Thư Tình Mùa Hạ Rực Rỡ - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-28 23:25:40
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cạch.
Cánh cửa đột ngột đóng sầm .
Mùi nước hoa gay mũi xộc thẳng khoang mũi .
"Lại định quyến rũ trai tao ?" Tiếng đầy ác ý của Tần T.ử An vang lên: "Lê Nguyện, đây mày đùa bỡn thành cái dạng gì, mày nhớ ?"
nổi cả da gà, cả run lên bần bật: "Buông !"
Tần T.ử An ép tường, bóp c.h.ặ.t cằm : "Nhìn xem, càng ngày càng xinh ..."
Miệng kề sát , gần đến mức thể ngửi thấy mùi hôi tanh của t.h.u.ố.c lá lẫn lộn với men rượu.
"Mày thật may mắn, đêm nay đám bạn cũ đều ở đây cả, là chúng một ván như năm xưa nhỉ?"
ngoảnh mặt , giọng cứng đờ: "Tần T.ử An, các thế là phạm pháp..."
Hắn hung hăng túm lấy tóc , ấn mạnh tường, giống hệt như cách từng ấn đầu bồn cầu trong nhà vệ sinh năm đó.
"Một con khốn nghèo rớt mồng tơi mà dám chuyện pháp luật với tao?"
"Năm đó tao dạy dỗ mày đủ nhớ đời đúng ?"
"Chắc Hà Nhàn Quân vẫn còn giữ ảnh của mày đấy nhỉ? Hửm? Có tao tung hết ngoài cho mày sáng mắt ?"
Những ký ức đau khổ ùa về, giãy giụa kịch liệt, điên cuồng gào lên: "Tần T.ử An, mày c·h·ết !"
Tần T.ử An ngược càng thêm hưng phấn: "Được thôi, Lê Nguyện. Mày dám đem bộ những gì mày đ.á.n.h cược với tao một ván ? Để xem ai c·h·ết ."
"Một thứ hàng rẻ tiền tao thuê tới để quyến rũ Tần Hà, mày nghĩ Tần Hà chuyện sẽ còn bảo vệ mày ?"
Nói xong, liền đưa tay định cởi đồ.
tuyệt vọng giãy giụa, nước mắt trào nơi khóe mi.
Ký ức quá khứ ập đến che rợp trời đất.
Một ngày kỳ nghỉ hè năm , đến tìm Dì Tang để xin nghỉ việc. Bà kẹp điếu xì gà tay, kiêu ngạo hất cằm: "Nhận tiền mà chạy ?"
trả thẻ ngân hàng cho bà : "Chuyện cháu , xin dì."
Bà bật thành tiếng: "Mày nghĩ thế thì mày và Tần Hà thể đến cuối cùng ? Nằm mơ ."
Ngay hôm đó, Hà Nhàn Quân dẫn chặn đường, kéo nhà vệ sinh. Bọn chúng dễ như trở bàn tay lột sạch quần áo của .
"Mày chính là con điếm rẻ tiền Dì Tang thuê đến đúng ?" Hà Nhàn Quân khoanh tay n.g.ự.c, ở giữa, giọng điệu châm chọc: "Chắc mày ngại tao chụp vài bức ảnh kỷ niệm nhỉ?"
Sự phản kháng của vòng vây của bọn họ trở nên vô cùng nhỏ bé.
Mùa hè năm 18 tuổi , giữa tiếng ve kêu râm ran, lòng tự tôn của vỡ vụn trong căn phòng vệ sinh chật hẹp.
Nước bẩn hắt sự kiêu hãnh của . Những lời ô uế, bẩn thỉu ăn mòn linh hồn . Cuối cùng, Tần T.ử An dùng cách thức nhục nhã nhất để bẩn mặt .
Giọng nghẹn ngào, cả đầy rẫy vết thương: " sẽ báo cảnh sát..."
"Con khốn rách rưới , mày hiểu pháp luật đấy?" Tần T.ử An cợt, túm lấy tóc : "Chỉ bẩn mặt mày thôi, tính là cưỡng h.i.ế.p. Chỉ cần mày gi·ết tao, tao sẽ gi·ết mày."
Chuyện đó, cuối cùng vì chứng cứ mà dần chìm quên lãng.
