THƯƠNG SƠN TUYẾT - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-05-03 16:34:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nàng còn nhớ một ngày g-iết một con thủy yêu, trời mưa lớn, và nàng ướt sũng cả , nàng kéo chạy hang núi, dẫn nàng qua đêm trong hang.”

 

Hắn dùng quần áo ngăn cách hai , tuy nhiên nàng vẫn đ.á.n.h bạo ghé đầu sang thì thấy đang cởi trần đồ.

 

Đó là đầu tiên nàng thấy cơ thể trần trụi của , thấy những giọt nước trượt từ cơ bắp của xuống, nàng liền cảm thấy những giọt nước đó dường như rơi trúng trái tim nàng, đêm đó nàng tâm thần yên, miệng khô lưỡi đắng, trằn trọc mãi ngủ .

 

Nhịp thở của Thẩm Ngọc Thanh cũng nông, rõ ràng cũng ngủ.

 

Đến cuối cùng, đại khái nàng cũng gì liền cách rèm cửa, cẩn thận :

 

“Thẩm Trạch Uyên, thể... chạm ngươi một cái ?"

 

Thẩm Trạch Uyên nhịp thở khựng .

 

Giang Chiếu Tuyết vốn tưởng định mắng nàng yêu tính khó trừ, tuy nhiên đối phương chỉ im lặng.

 

Một lúc lâu , nàng thế mà cảm nhận đưa tay , nắm lấy tay nàng, xuyên qua rèm áo mà chạm .

 

Cú chạm đó như bùng lên ngọn lửa, đêm đó Thẩm Ngọc Thanh suýt chút nữa đến bước cuối cùng, chỉ là khoảnh khắc cuối cùng đột nhiên thanh tỉnh.

 

Hắn thở dốc nặng nề, giơ tay che mắt nàng, khàn giọng :

 

“Đợi ..."

 

Hắn cúi đầu hôn nàng:

 

“A Tuyết, đợi về bẩm báo sư môn..."

 

“Ta đến cưới nàng."

 

Chính đến cưới nàng.

 

Giang Chiếu Tuyết rốt cuộc cũng chút bàng hoàng nhớ .

 

Chỉ là Thẩm Ngọc Thanh về liền hối hận.

 

Đại khái là vẫn chê bai xuất yêu tu của nàng, hoặc giả là xuống giường liền tỉnh táo, tóm về Linh Kiếm Tiên Các liền bặt vô âm tín, nàng ở Bồng Lai đợi lâu, còn vui vẻ hớn hở với Giang Chiếu Tuyết rằng nhất định sẽ mang theo Cô Quân lão tổ đến cầu hôn.

 

Kết quả đợi hết ngày qua ngày khác, cuối cùng chỉ đợi lá thư xin của .

 

Nàng tức giận dẫn đ.á.n.h lên Linh Kiếm Tiên Các, kết quả Cửu U Cảnh phạm giới, liền tiền tuyến.

 

Cửu U Cảnh và Chân Tiên Cảnh đ.á.n.h chừng một năm, năm đó bọn họ bôn ba khắp nơi, nàng là mệnh sư luôn bảo vệ ở phía cùng.

 

Còn thì luôn ở tiền tuyến hàng đầu.

 

Mãi cho đến đại chiến Thương Minh Hải, nàng dốc sức chạy đến cứu , bọn họ mới rốt cuộc gặp .

 

Lúc đó nàng cũng chẳng hỏi tại nữa.

 

Nàng chỉ cứu , sống.

 

cứu ơn, bao nhiêu năm qua vẫn luôn trách nàng tự ý quyết định, trách nàng cứu , ép cưới.

 

Nàng trong sự oán trách càng thêm ngang ngược, nàng hiểu sai điều gì, cưới nàng là do , hôn sự là do Linh Kiếm Tiên Các cầu xin, kết quả khi thành hỏi han, chạm một cái cũng giống như nàng đang ép buộc .

 

Chỉ điều càng chống đối như thì nàng càng phục tùng.

