Thuận Thủ - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-31 02:45:15
Lượt xem: 129
1
Khi quản gia gọi phòng củi, sắc mặt ông trầm xuống như mực tàu. Ta cúi đầu, vò vò góc áo.
Tay ông cầm cành liễu, quất xuống mà chỉ thở hổn hển đầy giận dữ: "Nói! Có ngươi lấy ?"
Ta lên tiếng.
Ông hạ thấp giọng: "Đó là tiểu thư nhà Tri phủ và phu nhân Hoàng thương buôn muối, ngươi ch.ết thì đừng kéo theo cả phủ . Giao đây, sẽ tìm cách đỡ cho ngươi!"
Năm mười tuổi, bán Triệu phủ. Bởi vì phụ tên thể "chiêu" về.
Đệ chẳng thấy , nương ch.ết, phụ bán . Quản gia lòng , thấy nhỏ bé gầy gò nên giao cho vài việc nhẹ nhàng.
Ông dần phát hiện là tay nhanh. Thấy cái gì mắt, món đồ đó sẽ tự động chạy tay .
Ví dụ như cái đùi gà đầu bếp nữ giấu cho ăn. Ví dụ như mấy mẩu bạc vụn mà lão kế toán bớt xén tiền lương của chúng .
Ta cứ ngỡ quản gia đối với là vì xem như nửa đứa con gái.
Giờ mới , ông sợ gây chuyện liên lụy đến bát cơm của ông . Xem , thiếu hiểu chuyện .
Ta giao chiếc vòng tay và đôi hoa tai cho quản gia. Ông thở phào nhẹ nhõm, cảnh cáo : "Còn , sẽ bán thẳng ngươi !" Ta gật đầu.
Ngày hôm , quản gia híp mắt đưa cho một miếng bánh mới. Nói là phu nhân thưởng, vì "nhặt của rơi tham".
Ta ăn miếng bánh, thấy ngọt. buổi tối, thấy con trai lão quản gia đeo một miếng ngọc bội mới tinh, nghênh ngang ngoài phố.
Sau tiệc thưởng hoa, điều xuống bếp phụ việc. Mụ béo ở bếp thích , bắt những việc nặng nhọc nhất. Mụ mặt thấy xui xẻo.
Ta thèm chấp mụ, chỉ lo nhóm lửa. Ánh lửa hắt lên mặt nóng bừng.
Mụ béo lén lút tư tình với lão già phụ trách thu mua, thấy . Mụ béo trộm thịt trong bếp mang về nhà, cũng thấy .
. Miệng kín. Cũng giống như tay , nhanh.
Một ngày nọ, mụ béo mất cái túi tiền cất giấu bấy lâu.
Mụ cuống cuồng mồ hôi nhễ nhại, chỉ tay mũi c.h.ử.i: "Con tiện tì , chắc chắn là ngươi lấy!" Ta lắc đầu.
Mụ xông khám nhưng chẳng tìm thấy gì cả. Mụ hậm hực bỏ . Buổi tối, ném cái túi tiền lò nhóm lửa.
Nhìn nó cháy thành tro bụi. Bên trong chỉ tiền riêng của mụ, mà còn cả tờ giấy tay tư tình giữa mụ và lão già thu mua.
Ngày hôm , cả mụ béo và lão già thu mua đều đuổi khỏi phủ. Chẳng ai tại . Chỉ .
Đại thiếu gia của phủ từ kinh thành trở về. Ngài là một sách, đang chuẩn thi lấy công danh.
Dáng vẻ trắng trẻo, lời ôn hòa. Khi thấy bưng chậu nước, ngài còn nghiêng nhường lối.
Không giống như Nhị thiếu gia, đôi mắt lúc nào cũng liếc xéo lên các nha .
Thư phòng của Đại thiếu gia sạch sẽ, nhiều sách vô kể. Đôi khi dọn dẹp, khẽ chạm những quyển sách đó.
Ta chữ, nhưng cảm thấy chúng thơm.
Một ngày nọ, Đại thiếu gia ngài mất một nghiên mực. Ngài lo lắng, bảo đó là món quà của một bạn tặng.
Cả phủ tìm khắp nơi cũng thấy. Quản gia đến kiểm tra đám hạ nhân chúng . Khi đến lượt , chỉ lắc đầu.
Đại thiếu gia mắt , khẽ thở dài: "Thôi bỏ , lẽ là tự để lạc mất ở đó thôi."
Ánh mắt ngài thoáng hiện vẻ thất vọng. Lòng bỗng cảm thấy nghẹn .
Buổi tối, lẻn rừng trúc thư phòng của Đại thiếu gia, đào lên từ gốc một cây trúc già phương nghiên mực đó.
Ta dùng tay lau sạch, mùi mực thơm vẫn còn.
Đang định đặt trả chỗ cũ, bỗng lưng tiếng : "Quả nhiên là ngươi."