Bên ngoài phòng bếp, tiếng vẫn ồn ào.
Tần T.ử An đang say rượu kéo chiếc sườn xám của lên tận eo. Hai tay hung hăng khóa c.h.ặ.t lưng, tiếng kêu cứu chìm lấp trong sự ồn ào.
"Cút... cút ngay..." thét lên, c.ắ.n mạnh một miếng vai .
Tần T.ử An đau đớn kêu t.h.ả.m một tiếng buông . lập tức lao về phía cửa.
Hắn phản ứng cực nhanh, túm lấy tóc kéo giật . Cảm giác đau đớn như xé rách da đầu khiến tầm của trắng xóa.
Một giọng gào thét trong lòng .
Hận ?
sai điều gì mà hết đến khác chịu tổn thương?
Tại những kẻ sinh là ác quỷ?
Trong lúc hỗn loạn, tay vơ một chai vang đỏ bàn bếp.
"Con đĩ, tao chơi mày thì nào?"
trào nước mắt, xoay , vung chai rượu lên cao nhắm thẳng đầu mà đập mạnh xuống.
Cùng với tiếng thủy tinh vỡ vụn lanh lảnh...
Thế giới trở về với sự tĩnh lặng.
6
Tiếng ồn ào của bữa tiệc biến mất trong nháy mắt.
Phía lưng là tiếng cơ thể Tần T.ử An ngã rầm xuống đất.
dùng bao nhiêu sức lực, cũng chẳng thứ chất lỏng màu đỏ sẫm dính là rượu là m.á.u.
run rẩy kéo mở cửa phòng bếp. Chất lỏng màu đỏ tươi từ nửa phần còn của chai vang nhỏ từng giọt xuống tấm t.h.ả.m len đắt tiền.
chân trần bước ngoài. Mảnh vỡ đ.â.m bắp chân, m.á.u chảy hội tụ thành dòng.
Tất cả lặng ngắt như tờ, chằm chằm dáng vẻ chật vật phần hung tợn của . Đột nhiên thấy Tần T.ử An đang gục phía , liền hét toáng lên: "Gi·ết !"
Khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn. đám đông xô đẩy sang một bên, Dì Tang rít lên tiếng thét ch.ói tai, điên cuồng lao về phía Tần T.ử An.
"Mau gọi cấp cứu! Con trai thể xảy chuyện !"
Thư Sách
Sắc mặt trắng bệch, lòng nguội lạnh như tro tàn. Bởi vì thấy một vũng m.á.u đang loang từ đầu Tần T.ử An.
Nếu c·h·ết, cuộc đời của cũng kết thúc.
Ánh đèn chớp nhoáng chiếu mắt khiến xây xẩm. hướng đôi mắt trống rỗng về phía Tần Hà. Anh đang cạnh Hà Nhàn Quân.
Trong tay ... đang cầm một tờ thỏa thuận ố vàng.
Góc bên , là chữ ký của và Dì Tang.
Để Tần Hà mất quyền thừa kế tài sản, Dì Tang yêu cầu yêu đương với . Khi tất cả cổ đông của Tần thị đều tán thành , Tần Hà sẽ mất tư cách đó.
Ngay từ đầu, mục đích tiếp cận Tần Hà hề đơn thuần. Cho dù , thực lòng yêu .
Chuyện , chính là một rào cản vĩnh viễn thể bước qua.
Tần Hà bình tĩnh đưa tờ thỏa thuận cho : "Cô ký đúng ?"
" ." vuốt lọn tóc ướt đẫm mồ hôi bám mặt: "Xin ."
Tần Hà bật , trong mắt là sự thất vọng tràn trề, phảng phất như đang tự giễu cợt sự ngu ngốc và ngây thơ của chính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-tinh-mua-ha-ruc-ro-fdhq/3.html.]
Anh rút điện thoại , bấm gọi , giọng điệu lạnh lẽo:
"110 ?"
" báo cảnh sát."
thu trong góc, quần áo ướt sũng lạnh từ điều hòa thổi khiến cả run bần bật.
Dì Tang gào xé ruột xé gan, điên cuồng c.h.ử.i rủa đòi trả giá.
lẻ loi đó, hứng chịu ánh mắt của tất cả trong sự trầm mặc.