 

Hai trăm năm nàng dùng đủ cách mềm mỏng cứng rắn, sáng tối, uống rượu hạ d.ư.ợ.c, nịnh nọt dối, dùng hết thủ đoạn.

 

Mãi cho đến cuối cùng ở Giang Châu năm đó, nàng màn mưa rốt cuộc mới ch-ết tâm.

 

Vốn dĩ cũng chẳng còn mong cầu gì nữa nhưng một tháng khi Mộ Cẩm Nguyệt nhập môn, một đêm đột nhiên đội mưa tìm đến.

 

Nàng ngủ đến nửa đêm thì mơ màng tỉnh giấc liền thấy đang bên giường.

 

Trên mang theo cái lạnh lẽo của đêm mưa, thấy Giang Chiếu Tuyết tỉnh dậy liền mắt sang.

 

Giang Chiếu Tuyết ngủ chút bàng hoàng, nàng chống dậy, dần dần nhận bên cạnh là ai, lẩm bẩm thành tiếng:

 

“A Uyên?"

 

Thẩm Ngọc Thanh từ từ ngước mắt, lặng lẽ nàng trong màn đêm, hồi lâu.

 

Sau đó từng chút từng chút ghé sát nàng, nàng cứ ngỡ định dạy dỗ nên cau mày:

 

“Ngươi định phát điên cái gì..."

 

Chữ “điên" còn kịp thốt hôn lên môi nàng.

 

Nàng mở to mắt, cảm giác giống như thời niên thiếu, đầu tiên hôn nàng như , khắc chế mà dịu dàng.

 

Nàng tiếng mưa rơi tí tách, mở to đôi mắt, tại rơi nước mắt trong nụ hôn của .

 

Hắn hôn nàng xong liền dừng , chỉ nhẹ nhàng tì trán nàng, khàn giọng :

 

“A Tuyết, đây là cuối cùng, đừng phạm sai lầm nữa."

 

Nàng hiểu:

 

“Ta sai chuyện gì ?"

 

Thẩm Ngọc Thanh gì, chỉ nhẹ nhàng tựa nàng, dường như vô cùng mệt mỏi.

 

Hắn tựa nàng một lát, nàng dám phiền , im lặng .

 

Khi nàng cứ ngỡ sẽ nghỉ trong phòng thì một nữa dậy, khôi phục dáng vẻ lạnh lùng ngày thường, dặn dò rằng:

 

“Sư gặp chuyện, xuống núi lo liệu cho , sẽ mang về một t.ử, nàng cần chăm sóc cho nàng , như chị như , bắt nạt nàng ."

 

Nàng chút mờ mịt, tại nửa đêm đến thông báo chuyện , dù t.ử của đông, nàng cũng bao giờ quản đến.

 

Mãi cho đến nửa tháng mang về Mộ Cẩm Nguyệt.

 

Nghĩ tới Mộ Cẩm Nguyệt, Giang Chiếu Tuyết nở một nụ giễu cợt.

 

Những nỗi buồn thương, tình cảm kỳ lạ trong lòng thoáng chốc tan biến sạch sành sanh, nàng bình tĩnh , thầm mắng bản một câu táng tận lương tâm, ngay cả ý đồ với cỏ gần hang cũng đ.á.n.h đó liền nhắm mắt .

 

Khi Giang Chiếu Tuyết và Bùi T.ử Thần đang ngủ say, Thẩm Ngọc Thanh cùng của Thiên Cơ Viện đang khảo sát Thao Thiết Lâu.

 

“Người ở đây đều ch-ết sạch ."

 

Viện trưởng Thiên Cơ Viện Phó Trường Sinh cảnh tượng t.h.ả.m khốc bên trong căn phòng bao của Thao Thiết Lâu, cau mày :

 

“Thi thể xé xác , âm khí ăn mòn, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, dường như nhiều đồng thời tay..."

 

“Không."

 

Thẩm Ngọc Thanh bình tĩnh lên tiếng, “Chỉ một ."

