Thuận Thủ - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-31 02:49:21
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Lòng dấy lên một cảm giác bất . Nhà quyền quý ở Châu phủ chọn thêu nương mà xem sản phẩm thêu, chỉ mặt? 

 

Đêm đó, lẻn đến phía quán trọ nơi tên quản sự ở. Ta thấy và một gã đàn ông khác đang uống rượu chuyện trong phòng. 

 

"Yên tâm, hàng đấy, nhất là con bé tên Chiêu Đệ, lạnh lùng nhưng vị... Đưa trong kinh, đảm bảo các đại nhân sẽ thích..."

 

 "Cẩn thận chút, đừng để như xảy mạng ..." 

 

"Sợ gì, cái loại nữ nhi ở xó xỉnh nghèo nàn , mất tích cũng chẳng ai ..."

 

Ta dựa chân tường, lắng tai . Tay chút lạnh. Hóa chiêu mộ thêu nương, mà là bắt cóc . Ta đ.á.n.h động. 

 

Trở về chỗ ở, đem tiền còn từ việc cầm miếng ngọc bội và tiền công dành dụm bấy lâu nay khâu kỹ trong lớp áo lót. 

 

Sau đó, lấy kim chỉ , thức trắng đêm để một vài món đồ nhỏ.

 

Sáng sớm hôm , chiếc xe ngựa của tên quản sự chờ sẵn ở đầu trấn. 

 

Ba cô gái chúng xách theo tay nải lên xe. Vương quản sự xe vẫy tay, trông như thể tống tiễn một đám ôn thần.

 

Chiếc xe ngựa xa, rời khỏi trấn Thanh Thủy. Hai cô gái vẻ hào hứng, ríu rít bàn tán xem phủ Châu phồn hoa đến mức nào. 

 

Ta gì, chỉ ngoài cửa sổ. Tay đặt trong ống tay áo, vê nhẹ mấy cây kim đặc chế. 

 

Đầu kim ánh nắng ban mai lóe lên sắc xanh lam.

 

Xe ngựa nửa ngày, buổi trưa dừng nghỉ chân ở một quán ven đường. Tên quản sự tỏ khách sáo, mua bánh bao cho chúng

 

Nhân lúc họ chú ý, đem phần nhân bánh bao cho lũ ch.ó hoang bên đường ăn, chỉ ăn một chút lớp vỏ bên ngoài. 

 

Hai cô gái thì ăn ngon lành.

 

Ăn xong bao lâu, họ bắt đầu buồn ngủ. Ta cũng giả vờ gục xuống. 

 

Tên quản sự và gã phu xe nháy mắt với , đỡ tất cả chúng lên xe. 

 

Xe ngựa tiếp tục , con đường ngày càng xóc nẩy. Ta nheo mắt, thấy hai cô gái ngủ say như ch.ết .

 

Tên quản sự đưa tay , định sờ mặt . Ta đột ngột mở bừng mắt. Hắn giật thót : "Ngươi... ngươi ngủ?" 

 

Ta thẳng dậy, trân trân: "Ngủ một lúc , tỉnh ." 

 

Sắc mặt biến đổi liên tục, nặn nụ : "Tỉnh là , sắp đến nơi ."

 "Đến ?" 

 

Ta hỏi. "Đến phủ Châu? Hay là đến cái ổ chứa mà các định bán chúng ?"

 

Sắc mặt đổi: "Ngươi bậy bạ gì đó!" 

 

Hắn định vươn tay chộp lấy . Ta còn nhanh hơn . Cây kim trong ống tay áo lập tức đ.â.m phập cổ tay đang vươn tới của

 

Rất nhẹ. Hắn "oái" lên một tiếng rụt tay , chằm chằm cái nốt đỏ nhỏ cổ tay. "Ngươi lấy cái gì đ.â.m ?" 

 

"Kim thêu hoa. Có tẩm chút thứ, thứ thể khiến ông ngủ một lát."

 

Mắt trợn tròn, định gọi gã phu xe. Miệng nhưng cả nhũn , đổ gục xuống. 

 

Ta đưa tay thăm dò thở của . Được , ch.ết  .

 

Ta vén rèm xe lên. Gã phu xe đầu hỏi: "Quản sự chuyện gì ?" 

 

Ta gật đầu: "Ông bảo ngươi dừng xe , việc cần dặn dò." 

 

Gã phu xe bán tín bán nghi dừng xe ngựa . Ta nhảy xuống xe, chỉ tay trong: "Ông hình như khỏe lắm, ngươi xem thử ."

 

Gã phu xe ghé sát gần. Ta vòng lưng gã, dùng đúng chiêu cũ. Thêm một mũi kim nữa. Gã phu xe cũng đổ rầm xuống.

 

Ta kéo cả hai tên lùm cây ven đường, dùng dây thừng trói c.h.ặ.t , miệng nhét giẻ. 

