Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 112
Cập nhật lúc: 2025-03-24 12:46:17
Lượt xem: 1
Hổ Tử trợn tròn mắt , ngẩn người một lúc lâu, rồi tức giận siết chặt nắm đấm:
“Nói vậy chẳng phải cả thôn đều là lừa đảo?! Bọn họ sợ tôi tìm lão già kia gây phiền phức, nên cố tình nói rằng ông ta đã chết?”
Lục Phi đứng yên, ánh mắt sắc bén quét qua bóng tối xung quanh. Gió đêm lành lạnh thổi qua, mang theo mùi ẩm mốc của rừng già và mộ phần. Hắn trầm mặc một lát, rồi chậm rãi cất giọng:
"Thoạt nhìn thì đúng là vậy… Nhưng có một điểm không hợp lý."
Hổ Tử cảm thấy sống lưng lạnh buốt, vô thức nuốt nước bọt:
"Điểm nào?"
Lục Phi cúi đầu, nhẹ nhàng bóp nắm đất mộ trong tay, cảm nhận lớp bụi mịn chảy qua kẽ tay mình, ánh mắt trầm xuống, từng câu từng chữ vang lên chậm rãi nhưng sắc bén :
"Nếu muốn che giấu sự thật, tại sao bọn họ không đơn giản nói rằng lão Tứ đã rời thôn từ lâu? Chỉ cần một câu như vậy, chẳng phải sẽ khiến chúng ta không truy cứu thêm sao? Nhưng bọn họ lại dựng lên một ngôi mộ, thậm chí còn đặt di ảnh. Đó là một việc vô cùng tốn công, và rõ ràng là có chủ ý từ trước."
Hổ Tử rùng mình, cảm giác bất an dần dâng lên, nhưng hắn vẫn chưa hiểu hết ý của Lục Phi:
"Nhưng… có thể bọn họ chỉ muốn có một lý do hợp lý để đối phó với người ngoài?"
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/112.html.]
Lục Phi khẽ cười, nhưng nụ cười ấy lạnh lẽo đến mức khiến Hổ Tử cảm thấy da đầu tê dại:
"Nếu là giả vờ, vậy tại sao trong nhà vẫn còn dấu vết của một buổi tang lễ thực sự? Những vòng hoa trước mộ vẫn chưa cháy hết hoàn toàn, trong nhà cũng có vải trắng đã từng treo trên linh đường. Những dấu vết này không phải làm qua loa cho có, mà là bằng chứng cho thấy bọn họ thực sự đã tổ chức một đám tang cho lão Tứ."
Gió lạnh rít qua những tán cây, tạo thành âm thanh như tiếng ai đó thì thầm trong bóng tối. Hổ Tử bỗng cảm thấy lưng mình lạnh toát, một cơn ớn lạnh vô hình len lỏi vào từng thớ thịt.
"Ý anh là… họ tổ chức đám tang cho một người còn sống?!"
Lục Phi híp mắt, giọng nói không mang theo cảm xúc nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực nặng nề:
"Không chỉ đơn giản như vậy. Anh có nghĩ đến một khả năng khác không? Có thể lão Tứ thật sự đã là người chết, nhưng t.h.i t.h.ể lại không được đưa vào trong mộ , còn họ lại cố tình dựng lên một ngôi mộ trống để che giấu?"
Hổ Tử cảm thấy tim mình như thắt lại, giọng nói khàn khàn:
"Ý anh là… lão Tứ có thể đã c.h.ế.t thật, nhưng t.h.i t.h.ể không có trong mộ?"
Lục Phi chậm rãi gật đầu, ánh mắt vẫn trầm tĩnh nhưng lại như có một dòng nước ngầm cuồn cuộn phía sau:
"Một khả năng nữa—họ biết lão Tứ chưa chết, nhưng vẫn cố chấp làm tang sự cho ông ta ."
"Tại sao vậy ?"