Hà Nhàn Quân thêm mắm dặm muối: " , cầm tiền thì cúp đuôi mà sống , đừng lên mặt giương oai mặt ."
Dì Tang vớ lấy chiếc đèn bàn, hung hăng ném thẳng về phía .
Tần Hà đột nhiên giơ tay đỡ . Ngay đó, như nhận bản gì, sắc mặt sầm xuống. Anh túm c.h.ặ.t lấy cánh tay , kéo thốc một căn phòng trống.
Rầm! Cánh cửa đóng sầm .
Tần Hà nới lỏng cà vạt, giọng điệu sắc lạnh: "Cô tự giải thích ."
Anh nay là kiên nhẫn khác giải thích, cũng hiếm khi để lộ cảm xúc cá nhân.
mấp máy môi, giọng nhẹ: "Mọi chuyện... đúng như những gì thấy."
Anh gằn vì tức giận: " thấy cái gì chứ?"
"Rất nhiều năm , ba giường bệnh, mỗi ngày tiêu tốn năm sáu vạn tệ. Dì Tang bà thể cho một công việc. Chỉ cần ở bên cạnh , ba mới cơ hội sống tiếp."
"Cho nên ngay từ đầu, cô đồng ý yêu ... tất cả chỉ là diễn kịch?" Biểu cảm của Tần Hà lạnh lùng đến đáng sợ, tựa như giây tiếp theo sẽ xé xác thành từng mảnh.
kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào nơi cổ họng: " ."
Ba xảy t.a.i n.ạ.n ở công trường. Mỗi ngày học đều đối mặt với bạo lực học đường, tan học thêm cùng lúc nhiều công việc, chủ nợ và họ hàng đến xếp hàng dài cửa nhà.
Những tháng ngày đen tối đó, nhờ Tần Hà bầu bạn, mới thể c.ắ.n răng mà sống tiếp. suy cho cùng, vẫn lừa gạt .
"Tần Hà, em... từng thực sự thích ." Giọng nghẹn : "Sau khi sẽ khiến mất quyền thừa kế, em quyết định từ bỏ."
"Đủ ." Giọng đều đều, trong ánh mắt tràn ngập sự chán ghét cùng nản lòng thoái chí: "Lê Nguyện, thực sự đủ ."
Một cơn đau âm ỉ truyền đến từ đáy lòng.
Năm đó giống như một kẻ đào ngũ, cứ ngỡ trốn chạy là thể thoát khỏi cục diện ngày hôm nay. ngày cuối cùng vẫn tới.
"Thực xin ."
"Cô sai, là do mù mắt."
Tần Hà xoay , mở cửa bước ngoài.
cảnh sát đưa . Tần T.ử An c·h·ết. Hắn trong phòng bệnh gào thét đòi tống tù.
May mắn , đêm đó mang theo một chiếc b.út ghi âm, thu bộ bằng chứng về hành vi mưu đồ bạo lực của Tần T.ử An. nộp chứng cứ cho cảnh sát, đồng thời nhờ tìm luật sư.
Lúc luật sư tới, bên cạnh còn một khác cùng. Nhã nhặn, trẻ trung, phong thái nhẹ nhàng. Là một đàn ông trẻ tuổi cực kỳ khí chất.
"Chào cô Lê, họ Tô, là luật sư do Tần mời đến cho cô." Người đàn ông trẻ tuổi liếc vị luật sư bên cạnh, " đề nghị cô nên giao vụ án cho xử lý. Bàn về kinh nghiệm, phong phú hơn bất kỳ ai."
"Tần Hà yêu cầu gì ?" Ở sở cảnh sát cả một đêm khiến kiệt sức: " trả tiền cho Dì Tang. Nếu truy cứu chuyện lừa dối , sẵn sàng bồi thường..."
"Chắc cô hiểu lầm ." Luật sư Tô thành thạo kéo ghế xuống, "Tần chủ động gọi điện cho . Anh rõ là vụ án gì, nhưng yêu cầu bắt buộc bảo vệ an cho một ."
