Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Cô Ấy Tung Hoành Mạt Thế - Chương 282: Ba ở đâu?
Cập nhật lúc: 2026-02-11 10:48:53
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Tạ Ninh đắng chát, mới bắt đầu thích một cô gái thì cô ... khoan , tiểu đội Phượng Hoàng gì dị năng giả hệ Hỏa.
Tuyền Lê
"Em gái nhỏ, em chắc chắn đang lừa . Em em ba, ba em đang ở ?"
Tất cả thành viên của tiểu đội Phượng Hoàng Tạ Ninh đều hết. Ngoài Trình Phong chỉ mấy thanh niên trẻ, một hệ Tốc độ, một hệ Thổ, chẳng ai liên quan đến lửa cả. Vậy ba trong miệng con nhóc rốt cuộc là ai?
Thúy Thúy Tạ Ninh từ xuống , vẫy vẫy tay đầy vẻ ghét bỏ: "Anh ngay cả một sợi tóc của ba cháu cũng bằng ." Nói xong cô bé chạy lon ton về phía Chu Thất.
Chu Thất chỉ thản nhiên liếc Tạ Ninh một cái thèm để ý nữa. Cô còn kế hoạch của , thể vì một Tạ Ninh mà đổi điều gì. Còn Tạ Ninh ? Chu Thất chẳng buồn bận tâm, nếu thật sự nảy sinh ý đồ với cô, cô ngại thêm chút "dinh dưỡng" cho mầm cây nhỏ Thúy Thúy .
"Chu Nhật, Thúy Thúy, chúng thôi."
Chu Thất sớm thu dọn xong đồ đạc, con thỏ biến dị cuối cùng vứt lên lưng Xương. C.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t , để nó phát huy giá trị cuối cùng, tối nay nướng ăn .
Chu Thất dắt Thúy Thúy phía , Chu Nhật lạnh lùng bên cạnh, Xương và Tiểu Ngư Can lưng ba . Tạ Ninh sững sờ, tin nổi Chu Thất thực sự bỏ mặc . Hắn vì bảo vệ cô mới đ.á.n.h bạo ngoài, nơi nguy hiểm như , cô thể nhẫn tâm bỏ đây? Cô trông rõ ràng giống như một tiểu tiên nữ cơ mà...
Tạ Ninh tủi vô cùng, cuối cùng vẫn lủi thủi đuổi theo. Hắn dám ở đây một , dù ba con Chu Thất trông thật yếu ớt... nhưng dù cũng một con ch.ó lớn và một con mèo biến dị, vẫn hơn là đơn độc một .
"Tên họ Tạ theo kìa." Chu Nhật ném một tia sét đ.á.n.h bay lên chín tầng mây. Rõ ràng là một ngày dạo chơi gia đình vui vẻ, mà cái tên họ Tạ phá hỏng.
"Hắn theo thì cứ để theo." Chu Thất chẳng quan tâm.
Thúy Thúy cũng chẳng để ý, cô bé đang ôm một quả dưa hấu nhỏ ăn rôm rả. Rau quả trong gian của Chu Thất trúng mùa, cô dùng dị năng thúc chín nên chúng chỉ là hoa quả bình thường. Chỉ duy nhất vài cây dưa hấu là cô dùng dị năng tâm huyết bồi dưỡng, nhưng kết quả như ý. Quả dưa bé trông thấy, mỗi quả chỉ to bằng nắm tay. Dù độ ngọt tăng lên nhưng sản lượng giảm, và khi ăn cũng chẳng tác dụng bổ trợ gì lớn, coi như thử nghiệm thất bại. Thúy Thúy thích ăn, mỗi ngày đều gặm một quả.
Chu Nhật như một hoàng t.ử nhỏ, vẻ mặt dung túng Chu Thất và Thúy Thúy mặt . Trái tim lớn, dù sống hai kiếp cũng chỉ chứa vài , trong đó Chu Thất và Thúy Thúy là quan trọng nhất, quan trọng đến mức thể dùng tính mạng để bảo vệ.
Tạ Ninh nghĩ dù cũng là một đàn ông cao mét tám, so với ba Chu Thất thì là nhanh nhất. Cộng thêm dị năng hệ Sức mạnh, việc mở đường c.h.ặ.t cây chẳng là vấn đề gì. Hắn theo chắc chắn sẽ giúp ích cho cô. Dù lúc đầu thể hùng cứu mỹ nhân thành công, nhưng đường thế nào chẳng cơ hội cho trổ tài.
Khổ nỗi lý tưởng thì đầy đặn mà thực tế gầy gò đến mức Tạ Ninh .
Mở đường ư? Con ch.ó lớn cứ húc bên một cái, tông bên một cái là một con đường . Chặt cây ư? Hoàn cần đến , nhóc chỉ cần một tia sét là cái cây nứt đôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thuc-tinh-he-thuc-vat-bien-di-co-ay-tung-hoanh-mat-the/chuong-282-ba-o-dau.html.]
