“Bùi Thanh Hoài.” thở dài, vạch trần: “Đã xảy chuyện gì? Anh đang vui ? Tuy chắc giúp gì cho nhưng cứ thử xem, .”
“ gì vui cả.” Bùi Thanh Hoài mím môi: “Nghĩ đến chuyện sắp ly hôn, vui lắm.”
“Vậy… thật là ly hôn?” chống cằm, chân thành cảm thấy khó hiểu: “Tại ? Anh tiếp tục giúp đóng vai vợ chồng hạnh phúc mặt ba ?”
“Không.” Anh : “Chúng thể cần giả vờ nữa.”
“ mà như … giá cả sẽ khác đấy.”
Trải qua mấy ngày , cũng thông suốt phần nào.
Thích , thật sự là thể miễn cưỡng.
Chuyện đó của Bùi Thanh Hoài, nên vì thế mà chiến tranh lạnh với .
khuyên :
“ hiểu . mà, dù thể đến với mối tình đầu thì cũng đừng chọn bừa như thế chứ. Nếu thật sự đau lòng, giúp tìm sư cũng …”
Bùi Thanh Hoài cau mày: “Sư nào cơ?”
Lần đến lượt sững :
“Cô gái hồi đại học … đều hai từng hẹn hò mà.”
“Bùi Thanh Hoài.” Trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ, bất chợt nghiêng sát gần : “Anh thích sư của ?”
Trong màn đêm tĩnh lặng.
Ánh trăng xuyên qua khung cửa, để vệt sáng mờ xương quai xanh của .
Anh uống khá nhiều rượu, đôi mắt màu nâu nhạt sáng lạ thường.
ánh dành cho chuyên chú.
Tim bỗng hẫng một nhịp: “Anh… chẳng là… từng thích khác .” thẳng mắt , từng chữ một: “Anh thích .”
Giây tiếp theo.
Bùi Thanh Hoài đưa tay giữ lấy đầu , hôn xuống.
14
Không nên lời.
Những giọt nước mắt mà mấy hôm , đúng là uổng phí cả .
15
như đoán ở giây .
Trong góc của Bùi Thanh Hoài, chuyện quả nhiên một phiên bản khác.
Anh tình cờ va một đoạn nhân duyên, đối phương là thích.
tỏ vô cùng do dự.
Vì thế đề xuất ký hợp đồng:
“Ban đầu nghĩ, thời gian nửa năm để vun đắp tình cảm chắc là đủ . Sau đó thể trực tiếp tỏ tình, hoặc… gia hạn hợp đồng.”
Anh ho nhẹ một tiếng: “Không ngờ, chúng chẳng bao nhiêu thời gian để thật sự ở bên . Hơn nữa, em cũng chẳng kiên nhẫn hết.”
“Em ? Rõ ràng là chuyện quá chậm.” ngoan ngoãn lắng , đến đó liền tròn xoe mắt: “Vậy hôm đó ở nhà chồng, rốt cuộc định gì?”
“Anh , ý định kết hôn. Là khi gặp em, mới bắt đầu cưới vợ. chuyện nghiêm túc lắm, lời tỏ tình nên là do . Ngoài … em cùng đến Hương Thành sống một thời gian ?”
“……”
khó tin :
“Dù thở gấp, cũng cần thở lâu đến chứ?”
Bùi Thanh Hoài dựa ghế công thái học, hé môi định giải thích.
Bỗng nhiên bật khẽ, lắc đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-tinh-gui-bac-si-bui/chuong-10.html.]
“ là cần lâu.”
“Từ đầu tiên tỏ tình… đến bây giờ, cũng hơn mười năm .”
“Thịnh Duy.”
Bùi Thanh Hoài , chậm rãi :
“Từ hồi học cấp ba, thích em .”
Hôm đó là ngày khai giảng năm lớp 10.
Người em trai ốm yếu của Bùi Thanh Hoài ngất xỉu giữa đám đông, còn đang chần chừ, do dự nên tay giúp —
Đã một cô gái chạy đến cả .
Cõng một mét bảy Bùi Triết lên, phóng một mạch như chạy đua 100 mét.
Bùi Thanh Hoài: “……”
Mọi đều , lớp bên cạnh một thiên tài học nhảy lớp, học toán siêu giỏi.
ít , đó là em trai của Bùi Thanh Hoài.
Bùi Thanh Hoài cũng ai .
Anh im lặng, tránh né Bùi Triết.
Cũng lẩn tránh những lời khen ngợi dành cho .
kể từ hôm đó.
Anh bắt đầu thấy, em trai cùng cô gái đó, nhiều việc với .
Cùng dạo bước sân vận động, ăn trưa cùng .
Hoặc là, chia nửa phần sườn kho của cô cho Bùi Triết.
Rõ ràng…
Là Bùi Thanh Hoài quen cô cơ mà.
Anh cũng thích ăn sườn kho nữa.
Thế nhưng.
Bùi Thanh Hoài nghĩ, sẽ bao giờ ăn sườn kho nữa.
16
“Vậy lúc đó tưởng… em và Bùi Triết đang quen ?”
xong mà chẳng hiểu gì cả:
“Cậu đúng là từng tỏ tình với em, nhưng em từ chối . Hóa là em trai … mà bao giờ với ? Với , hỏi em?”
「Anh em ruột cũng những bí mật riêng。」
Bùi Thanh Hoài hề tỏ vẻ ngạc nhiên.
「Vả , em cũng hỏi chuyện sư của 。」 Bùi Thanh Hoài :
「Anh chăm sóc tất cả sư , sư , chứ chỉ riêng cô . Quà là bạn cùng phòng đưa giúp, chỉ là vận chuyển mà thôi。」
Trời về khuya, còn chút buồn ngủ nào nữa.
suy nghĩ một lúc, kéo ghế , gần thêm chút nữa:
"Hỏi nhanh đáp nhanh."
"Em hỏi ."
"Sao còn y tá đồng nghiệp mai mối cho ?"
"Vì họ kết hôn. Anh chuẩn kẹo cưới, nhưng khi ký hợp đồng thì nên phát nữa ."
"Tại đeo nhẫn?"