Anh lật xem đống tài liệu, nở một nụ :
" còn tưởng chuẩn biện hộ cho tội phạm gi·ết cơ đấy, nhưng xem với tình hình hiện tại, xác suất cô phán quyết là phòng vệ chính đáng cao. Không cần lo lắng."
cúi đầu, trong lòng dâng lên một cỗ tư vị khó tả: "Nếu tin , tại còn giúp ?"
Luật sư Tô đẩy mắt kính: "Xin , câu hỏi trong phạm vi thể giải đáp. Cô Lê, cô đóng tiền bảo lãnh."
Lúc bước khỏi sở cảnh sát, trời đang lất phất mưa. Trên phố qua kẻ vội vã trong cái rét buốt tràn về.
Trên màn hình LED khổng lồ cách đó xa đang phát bản tin mới nhất. Tần Hà đang trả lời phỏng vấn của các phóng viên.
"Tần , tin đồn và Tập đoàn Hà thị sắp sửa liên hôn. Xin hỏi tin tức chính xác ?"
Tần Hà với đôi mắt lạnh lẽo thẳng ống kính, trả lời: "Không sai."
thu hồi ánh mắt, sang cảm ơn bên cạnh: "Luật sư Tô, cảm ơn ."
"Có lẽ cô nên cảm ơn chính thì hơn." Anh cúi đầu, tủm tỉm : " chỉ thể , cô đập cú đó lắm."
Thấy sự chú ý của nãy giờ vẫn luôn đặt màn hình lớn, liền nương theo ánh mắt của sang: "Cô lời gì nhắn cho Tần ?"
hỏi: "Bọn họ thực sự sẽ kết hôn ?"
"Có lẽ thế."
"Vậy thì gì." l.i.ế.m đôi môi khô khốc: "Cảm ơn ."
Luật sư Tô gật đầu, bung ô , dần biến mất trong màn mưa trắng xóa.
7
Về đến sảnh khách sạn, chạm mặt Hà Nhàn Quân. Cô đợi ở đó từ lâu.
"Lê Nguyện, gan cô cũng lớn hơn nhiều đấy." Cô vẫn mang cái vẻ mặt kiêu ngạo, coi ai gì như năm xưa, : " và Tần Hà cái gì cần cũng hết . khuyên cô, liệu hồn mà cút cho khuất mắt."
cụp mắt xuống, đáp lời.
Hà Nhàn Quân sấn sổ bước gần, bật khúc khích: "Sao gì, câm ?"
" đang nghĩ," nhẹ nhàng lên tiếng: "Cái bình hoa đằng , chắc là cầm đập sẽ tiện tay lắm."
"Cái gì?" Cô sững , đột nhiên túm lấy cổ áo : "Lê Nguyện, cô đang đe dọa đấy ? Có tin cho cô bại danh liệt ?"
Không thể thừa nhận, bao nhiêu năm trôi qua mà thủ đoạn của cô vẫn quá đỗi vụng về.
nắm lấy tay cô , bẻ từng ngón tay , vô cùng nghiêm túc :
"Hà tiểu thư, trẻ con. Cho dù bây giờ cô giở trò cũ, thậm chí... tìm phiên hãm h.i.ế.p , cũng sẽ mảy may sợ hãi cô thêm một chút nào nữa."
Sắc mặt Hà Nhàn Quân khó coi hệt như nuốt ruồi: "Đồ đĩ điếm—"
đột nhiên dùng sức bóp c.h.ặ.t cằm cô , gằn giọng:
" mất mười năm mới thể hiểu rằng, sai là . Bị tung ảnh nóng thì ? thậm chí thể trần truồng thế gian, mặc cho đời chỉ trỏ bàn tán mà lòng vẫn vững như mặt nước phẳng lặng. Bởi vì sai là ."
"Được lắm, cô sợ." Hà Nhàn Quân hung tợn trừng mắt : "Không sợ thì cô với Tần Hà , bảo tha thứ cho cô, cưới cô ? Để xem nguyện ý rước một thứ rác rưởi tàn tạ về vợ !"
"Tần Hà mới tuyên bố đính hôn với cô ." hất tay đẩy mạnh Hà Nhàn Quân : " hứng thú cướp vị hôn phu của khác. Ít lâu nữa sẽ rời ."
"Cô nhất là thì !"