 

Phó Trường Sinh kinh ngạc đầu , Thẩm Ngọc Thanh cảm nhận sự d.a.o động của linh khí xung quanh, bình tĩnh :

 

“Một ngàn năm , từng thấy qua loại công pháp , là loại thuật thường dùng của ma tu ở thế giới chúng , chúng gọi nó là——Âm Chỉ Tiên."

 

Phó Trường Sinh liền hiểu :

 

“Chẳng trách lão hủ từng thấy qua loại công pháp , hóa thuộc về đời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thuong-son-tuyet/chuong-96.html.]

 

Vậy..."

 

Phó Trường Sinh kinh nghi bất định:

 

“Chẳng lẽ những về từ ngàn năm chỉ Thẩm đạo hữu cùng phu nhân và ái đồ ba ?"

 

“Có lẽ ."

 

Ngữ khí của Thẩm Ngọc Thanh nhàn nhạt, suy nghĩ một chút cân nhắc :

 

“Chuyện nội t.ử mặt ở đó, chắc hẳn nhiều hơn, mong Phó viện trưởng thể sớm tìm thấy t.ử dẫn đường ngày hôm nay, chắc hẳn chân tướng sẽ đại bạch."

 

“Yên tâm."

 

Phó Trường Sinh giơ tay, “Những gì Thẩm đạo hữu ủy thác, lão hủ nhất định sẽ dốc hết sức.

 

Còn một việc nữa..."

 

Phó Trường Sinh ngập ngừng:

 

“Thẩm đạo hữu, thể cùng xác nhận một nữa , ngài thực sự thấy chân long chi khí Tam điện hạ ?"

 

Thẩm Ngọc Thanh thấy lời liền ngước mắt Phó Trường Sinh, Phó Trường Sinh chằm chằm , rõ ràng là nhất định một đáp án.

 

Thẩm Ngọc Thanh suy nghĩ hồi lâu, thật lòng:

 

“Tại hạ giỏi đạo , nhưng khi mới gặp, tại hạ quả thực thấy chân long chi khí Tam điện hạ."

 

“Vậy còn Thái t.ử điện hạ thì ?"

 

Phó Trường Sinh truy hỏi, Thẩm Ngọc Thanh liền cau mày:

 

“Dường như... cũng ."

 

Chân long chi khí ở nhân gian là biểu trưng của thiên t.ử, giữa các hoàng t.ử thông thường sẽ đồng thời xuất hiện.

 

Đáp án đưa ngay cả bản Thẩm Ngọc Thanh cũng chút chắc chắn, chỉ :

 

“Vẫn nên tìm nội t.ử , nếu nội t.ử ở đây nhất định thể giải đáp cho Phó viện trưởng."

 

Phó Trường Sinh liền vội vàng :

 

“Yên tâm, đêm nay sẽ tra ngay."

 

Thẩm Ngọc Thanh lời liền yên tâm , suy nghĩ một chút :

 

“Vết thương đồ tại hạ vẫn lành, tại hạ xin cáo lui ."

 

Phó Trường Sinh lời liền hàn huyên một hồi tiễn Thẩm Ngọc Thanh rời .

 

Đợi khi Thẩm Ngọc Thanh bước khỏi Thao Thiết Lâu, t.ử bên cạnh ướm hỏi:

 

“Viện trưởng, lời khai đêm nay?"

 

“Vậy thì..."

 

Phó Trường Sinh nghĩ ngợi rộ lên, “Cứ trình lên theo lời Thái t.ử .

 

Thẩm Ngọc Thanh ... dắt theo đồ nữ tìm phu nhân, thật là thú vị."

 

Lời của Phó Trường Sinh Thẩm Ngọc Thanh thấy, bước khỏi Thao Thiết Lâu, xuyên qua hành lang mà Giang Chiếu Tuyết và Bùi T.ử Thần qua, trong đầu lặp lặp nụ cuối cùng của Giang Chiếu Tuyết.

 

Nụ khiêu khích và rực rỡ như thấy vô hồi nàng còn trẻ.

 

Mỗi khi ngoài đ.á.n.h bắt yêu, lúc may mắn trốn thoát nàng sẽ kìm mà khiêu khích đối phương một chút.

