Chu Tuyền buông thõng hai tay: “Sau đó? Làm gì đó nữa, cả đời từng chạy nhanh đến thế.”
Hắn bỗng chộp lấy tay Chúc Phù, giọng run bần bật: “Chúc tiểu thư, nếu gặp ma sẽ ma ám, từ từ bệnh c.h.ế.t, cô nhất định cứu đấy!”
Chúc Phù thản nhiên rút tay : “Đừng tự hù dọa, nữ quỷ đó theo .”
Chu Tuyền thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì , thì , cứ tưởng sắp tiêu đời ...”
“Reng reng reng ——”
Tiếng chuông điện thoại ch.ói tai đột ngột vang lên khiến Chu Tuyền giật thót, suýt nữa quăng luôn chiếc máy. Hắn luống cuống bắt máy.
“Alo...”
Đầu dây bên truyền đến giọng lo lắng của A Khải: “Lão Chu! Bọn đến trường , đang ở thế?”
“Đ*! Chạy mau !” Chu Tuyền gào lên: “Chỗ đó ma! Mau...”
“A ——!!!”
Một tiếng hét xé lòng vang lên từ ống , tiếp đó là tiếng tút tút kéo dài, cuộc gọi ngắt. Sắc mặt Chu Tuyền lập tức trắng bệch, điện thoại rơi “bộp” xuống bàn, hoảng hốt Chúc Phù: “Phải đây... họ cúp máy ...”
Hắn lao tới mặt Chúc Phù, suýt quỳ xuống: “Chúc tiểu thư, cầu xin cô, cứu mấy thằng em của với!”
Tiêu Cảnh Xuyên lên tiếng: “Dù cũng rảnh, là xem thử?”
Hạ Triết đầy mong đợi Chúc Phù: “ cũng xem!”
Chúc Phù : “Mọi đúng là sợ là gì!”
Tiêu Cảnh Xuyên đáp: “Sợ gì chứ? Dương khí đầy , với còn Hạ Triết nữa, lát nữa cho cô tay!”
Hạ Triết lườm: “Anh bốc phét thì đừng kéo .”
Để đề phòng, Chúc Phù bếp lấy một con d.a.o phay nhét túi da dê nhỏ: “Đi thôi, xem tình hình thế nào.”
“Còn dùng cả v.ũ k.h.í nữa ?” Chu Tuyền ngạc nhiên: “Sao nghĩ nhỉ?” Hắn âm thầm quyết tâm, lát nữa gặp con ma nhất định cho cô một trận, bắt cô nhả em của !
Mấy bắt một chiếc taxi. Chúc Phù ghế phụ, Tiêu Cảnh Xuyên, Chu Tuyền và Hạ Triết phía . Tài xế qua gương chiếu hậu, thấy Tiêu Cảnh Xuyên giữa, Chu Tuyền nép sát cửa sổ, để trống một chỗ bên cạnh.
Ông bác tài : “Mấy thật đấy, hai chen chúc sát thế.”
Chu Tuyền ngơ ngác: “Vâng?”
Tiêu Cảnh Xuyên bình thản: “Vâng, bọn cháu lắm.” Tài xế lắc đầu, lẩm bẩm: “Giới trẻ bây giờ thật là...”
Chiếc xe tiến một khu mỏ bỏ hoang. Trên bãi đất trống, cỏ mọc um tùm, một tòa nhà trơ trọi. Những ô cửa sổ đen ngòm như vô con mắt âm u dõi theo đến.
“Lạ thật...” Chu Tuyền nuốt nước miếng: “Rõ ràng nhớ là bật đèn mà...”
Chúc Phù bật đèn pin, bước trong. Chu Tuyền run cầm cập gọi: “A Khải ơi~ Lão Vương ơi~ Hai ông ở ~” Đáp chỉ tiếng vang vọng trống rỗng.
Chúc Phù đề nghị: “Hay là chia tìm.”
Chu Tuyền lập tức phản đối: “Không , xem phim kinh dị ? Đứa nào tách đoàn là c.h.ế.t đấy!”
Tiêu Cảnh Xuyên kéo tay áo Chúc Phù: “Anh cũng lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-an-nho-am-duong-doi-mon-ngon-lay-cong-duc-bong-choc-phat-nhanh/chuong-103-dem-kinh-hoang-tai-truong-hoc-ma-2.html.]
Chúc Phù sang hỏi Hạ Triết: “Thấy gì ?”
Hạ Triết đảo mắt quanh: “Chẳng thấy con ma nào cả!”