Chu Thất dắt cô bé nhàn nhã bước qua. Gặp những đoạn đường khó , định tự ứng cử, thể cõng Chu Thất qua. Chu Thất xoay lên lưng mèo biến dị, con mèo lớn nhảy vài cái chạy xa, trái mới là vất vả, vấp váp đủ đường.
Mấy định bỏ cuộc, nhưng cuối cùng vẫn nghiến răng bám theo. Thực là dám một . Tạ Ninh đầy bụng tủi hờn, chỉ trách Chu Thất căn bản trong mắt, từ đầu đến cuối chỉ với đúng hai câu, xong là coi như tồn tại nữa.
Tối đó, họ nghỉ trong rừng sâu. Tạ Ninh mang theo một cái ba lô lớn, quần áo giữ ấm và ít đồ ăn. Hắn nghĩ cuối cùng cũng cơ hội bắt chuyện với Chu Thất . Ba Chu Thất chỉ Thúy Thúy đeo một cái túi nhỏ, chắc bên trong là đồ ăn vì thấy cô bé ăn suốt dọc đường.
Đang định tiến lên lấy lòng, thấy Chu Thất vung tay một cái... Tạ Ninh trợn tròn mắt. Hắn thấy cái gì thế ? Từ chỗ đất trống , đột nhiên xuất hiện một chiếc lều vải.
Chu Thất cúi mở lều chui trong. Qua kẽ hở, Tạ Ninh thấy bên trong lều trải chăn đệm dày, trông vô cùng thoải mái. Nhìn cái chăn trong tay , mỏng cứng, còn bẩn.
Lúc Chu Nhật dường như cảm nhận ánh mắt của Tạ Ninh, đầu một cái, đó nhếch môi nhạt cũng cúi lều.
Dị năng hệ Không gian của Chu Thất sớm muộn gì cũng còn là bí mật nữa, cô cũng chẳng sợ tên họ Tạ thấy. Chỉ là thời gian riêng tư của gia đình phá hỏng Chu Nhật vui, chẳng thèm năng gì, mặt lạnh tanh, thỉnh thoảng liếc ngoài lều.
Tạ Ninh một gốc cây khô, quấn cái chăn mỏng, mắt chốc chốc về phía chiếc lều, vẻ mặt thôi.
"Chị Thất, chúng cắt đuôi ."
"Không cần, cứ để theo, khi về sẽ là một cái 'loa phóng thanh' miễn phí." Đã quyết định xây dựng khu an ở đây, cô cần khiến khác e dè. Cô cho tất cả Chu Thất cô là một kho báu khổng lồ. Nếu họ điều, cô sẽ để họ c.h.ế.t đói. nếu ai nảy sinh lòng tham, cô sẽ khiến kẻ đó sống bằng c.h.ế.t.
Mê cung rừng rậm của cô tiêu hóa sạch hơn mười tên tay chân của Lưu Hưng , giờ đang lúc "đói khát" đây. Hiện tại trong căn cứ đều coi cô là đóa hoa trắng nhỏ. Thỉnh thoảng giả heo ăn thịt hổ Chu Thất ý kiến gì, nhưng coi thường mãi thì cô cũng vui. Cái tên Tạ Ninh sở dĩ dám bám theo là vì coi thường cô, nghĩ cô yếu đuối dễ bắt nạt, thì cứ để thấy rõ bộ mặt thật của cô .
"Ánh mắt chị ngày càng lạ đấy."
Chu Thất thầm nghĩ đó là chuyện đương nhiên. Cô vốn là một "bệnh kiều", vài bước là thở dốc, mà giờ cô dắt hai đứa trẻ rừng rậm thuận lợi như chợ, là thì ai chẳng thấy kỳ lạ. Đây là đầu tiên cô bộc lộ dị năng gian mặt ngoài. Lúc lòng Tạ Ninh chắc hẳn đang rối như tơ vò, đầy bụng nghi vấn mà dám mở miệng. Chu Thất chẳng hứng thú với tâm tư của thiếu niên, cô hứa với Thúy Thúy tối nay sẽ nướng thỏ cho cô bé ăn.
Chu Thất vung tay lấy lò nướng đặt lều, lấy đủ loại gia vị. Cuối cùng cô sang Chu Nhật... Chu Nhật xị mặt kéo con thỏ biến dị một góc xử lý. Cậu nhóc tuy nhỏ nhưng việc bài bản, dáng hình. Xử lý con thỏ mà mắt chẳng thèm chớp cái nào: m.ổ b.ụ.n.g, rửa sạch buộc lên lò nướng, động tác vô cùng thuần thục.
Thúy Thúy thích lửa nên trốn lưng Chu Thất, giương mắt Chu Thất phết gia vị thơm phức lên con thỏ xoay đều lò nướng.