Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 139

Cập nhật lúc: 2025-03-26 11:04:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Phú Quý tựa lưng vào ghế, cái bụng bia tròn căng khẽ rung lên theo nhịp thở. Trong ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại, gương mặt hắn hiện rõ vẻ hân hoan lẫn tham lam khó giấu.

Vừa thấy Lục Phi bước vào, hắn lập tức bật dậy, mắt sáng rực như thấy vàng ròng.

“Ông chủ Lục ! Cái vòng cổ hôm trước của anh ... đúng là thần kỳ!”

Hắn giơ điện thoại lên, gần như dí sát vào mặt Lục Phi, giọng kích động đến mức run rẩy.

“Nhìn đi! Anh có nhận ra cô ta không?”

Lục Phi liếc qua màn hình, ánh mắt ban đầu hờ hững, nhưng chỉ sau một khắc, con ngươi hắn co rút lại.

Trên cổ cô gái trong livestream… là chiếc vòng cốt người.

Khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm kỹ lưỡng, làn da trắng nõn gần như phát sáng dưới ánh đèn. Nhưng dù thế nào, Lục Phi vẫn nhận ra—đây chính là cô hot girl mạng vô danh mấy ngày trước. Bây giờ, chỉ sau hai ngày, cô ta đã trở thành hiện tượng. Quà tặng không ngừng bay lên, tên lửa, xe sang, từng đợt từng đợt chồng chất như núi.

Lưu Phú Quý cười ha hả, vỗ mạnh vào bụng, giọng nói đầy hưng phấn lẫn ngưỡng mộ:

“Không ngờ chứ gì? Cô ta một bước thành danh! Không biết đã kiếm được bao nhiêu tiền rồi! Cái vòng đó của anh , quả thật là bảo bối đổi vận!”

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/139.html.]

Lục Phi không nói gì. Hắn chỉ cười nhạt, ngón tay vô thức gõ nhịp trên mặt bàn. Thanh âm khẽ vang vọng, như tiếng đồng hồ điểm từng giây cuối cùng trước khi một sự thật kinh hoàng bị vạch trần.

“Chi Liên Chi Chú…"

“Thứ này không phải để trấn áp tà ma, mà là để thu hút sự chú ý của chúng.”

 

“Một khi nó được kích hoạt, những thứ ẩn nấp trong bóng tối sẽ lập tức bị thu hút. Giống như ném một viên đá xuống mặt hồ tĩnh lặng—mặt nước có thể phẳng lặng trong giây lát, nhưng đáy hồ sẽ không còn bình yên nữa.”

“Nó là mồi câu.”

“Nhưng vấn đề của mồi câu là gì?”

“Khi thả mồi xuống nước, người câu cá sẽ mong chờ cá cắn câu. Nhưng nếu thứ kéo dây câu không phải cá, mà là một thứ khác thì sao?”

“Chi Liên Chi Chú quả thật rất hữu dụng . Nó có thể dụ được thứ ta muốn . Nhưng ... cũng có thể kéo đến thứ mà ta không ngờ tới. Khi quăng dây câu, ta không chỉ chọn con mồi—mà con mồi cũng có thể chọn ta.”

Căn phòng như bị bao phủ bởi một tầng khí lạnh vô hình, hương trà dù thanh nhã đến đâu cũng không xua tan được cảm giác áp lực đang lặng lẽ bủa vây. Một sự căng thẳng vô hình len lỏi vào từng ngóc ngách, như thể có một thực thể vô hình đang âm thầm quan sát, chờ đợi thời cơ để nhào đến.

 

Loading...