Chu Tuyền kinh ngạc : “Người em, cũng mắt âm dương ?” Hạ Triết hừ một tiếng, đáp.
Lên đến tầng hai, Chu Tuyền vơ đại một chiếc ghế gãy v.ũ k.h.í: “Chính... chính là lớp học phía ...” Hắn run như cầy sấy: “... thấy nữ quỷ ở đó!”
Hạ Triết áp mặt cửa sổ : “Không ... , ma!”
Chu Tuyền cũng ghé : “Sao thế... chẳng lẽ cô chạy ?”
lúc , một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai Chu Tuyền: “Đến~ chơi~ với~ em~ ...”
“Á á á ma cứu với!” Chu Tuyền hét toáng, nhảy dựng . Người mặt tóc dài xõa xượi, nữ quỷ thì là ai?
Chúc Phù còn kịp phản ứng, Chu Tuyền vung ghế đập xuống: “C.h.ế.t con khốn!!!”
Đối phương ôm đầu bỏ chạy, miệng liên tục xin tha: “Đừng đ.á.n.h! Đừng đ.á.n.h! Chu Tuyền! Là !”
A Khải giật phăng bộ tóc giả xuống, Lão Vương cầm điện thoại từ góc chạy , đến thẳng nổi: “ hết , ha ha, mai đăng lên mạng luôn!”
Chu Tuyền tức đến nhảy dựng: “Mấy ông ở đây thực sự ...” Lời còn dứt nghẹn . Sắc mặt trắng bệch, run rẩy chỉ lưng Lão Vương: “Anh... lưng ...”
Nụ mặt Lão Vương cứng đờ. Hắn chậm rãi đầu, phía trống . “Anh điên ? Làm hú hồn.”
Chu Tuyền càng hoảng hơn: “Anh thấy cô ? Cô ngay lưng kìa! A Khải, thấy ?”
A Khải lắc đầu: “Có gì ...”
Chu Tuyền nhấc ghế lên, hét lớn định lao tới. Chúc Phù vội ngăn : “Bình tĩnh !” Cô sang Hạ Triết: “Cậu hỏi xem tình hình thế nào.”
Hạ Triết lững thững bay qua. Khi lướt ngang Chu Tuyền, dường như nhận điều gì, mắt trợn trừng chằm chằm xuống chân : “Cậu... đang bay?”
Chu Tuyền trợn mắt ngã ngửa . A Khải vội đỡ lấy, bấm mạnh nhân trung: “Lão Chu! Anh thế? Tỉnh !”
Chu Tuyền lơ mơ tỉnh dậy, đầu mếu: “Chúc tiểu thư... rốt cuộc ở đây mấy con ma?”
Chúc Phù bình thản: “Hai con.”
Chu Tuyền ôm n.g.ự.c thở dốc: “Kích thích quá, chịu nổi mất!”
Chỉ thấy Hạ Triết gì đó với , đưa đĩa sủi cảo mang từ tiệm cơm. Không lâu , Chúc Phù thấy nữ quỷ . Nữ quỷ áo trắng theo Hạ Triết bay tới, vén mái tóc dài che mặt, lộ gương mặt diễm lệ.
Cô với Chúc Phù: “Cảm ơn, lâu ăn gì.”
Chu Tuyền lồm cồm bò dậy: “Chúc... Chúc tiểu thư... chuyện là ?”
Chúc Phù đáp: “Nếu sợ thì các về , còn chuyện cần với cô .”
Nữ quỷ áy náy cúi đầu về phía Chu Tuyền: “Xin nhé, dọa sợ , cố ý ...”
Chu Tuyền gãi đầu, kỹ thấy cô cũng khá xinh: “Cái đó... thật thế thì cô cũng đáng sợ lắm...”
Ở phía bên , A Khải và Lão Vương ngã khuỵu xuống đất, mặt đầy kinh hãi. Một chuyện với khí đủ đáng sợ, giờ đến hai cùng như , chẳng lẽ... thật sự ma?
Chu Tuyền học theo giọng điệu của Chúc Phù, cố tỏ thâm trầm với hai : “Mấy ông sợ thì về , ở xem .”
A Khải và Lão Vương , bỗng lấy can đảm: “Bọn cũng ! Ngày nào cũng ma giả, khó khăn lắm mới gặp ma thật!”
Chu Tuyền lập tức phấn chấn, vênh mặt: “ mắt âm dương, mấy ông thấy gì, ở cũng vô dụng!”