gốc tường vi, bứng sạch cả rễ.

"Nhổ tận gốc! Không chừa lại dù chỉ một cây! Tất cả mang đi, dùng lửa thiêu sạch sẽ !"

Giọng nói của cô sắc bén, kiên quyết như một mệnh lệnh không thể phản kháng.

Những người công nhân không dám chậm trễ, lập tức làm theo. Đám dây leo ngoằn ngoèo bị kéo lên, để lộ những bộ rễ chằng chịt bám sâu vào lòng đất như móng vuốt của một thứ gì đó bám riết không chịu buông. Chúng bị quẳng lên một chiếc xe tải nhỏ, chồng chất như xác sinh vật bị xé toạc khỏi môi trường sống.

Điều kỳ lạ là, ngay khoảnh khắc chiếc xe tải lăn bánh rời đi, một cơn gió lạnh thốc qua.

Tạ Dao đứng lặng giữa gió, cảm giác như có thứ gì đó vô hình vừa bị cuốn đi theo. Hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, thứ áp lực đè nặng lên cô suốt những ngày qua bỗng dưng tan biến.

Cô giật mình.

 

Loading...