THỤC MÃN ĐƯỜNG - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-02-05 14:07:21
Lượt xem: 1,602

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi trở Tướng phủ, muộn hơn đời hai năm.

 

Chưa kịp lên tiếng gì, gặp cảnh thứ về nhà, Phồn di nương xấc xược nhạo. Ta nhíu mày, cùng phụ mẫu ăn xong bữa cơm nấu bằng nước độc.

 

Thật nực .

 

Ta học suốt mười lăm năm, danh tiếng thông tuệ vang khắp kinh thành, bao tiếc sinh nhầm nữ nhi — mà nguyện vọng còn kịp thực hiện, cả nhà c.h.ế.t sạch bàn ăn.

 

Thất khiếu chảy m.á.u, mắt mờ dần, thứ thấy cuối cùng là Diệp Man quỳ gục xuống, thể mềm nhũn.

 

Linh hồn liền bám theo, tận mắt chứng kiến chuyện tiếp diễn:

 

Bạo quân mất khống chế, thứ phát điên, dân chúng oán than sôi sục.

 

lúc , Tiết Quý phi hạ sinh hoàng t.ử, khắp nơi vang lên lời kêu gọi lập thái t.ử, phế bạo quân, buông rèm chấp chính.

 

Nguy nan bủa vây.

 

Là Lưu vương , ủng hộ tiểu vương tôn lên ngôi, hai phe giằng co, hình thành thế cân bằng.

 

Năm thứ tư khi c.h.ế.t.

 

Lưu Vương b.ắ.n c.h.ế.t, bạo quân Thiệu Ngật phát độc mà băng hà.

 

Vẫn là tiểu vương tôn năm nào, khi mới mười một tuổi, kế thừa di nguyện của phụ , tiếp tục đối đầu cùng cả tộc Tiết thị.

 

Ban đầu thế yếu, nhẫn nhịn ẩn nhẫn, đầu tiên là nâng đỡ ly gián, từng bước từng bước, tất cả đều là dương mưu công khai. Cuối cùng dẫn nghĩa quân đ.á.n.h Tây Kinh, khiến họ cùng Tiết gia cá c.h.ế.t lưới rách.

 

Đêm , thứ Diệp Man Quý phi đẩy đỡ đao .

 

Trước lúc c.h.ế.t, nàng ôm c.h.ặ.t lấy Tiết thị buông, một nhát d.a.o xuyên thẳng, hai c.h.ế.t chung một chỗ, như chuỗi hồ lô xỏ .

 

Mà tiểu vương tôn sớm chạy sang Đông Đô.

 

Muốn đổi triều cục, hết phá bỏ cái cũ. Hắn cứ chờ — chờ đến khi bọn gian thần lượt tiêu diệt, mới giương cờ bình loạn, diệt sạch bộ.

 

Năm đăng cơ, tròn mười bảy tuổi.

 

Việc đầu tiên khi đăng cơ, chính là Diệp gia rửa sạch oan khuất, cải táng phần mộ tổ tiên.

 

Lúc ai, ngẩng đầu lên bầu trời — nơi đó lơ lửng một bóng hồn mờ nhạt.

 

Hắn khẽ hỏi:

 

“Sư phụ, thể yên lòng ?”

 

Ta mỉm .

 

Thì đời thật sự thể giao tiếp với vong linh — chỉ thấy linh hồn c.h.ế.t, mà còn thể đối thoại cùng họ.

 

… gọi là yên lòng ư?

 

Kẻ thù c.h.ế.t , nhưng cũng c.h.ế.t . Một mạch Diệp gia, trừ trưởng tỷ nơi biên ải xa xôi, chẳng còn ai sống sót.

 

Bách tính lầm than, giang sơn suýt nữa tận diệt.

 

Trong câu chuyện , từng từng đều cô quạnh, chẳng mấy ai kết cục viên mãn. Ngay cả tiểu vương tôn, biến loạn, mong ước lớn nhất của … cũng chỉ là đến Giang Nam phồn hoa, ăn uống chơi bời, một tên thiếu gia bất tài.

