Thức Tỉnh Hệ Thực Vật Biến Dị, Cô Ấy Tung Hoành Mạt Thế - Chương 274: Cố nhân trùng phùng
Cập nhật lúc: 2026-02-09 05:45:03
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở đây tiếp tục về phía Nam, tất cả đều do cô quyết định.
"Căn cứ ở đây sẵn, nhân lực cũng ... hơn nữa chúng g.i.ế.c c.h.ế.t Lưu Hưng, coi như cứu thoát khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng. Cậu nhỏ và Hàn Nguyệt uy tín nhất định, việc quản lý cũng sẽ dễ dàng hơn." Đây là ưu điểm.
" nơi là con đường huyết mạch về phía Nam, khi thủy triều xác sống bùng nổ, đây cũng là con đường chúng ngang qua." Chu Nhật lạnh lùng bổ sung.
Chu Thất thở dài. Trên đời gì chuyện thập thập mỹ. Tương lai sẽ thủy triều xác sống, đại quân xác sống sẽ tràn lên phía Bắc. Kiếp thời điểm đó là tháng Sáu năm . Nguyên nhân rõ, đoán là do nhiệt độ, cho là do nguồn gốc biến dị, cuối cùng vẫn chẳng kết luận nào. Xác sống sẽ di cư quy mô lớn về phía Bắc. Đây cũng là một trong những lý do Chu Thất chọn về phía Nam.
Dù là Nam Bắc thì thủy triều xác sống là điều thể tránh khỏi. Chu Thất càng xa về phía Nam càng , vì càng về Nam, lượng xác sống đối phó sẽ càng ít . Nơi ngay ranh giới Nam - Bắc, đối với Chu Thất, đây tuyệt đối là nơi lý tưởng nhất.
"Chu Tiểu Thất, thực việc chị đang do dự chính là câu trả lời . Ngốc thật, chị em là trẻ con. Em dù là trẻ con thì cũng là đứa trẻ sống hai kiếp . Thúy Thúy cũng là thích nơi đấy. Em kết bạn mới ở đây ."
Sáng nay Chu Thất ngủ nướng, còn Chu Nhật thì vẫn dậy sớm tu luyện như thường lệ. Cậu dẫn cả Thúy Thúy cùng. Những ở khu tập trung hôm qua đều cứu .
Môi trường bên đó quá tồi tệ, ít ngã bệnh. Vì Trình Phong và Hàn Nguyệt bàn bạc và đưa họ về đây, sắp xếp ở xung quanh tòa nhà phủ Thành chủ.
Trước đây là nơi ở của đám tay chân hống hách nên môi trường khá , trong nhà còn ít vật tư, thích hợp để bố trí cho những sống sót trải qua t.r.a t.ấ.n. Trong đó cũng trẻ em, và Chu Thúy Thúy thành công "xâm nhập" nội bộ, chơi đùa rôm rả.
"Con bé cũng hướng ngoại thật đấy."
"... Thực , mấy đứa trẻ đó chị cũng từng gặp qua ." Khi câu , thần sắc Chu Nhật chút ngượng nghịu.
Chu Thất nhướn mày: "Chị từng gặp? Số trẻ con chị từng gặp tổng cộng chẳng bao nhiêu..." Trước mạt thế Chu Thất viện quanh năm, khi trọng sinh thì bận rộn mua sắm vật tư, đối phó con Minh Na, cô lấy cơ hội tiếp xúc với trẻ con chứ? Sau mạt thế thì đừng là trẻ con, sống sót cô gặp cũng chỉ đếm đầu ngón tay. Khoan ... trẻ con... Không lẽ nào...
"Triệu, Tiền, Tôn..." Chu Thất thực sự ấn tượng vô cùng sâu sắc với ba đó. Lão Triệu trông cổng nhiệt tình hiếu khách, bác sĩ lão Tiền cũng hiếu khách nhiệt tình, và cả chị Tôn nữa – lúc đó hề khó dễ mà giao Chu Nhật cho cô. Chị Tôn còn dù Chu Thất còn trẻ, thủ tục nhận nuôi khó nhưng chị hy vọng Chu Nhật cuộc sống hơn nên để cô dẫn . Chớp mắt nửa năm trôi qua, chẳng lẽ tương phùng ở đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thuc-tinh-he-thuc-vat-bien-di-co-ay-tung-hoanh-mat-the/chuong-274-co-nhan-trung-phung.html.]
Nhìn kỹ thì vành tai Chu Nhật ửng đỏ, bé cố gắng giữ vẻ mặt bình thản mà gật đầu.
"Trước ... họ đối xử với em . Được gặp họ ở đây..."