Ta giật b.ắ.n , nghiên mực suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Quay đầu , chính là Đại thiếu gia.
Ngài mặc một bộ trường sam màu xanh, ánh trăng trông thanh thoát như một bóng ma xanh.
"Tại ?"
Ngài hỏi , giọng vẫn ôn hòa.
Ta lời nào.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Ngươi thiếu tiền ? Ta thể giúp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thuan-thu/1.html.]
Ta lắc đầu.
"Vậy tại lấy nó?"
Ta ngài , đầu tiên mở miệng với ngài nhiều chữ đến thế: "Ta thấy nó . Lúc ngài tìm thấy, dáng vẻ lo lắng của ngài... cũng ."
Ngài sững sờ, bỗng bật : "Ngươi đúng là một kẻ kỳ quặc."
Đại thiếu gia hề chuyện ngoài. Ngài vẫn để tiếp tục dọn dẹp thư phòng.
Đôi khi ngài sách, lau bàn, ai phiền ai.
Có lúc ngài hỏi : "Chiêu Đệ, ngươi thấy bìa quyển sách ?" Ta gật đầu hoặc lắc đầu. Ngài liền hỏi nữa.
Ngài đưa cho một quyển sách cũ: "Đây là Tam Tự Kinh, ngươi thể xem thử."
Ta nhận: "Ta chữ."
"Ta dạy." Ngài .
Ta bắt đầu theo Đại thiếu gia học chữ. Học chậm, ngốc.
ngài vô cùng kiên nhẫn. Ta học cách tên "Triệu Chiêu Đệ". Thật khó .
Ta cũng học cách tên ngài "Triệu Mặc Huyền". Thật êm tai.
Ta lén thu những tờ giấy tên hai chúng , giấu kỹ trong túi thơm đeo sát .
Nhị thiếu gia phát hiện chuyện giữa và Đại thiếu gia.
Hắn chặn đường , một cách hạ lưu: "Đại ca chấm ngươi ? Khi nào thì thu phòng thông phòng thế?"
Ta chẳng thèm để ý đến , định bỏ . Hắn nắm lấy cánh tay : "Chơi với chút ? Ta cho ngươi tiền."
Ta miếng ngọc bội treo bên hông , tay nhanh khẽ chạm một cái. Hắn nhận .
Buổi tối, ném miếng ngọc bội của xuống hồ sen.
Tiếng "tõm" một cái, cũng thật .
Nhị thiếu gia mất ngọc bội thì nổi lôi đình.
Đó là miếng ngọc thích nhất. Hắn nghi ngờ , nhưng bằng chứng.
Đại thiếu gia rằng hôm đó vẫn luôn ở trong thư phòng mài mực cho ngài. Nhị thiếu gia đành hậm hực bỏ .
Đại thiếu gia , ánh mắt đầy phức tạp: "Chiêu Đệ, ... đừng như nữa."
Ta gật đầu. Trong lòng thấy vui vui, vì ngài bảo vệ .
Lão gia bắt đầu bàn chuyện hôn sự cho Đại thiếu gia. Đối phương là con gái của Huyện lệnh huyện bên, môn đăng hộ đối.
Đại thiếu gia trở nên bận rộn, còn thời gian dạy học chữ nữa.
Đôi khi thấy ngài và lão gia chuyện trong thư phòng, chân mày ngài khóa c.h.ặ.t.
Ta thấy tiếng lão gia đập bàn quát: "Chuyện hôn nhân đại sự là lệnh của song , cho phép con càn!"
Đại thiếu gia cúi đầu bước , sắc mặt trắng bệch. Ngài thấy , định gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Thọ yến của lão gia tổ chức linh đình. Người nhà Huyện lệnh cũng tới, vị tiểu thư cũng tới.
Quả thực nàng , như trong tranh. Nàng đàn một khúc nhạc, ai nấy đều khen ngợi. Ta bưng bình rượu ở góc khuất.
Đại thiếu gia cạnh lão gia, gương mặt chút cảm xúc. Ta ngài, cảm thấy lòng như khoét một mảng. Tay bỗng thấy ngứa ngáy.
Sau khi tiệc tan, vị tiểu thư phát hiện sợi dây chuyền ngọc trai của biến mất. Đó là quà lễ cập kê của nàng , vô cùng quý giá.
Hoa viên loạn thành một đoàn. Người nhà Huyện lệnh sắc mặt khó coi. Lão gia lệnh khám xét triệt để.
Đám hạ nhân chúng gọi sân, tra hỏi từng một. Khi đến lượt , dang rộng cánh tay.
Mụ già quản sự lục soát khắp một lượt nhưng chẳng tìm thấy gì. Mụ phẩy tay cho .
Trở về phòng hạ nhân, tháo sợi dây chuyền ngọc trai đó từ trong tóc .
Từng viên tròn trịa, tỏa sáng lung linh. Ta gây họa lớn .