 

Thi thể đưa về từ nghĩa địa hoang, nhập mộ gia tộc.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Hồn cũng tan biến khỏi nhân gian.

 

Có lẽ vì chút chấp niệm đó — mà khi mở mắt nữa, trời cao cho về năm mười tám tuổi.

 

Trở về thời điểm thứ còn xuất giá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thuc-man-duong-wkct/chuong-8.html.]

những chuyện , thể để khác .

 

Ta Thiệu Ngật, mỉm :

 

“Thần thích tiểu vương tôn, trẻ con ngây ngô, năng đáng yêu. Hồi nãy nó còn đến Giang Nam, nơi đó cảnh , đồ ăn ngon, ở cả đời cũng chán.”

 

Cũng chính vì câu đó — về , Thiệu Ngật thực sự phong cho nó trấn thủ Giang Nam.

 

Đó là chuyện năm năm .

 

Kinh thành khi , cục diện đổi .

 

Thế lực Tiết gia sớm suy bại, lũ tay chân tan đàn xẻ nghé. Tiết Nghênh giờ chỉ là một vị Chiêu nghi lãng quên, đến tân sủng mới cung cũng thể giẫm lên đầu nàng .

 

Hổ sa cơ tận ngõ hẹp.

 

Thiệu Ngật dồn ép sát, nhưng bao giờ dồn đến cùng. Hắn luôn chừa một chút hy vọng, khiến bọn họ ảo tưởng rằng — còn cơ hội xoay chuyển. Rằng sức mạnh của cổ trùng vẫn còn.

 

.

 

Ta rõ — chỉ là để bọn họ vĩnh viễn thể trở , c.h.ế.t chỗ chôn.

 

Và cái ngày

 

Cũng sắp đến .

 

 

Năm Long Hóa thứ ba, cuối cùng Tiết gia cũng tạo phản.

 

Lúc là kỳ săn thu — nơi thường xuyên xảy biến cố.

 

Trước khi trường săn, Thiệu Ngật và Tiết Nghênh xảy một trận tranh cãi dữ dội.

 

Hắn giả vờ nôn mấy ngụm m.á.u, hôn mê thật lâu mới “tỉnh ”.

 

Ta cố tình giấu nhẹm, kề cận hầu hạ, cho bất kỳ ai quấy rầy. Lại còn hối lộ vài cung nữ, dụ Tiết Nghênh đến Thái y viện, để nàng “tình cờ” thấy một bản “Ngự án” kịp giấu kỹ.

 

Trên đó ghi rõ tình trạng thể của Thiệu Ngật:

 

Mỗi chống cổ , đều chịu tổn thương — hoặc thổ huyết, hoặc trọng bệnh. Chỉ là cố gắng chống đỡ, chứ cổ trùng hề mất hiệu lực!

 

Tiết Nghênh mừng như điên.

 

Đêm đó lập tức xin rời cung hồi phủ. Ta vẻ cản , nàng liền xông thẳng tẩm điện của hoàng đế. Không dám để nàng phát hiện sự thật, đành giả vờ nhẫn nhịn tiễn nàng về phủ.

 

Đêm bọn họ bàn bạc mưu phản , ám vệ giám sát rõ ràng.

 

Chuyện khiến đau đầu là — nàng rời , giường liền bật dậy. Thiệu Ngật cứ thế tựa đầu lên đùi , tay thì nghịch vạt áo , đầu ngón tay mơn man…

 

Không khí lập tức trở nên mờ ám.

 

Chỉ thấy yết hầu khẽ động, giọng khàn thấp trầm đục:

 

“Thục Nghiên, bao năm qua, nàng luôn ỷ việc trẫm yêu nàng mà ngang ngược… Khi thì đến kỳ nguyệt sự, khi thì bày trò đưa nữ nhân khác tới cản chân trẫm. Nàng là thông minh, trẫm gì, nàng rõ hơn ai hết.”

 

Ta đáp.

 

Hắn cúi định hôn , nghiêng mặt né tránh, khẽ :

 

“Bệ hạ, đợi qua thứ sẽ hồi kết.”

 

Hắn đáp: “Được.”

 

Rõ ràng cao hứng thấy rõ.

 

 

Loading...