 

Ta lục soát chúng, lấy một ít bạc và giấy thông hành . Tuy nhiều lắm nhưng cũng đủ dùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thuan-thu/3.html.]

 

Sau đó xe, hai cô gái vẫn còn đang hôn mê. Có chút nan giải. 

 

Hai , một tên Xuân Mai, một tên Đông Mai. 

 

Đều là những kẻ khốn khổ. Ta lắc mạnh gọi họ tỉnh dậy. Họ mơ mơ màng màng hỏi đến . Ta : "Đến cửa t.ử , suýt chút nữa thôi."

 

Họ sợ hãi tỉnh hẳn. Ta đem chuyện sơ qua một lượt. 

 

Xuân Mai lúc đó bật nức nở, còn mặt Đông Mai thì trắng bệch còn giọt m.á.u. "Phải đây... chúng về nữa ..." 

 

Đông Mai sụt sùi. "Về ." Ta , " lời ."

 

Chúng đ.á.n.h xe ngựa sâu trong rừng rậm hẻo lánh hơn. 

 

Ta đem tiền lột từ hai tên buôn chia ba phần, mỗi một phần. "Tự cất cho kỹ, đừng để lộ tiền."

 

Sau đó bảo họ tháo hết những thứ chút giá trị đầu và xuống. "Tại ?" Xuân Mai hỏi. 

 

"Để giữ mạng."

 

Ta đem những chiếc trâm đồng, hoa tai nhỏ, cùng với đống giấy thông hành thu từ bọn buôn gói thành một bọc. 

 

Đi ven đường, thấy một bà lão lánh nạn đang dắt theo đứa cháu nhỏ, mặt vàng vọt vì đói khát. 

 

Ta nhét cái bọc nhỏ tay bà. "Đồ nhặt đấy, cho bà cả."

 

Bà lão sững sờ, cảm ơn rối rít. Ta xua xua tay rừng.

 

Chúng tháo bỏ thùng xe ngựa, chỉ dắt ngựa theo. Ba bọn , chỉ cưỡi chút đỉnh, nhờ đây từng xem phu xe ở Triệu phủ cưỡi. 

 

Ta chọn một con trông vẻ ngoan ngoãn, để Đông Mai và Xuân Mai cưỡi chung một con. "Chúng bây giờ?" Xuân Mai hỏi. 

 

"Không thể về trấn Thanh Thủy, bọn chúng sẽ theo dấu mà tìm đến." Ta đáp. 

 

"Đi về phía Nam, vùng đó trù phú, dễ sống hơn."

 

Chúng cưỡi ngựa, chui sâu những con đường mòn trong núi. Đi trong rừng suốt hai ngày, đói thì ăn quả dại, khát thì uống nước suối, tối đến thì ôm lấy ấm. 

 

Đông Mai cứ suốt vì nhớ nhà, Xuân Mai lời nào, chỉ lặng lẽ theo.

 

Đến ngày thứ tư, chúng thấy một ngôi làng nhỏ. Rất nhỏ, chỉ mười mấy hộ dân. Dưới gốc đa già đầu làng mấy cụ già đang sưởi nắng. 

 

Chúng xuống ngựa, tới chào hỏi. Ta bọn đang tìm , giữa đường cướp nên lạc lối. 

 

Một bà lão nheo mắt bọn , đặc biệt là chằm chằm cái túi thơm bên hông

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

 

Đó là cái túi cũ Đại thiếu gia cho, vẫn luôn đeo nó. "Này con bé, vải cái túi thơm loại thường ."

 

Tim thắt . Ta quên mất chi tiết . Người trong làng cho bọn tá túc một đêm, cho chút cháo loãng và dưa muối. 

 

Đêm đó bọn ngủ trong phòng củi. Đông Mai và Xuân Mai mệt lả nên ngủ nhanh. Ta thì ngủ

 

Ta thấy tiếng chuyện hạ thấp giọng bên ngoài cửa sổ. "Trông vẻ là hàng đấy..." 

 

"Con bé mặt lạnh lùng chắc bán giá cao..." 

 

"Sáng sớm mai..."

 

Ta lay tỉnh Đông Mai và Xuân Mai, bịt miệng họ

 

"Đừng lên tiếng, sống thì theo ." Chúng lặng lẽ leo qua cửa sổ phòng củi, mò đến chuồng ngựa, dắt ngựa

 

Không dám đường lớn, bọn chui tọt rừng sâu làng. Chạy một quãng xa, đầu thấy trong làng đuốc lửa sáng rực, tiếng ồn ào. 

 

Đông Mai sợ đến mức run cầm cập: "Bọn họ... bọn họ cũng là..." 

 

"Ừ." 

 

Ta quẹt mồ hôi mặt. "Cái thế đạo , ăn miếng cơm yên mà khó thế."

 

Loading...