7
Cậu sinh viên như chấn động cả đồng t.ử, kinh hãi rời .
cũng chấn động.
Anh cái gì ?
Cậu sinh viên bước khỏi cửa, nhanh ch.óng chui từ gầm bàn:
"Anh cái gì thế?"
Bùi Thanh Hoài nửa nửa , đôi mắt màu nâu nhạt thong thả :
"Chẳng lẽ em thấy—"
"Nhìn thấy thì thấy, nào, chúng đăng ký kết hôn mà..."
"Bị thấy một nữ minh tinh chui từ bàn ."
Anh liếc qua chiếc áo nhàu nhĩ , bổ sung: "Lại còn quần áo xộc xệch."
"..."
lập tức im bặt.
Nhìn chằm chằm Bùi Thanh Hoài đầy oán thán.
"Được , thế nữa." Bùi Thanh Hoài khẽ ho một tiếng, thu ý , vỗ vai : " thăm bệnh nhân, còn họp.
Hôm nay chắc thời gian phổ biến kiến thức cho em, em về nhà ? Hay là ở đây chơi một lúc?"
chẳng vui chút nào.
Là hẹn đến, giờ bảo chẳng thời gian.
ở đây thì cũng chẳng chơi với .
"Vậy về." làu bàu, né tránh ánh mắt : "Tháng đoàn phim, sẽ vắng mặt một thời gian."
Bùi Thanh Hoài dường như định gì đó.
Tay nâng lên, dừng giữa trung hạ xuống: "Ừ."
tiếp: "Cuối tuần nhớ đừng thêm, hẹn chúng về ăn cơm."
Bùi Thanh Hoài: "Được."
: "..."
lủi thủi một về nhà.
Ngả lên sofa, gọi điện cho quản lý:
"Em thể nhận phim đó ?"
"Phim nào?"
"Em ghét vai nữ bác sĩ."
"..."
Quản lý "cạch" một tiếng dập máy luôn.
Tức quá, đ.ấ.m mạnh con gấu bông.
Biết là Bùi Thanh Hoài thích .
mà thể hiện rõ ràng như thế, vẫn cảm thấy buồn.
Nhiều năm gặp.
Dù thích thì cũng thể giả vờ một chút ?
"Tại tớ buồn thế ?" thật sự hiểu: "Chẳng lẽ tớ yêu ?"
"Khổ ." Vu Miễu lắc đầu: "Giờ mới nhận ?"
" Bùi Thanh Hoài bao giờ đối xử với tớ cả, tớ thích ở điểm nào chứ?"
"Chuyện đó thì tự hỏi . Cậu thích từ hồi cấp ba cơ mà, ai mà vì ."
sửng sốt đến mức bật dậy khỏi ghế:
"Tớ từng thích á? Sao tớ ?"
Vu Miễu cạn lời:
"Trời ạ, Thịnh Duy, ai mắt cũng , . Mỗi ngày học đều lén , cả lúc tập thể d.ụ.c cũng trộm. Giờ chơi, tớ rủ mua nước, còn mơ màng bảo uống, bảo tớ hỏi thử Bùi Thanh Hoài uống ."
: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-tinh-gui-bac-si-bui/chuong-6.html.]
Chuyện đó... đúng là chút ấn tượng.
cứ tưởng che giấu .
Hóa , đây là một mối tình thầm lặng mà ngoài với Bùi Thanh Hoài , ai ai cũng .
thích Bùi Thanh Hoài.
xong đời .
8
Hôm là cuối tuần.
Phải cùng Bùi Thanh Hoài về nhà.
mất ngủ tới tận nửa đêm, năm giờ sáng tỉnh.
Sáng sớm bật dậy, giường, lật lật bản hợp đồng kết hôn giữa và .
Trong hợp đồng rõ — chỉ nửa năm.
Sao lúc đó là năm mươi năm chứ?
Ăn sáng trong nỗi hối hận, chìm trong nỗi hối hận mà leo lên xe với Bùi Thanh Hoài.
Bên tai bất chợt vang lên giọng nam trầm thấp: "Tiểu Duy."
Anh nghiêng về phía , thở ấm áp thoảng qua biến mất:
“Thắt dây an .”
bừng tỉnh: “Hử? À… …”
Nghe thấy tiếng "tách" khe khẽ vang lên.
Bùi Thanh Hoài lúc mới thu ánh mắt về, đầu xe, khởi hành.
Bố sống ở một khu nhà giàu khác trong thành phố.
Đường khá xa, đúng cuối tuần, tình trạng ùn tắc xe nghiêm trọng.
Bùi Thanh Hoài lái xe vững. dụi mắt, cơn buồn ngủ ập đến, khẽ hỏi:
“Bác sĩ Bùi, khi lái xe… chắc cần ai bên cạnh chuyện giúp giữ tỉnh táo đúng ?”
“Ừ.”
Ngón tay thon dài của đặt lên vô-lăng.
Ngừng hai giây, giọng thản nhiên: “Cần chứ.”
: “…”
hỏi : “Chẳng là bác sĩ ngoại khoa ?”
“Thì ?”
“Bác sĩ ngoại khoa nào mà thể học liền một mạch thạc sĩ, tiến sĩ nghiệp trơn tru đều là năng, bao giờ buồn ngủ cả. Còn thì buồn ngủ, thể ngủ một lát ?”
“Em ai ?”
“ trong tiểu thuyết, xem phim truyền hình, đều mà.”
“…”
“Hơn nữa, cũng chẳng . chuyện gì với , là quấy rầy thôi.”
“…”
Lồng n.g.ự.c Bùi Thanh Hoài khẽ rung lên, như thể bật thành tiếng:
“Ồ, thì em cũng tự .”
bắt đầu năng linh tinh:
“Ừ, nên đừng cho cơ hội…”
Vừa dứt lời, mắt díp hẳn , chống đỡ nổi nữa.
Trong lúc mơ màng, thấy một tiếng thở dài bất đắc dĩ.
Rồi một bàn tay ấm áp đỡ lấy đầu đang nghiêng xuống.
Là tay.
Tay của Bùi Thanh Hoài.
bỗng nhịn cọ cọ lòng bàn tay : “Bùi Thanh Hoài…”
“Hửm?” Anh rõ nên ghé gần.