Cậu thực vui, chỉ là giỏi diễn đạt cảm xúc thôi. Cậu giống như cái con bé ngốc Thúy Thúy , thấy mấy đứa bạn cùng lứa là mắt sáng rực lao tới, còn hào phóng chia sẻ đồ ăn vặt của nữa. Với Chu Thúy Thúy, thứ gì cũng thể hào phóng, duy chỉ đồ ăn là . Ai mà dám tơ hào, cô bé sẽ thả Cá Khô c.ắ.n ngay.
Chu Nhật vẫn còn nhớ lúc tu luyện xong bắt em gái về, mấy già trẻ nhỏ vây quanh, sờ nắn khắp từ đầu đến chân. Sau khi xác nhận vẫn bình an vô sự, ông Triệu, ông Tiền và chị Tôn đều bật .
"Cái thằng nhóc . Thực em cũng ở đây mà, thẳng với chị, cứ để chị ở đây do dự mãi thế!"
"Vì chị thích nơi ."
Chu Thất thở dài: "Cũng hẳn là thích, chỉ là ưu điểm nhược điểm cứ chồng chéo lên , chị thấy phiền thôi." Ban đầu định nuôi mười , giờ nuôi... hàng trăm, hàng ngàn... tương lai còn bao nhiêu nữa, cô vui nổi? gặp cũ, Chu Thất vẫn thấy khá ấm lòng.
Năm đó cô chuẩn nhiều vật tư cho cô nhi viện, đủ để lớn và trẻ nhỏ dùng trong vài tháng. Trẻ em là nhóm tỷ lệ t.ử vong cao nhất mạt thế – yếu đuối, đáng thương và vô tội. Nhiều bậc cha dùng tính mạng để bảo vệ con , nhưng mất sự che chở của cha , đứa trẻ cũng sớm mất mạng. Mạt thế chẳng ai nhận nuôi trẻ con cả, vì tâm trí cũng chẳng tài chính. Trước mạt thế vì nhiều lý do mà trẻ ngày càng ngại sinh con, mạt thế thì bất kỳ độ tuổi nào cũng còn điều kiện để sinh nở. Nuôi còn khó, thêm một miệng ăn là cả nhà hết đường sống. Một phụ nữ nếu m.a.n.g t.h.a.i chỉ thể ngoài thu thập vật tư mà còn cần đàn ông bảo vệ. Tóm , trẻ con bây giờ thể coi là tài nguyên khan hiếm, đáng tiếc là chẳng mấy ai trân trọng.
Chu Thất theo Chu Nhật ngoài gặp bộ ba Triệu, Tiền, Tôn. Thấy Chu Thất, cả ba đỏ hoe mắt cô từ đầu đến chân. Chị Tôn bước tới ôm chầm lấy cô: "Cũng nhờ em, vật tư em gửi giúp chúng cầm cự qua thời gian khó khăn nhất. cô nhi viện nhiều trẻ con quá, vẫn tránh khỏi mất mát... Đợt cực hàn mất thêm vài đứa. Qua cực hàn, chỉ còn ba già chúng và bốn năm đứa trẻ thôi. Là lão Tiền đề nghị thể tiếp tục ở cô nhi viện nữa." Chị Tôn quẹt nước mắt kể tình hình.
Tuyền Lê
Lão Tiền tiếp lời: "Nhiệt độ hạ thấp đột ngột bình thường, lo chuyện tương tự sẽ xảy nên về phía Nam, dù phương Nam cũng ấm áp hơn. Tiếp tục ở thì cô nhi viện quá lộ liễu. Lúc cực hàn thì khó di chuyển, nhưng tuyết tan thì nơi đó chẳng khác gì tấm bia ngắm. phát hiện lảng vảng rình mò, hình như nhắm trúng cô nhi viện để căn cứ. Thay vì đợi đ.á.n.h đuổi, thà chúng chủ động từ bỏ. Mấy già trẻ nhỏ chúng dắt díu rời , dọc đường cũng ít thấy chúng già yếu mà tay giúp đỡ..."
Họ theo một tiểu đội thành phố , cứ ngỡ là nơi dừng chân , nào ngờ ở mới đây là hang quỷ ăn thịt . Vào thì dễ thì khó. Tiểu đội dẫn họ rời nhưng ép để phụ nữ, đội trưởng đồng ý nên nổ giao tranh, kết quả cả đội g.i.ế.c hại dã man ngay cửa thành. Ba già thấy cảnh tượng t.h.ả.m khốc đó lẳng lặng thu nhặt xác cho họ. Lính canh thấy họ già già trẻ trẻ nên chẳng thèm đoái hoài. Mấy già giấu lũ trẻ vì trong đám lính kẻ sở thích biến thái với trẻ con. Cứ thế trốn trốn tránh tránh, cuối cùng vẫn phát hiện.
---