 

Thời niên thiếu cũng từng ôm nàng chạy trốn như , nàng gây họa, nào cũng nghĩ nàng quá gây chuyện nhưng cách nào bỏ mặc, chỉ thể mỗi nàng gây họa thì nghĩ cách đ.á.n.h thắng đối phương hoặc là bỏ chạy.

 

Giống như Bùi T.ử Thần hiện giờ.

 

Hắn Bùi T.ử Thần chỉ là đang cứu nàng.

 

cũng là t.ử ở bên cạnh bảy năm, tính tình của Bùi T.ử Thần cũng , chắc chắn là do Giang Chiếu Tuyết yêu tính khó thuần, nhưng mà...

 

Hắn dám?

 

Nỗi đau xót sắc lẹm dâng lên trong lòng, nhớ tới hình ảnh tay Giang Chiếu Tuyết bám lưng Bùi T.ử Thần, thò đầu từ trong lòng Bùi T.ử Thần mỉm khiêu khích với , sát ý và nỗi đau cùng ập tới.

 

Đó là sư nương của .

 

Hắn dám chạm nàng giống như thời niên thiếu?

 

Cơn giận dữ và sự bất an thầm kín thể kiềm chế nổi khiến kiếm rung lên bần bật.

 

Đợi đến khi về tới nơi ở, Mộ Cẩm Nguyệt đang đợi ở cửa, thấy tay cầm phất trần độc trở về, Mộ Cẩm Nguyệt chút bất ngờ, vội vàng theo truy hỏi:

 

“Sư phụ, sư nương và sư ?

 

Không gặp ?"

 

“Gặp ."

 

Thẩm Ngọc Thanh nén cảm xúc, rảo bước trong, Mộ Cẩm Nguyệt chạy nhỏ theo phòng, thấy xuống bèn quan sát sắc mặt của , thấp thỏm hỏi:

 

“Vậy... bọn họ ?"

 

“Ngồi xuống bắt mạch."

 

Thẩm Ngọc Thanh trả lời nàng, đặt phất trần trong tay xuống, mặt lộ vui buồn.

 

Trong lòng Mộ Cẩm Nguyệt bất an nhưng cũng dám nhiều, chỉ xuống đối diện Thẩm Ngọc Thanh, đưa tay .

 

Kể từ bốn năm khi nàng trúng độc Linh Mẫn Tán, thể ngày một sa sút, tuổi thọ càng mỏng, ngay cả chỉ là ám sát chốn nhân gian đối với nàng mà cũng là trọng thương.

 

Hàng ngày đều cần Thẩm Ngọc Thanh xác nhận tình hình, bổ sung linh lực.

 

Thẩm Ngọc Thanh bắt mạch cho nàng , một lúc liền truyền một chút linh lực cho nàng, bình thản :

 

“Đơn thu-ốc Thái y viện đưa cho thể tiếp tục uống, thể ngươi , cần đợi , nghỉ ngơi sớm , về ."

 

“Sư phụ," Mộ Cẩm Nguyệt ướm hỏi, “Sư đưa sư nương chạy ?"

 

Lời thốt động tác của Thẩm Ngọc Thanh khựng , Mộ Cẩm Nguyệt thấy liền kết quả, nàng lộ vẻ u sầu, nghĩ ngợi phân tích:

 

“Sư phụ, sư nhiều thoát khỏi tay sư phụ, chắc hẳn là bảo vật gì đó.

 

Sư phụ nếu cưỡng ép bắt bọn họ về e là dễ."

 

“Chuyện ngươi cần quản nhiều," Thẩm Ngọc Thanh đầu , hối thúc, “Đêm khuya , về ngủ ."

 

“Sư phụ!"

 

Mộ Cẩm Nguyệt thấy Thẩm Ngọc Thanh chấp nhất bèn mím môi khuyên nhủ:

 

“Nếu ngài rõ ý định thì bọn họ sẽ chỉ cứ thế chạy mãi thôi, thời gian của ngài còn nhiều nữa."

 

 

Loading...