THU TIÊU NGÂM - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-10 03:15:11
Lượt xem: 1,081

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

 

Vào ngày tiệc thọ sáu mươi của Lưu sơn nhân, kinh thành hiếm hoi một ngày nắng ráo. Vừa xuống xe ngựa, tình cờ gặp Mai Thanh Uyển. 

 

Nàng ăn vận lộng lẫy, nhan sắc hề giảm sút. Cách đây lâu, Trịnh Lâm đỗ đầu kỳ thi Hương, hiện đang là lúc nở mày nở mặt. 

 

Thấy , Mai Thanh Uyển phần ngạc nhiên: "Thẩm tỷ tỷ ở đây? Lẽ nào vẫn tiệc hôm nay ngay cả những môn sinh trẻ tuổi tham gia cũng đỗ kỳ thi Đồng sinh trở lên ?"

 

Tiệc thọ hôm nay mời những quý nhân và môn sinh tên tuổi. Sự xuất hiện của ở đây quả thực hợp lẽ thường. 

 

Đuôi mắt nàng khẽ quét qua lưng , nụ càng thêm đậm: "Sao thấy Hành nhi? Cũng đúng, những dịp khảo hạch tài học thế , đến thật cũng là khó nó."

 

Ta thèm liếc mắt, thẳng phủ. 

 

Quản gia của Lưu phủ đợi sẵn từ lâu, thấy vội cúi hành lễ: "Thẩm phu nhân cuối cùng cũng tới , lão gia nhà đặc biệt dặn dò, là quý khách của phủ, mời hoa sảnh chuyện ."

 

Mai Thanh Uyển sững sờ, nụ mặt cứng đờ.

 

Ta ở hoa sảnh trò chuyện cùng Lưu sơn nhân xong, rẽ qua góc hành lang thấy Mạnh Tri Niên. 

 

Hắn đại khái tưởng đến Lưu phủ để giúp lo liệu tiệc tùng nên ngó , thấy xung quanh ai mới tiến lên chặn đường

 

"A Trinh, nàng vẫn còn giận . Mấy ngày nay suy nghĩ nhiều, Hành nhi tuy tư chất bình thường, thông minh bằng Lâm nhi, nhưng nó chung quy vẫn là con trai , là huyết mạch Mạnh gia."

 

"Nàng theo về phủ , để Hành nhi nhận tổ quy tông. Sau sẽ dạy bảo nó cẩn thận, dẫu nó học hành gì to tát, một giàu sang nhàn hạ cũng , dù gì môn Mạnh gia Lâm nhi chống đỡ."

 

Ta im lặng hồi lâu, chỉ thấy nực

 

Thời gian qua cũng ngóng tin tức của Mạnh Tri Niên, nhận Trịnh Lâm con nuôi, dốc hết tâm huyết vun trồng. 

 

Không chỉ đích mời danh sư cho nó, mà còn đưa nó tiệc tùng của các trọng thần triều đình, cầm tay chỉ việc dạy đạo đối nhân xử thế chốn quan trường. 

 

Rõ ràng đặt hết kỳ vọng hưng thịnh Mạnh gia lên Trịnh Lâm.

 

"Mạnh Tri Niên, , Hành nhi cũng , cần thêm nữa."

 

Mắt Mạnh Tri Niên thoáng qua vẻ kinh ngạc, tưởng lùi một bước thì cũng sẽ nhượng bộ theo. 

 

"A Trinh, những lời giận dỗi như nàng hai ."

 

Ta lười đôi co với , lưng bỏ .

 

Đi qua mấy lớp cửa, sân đình nơi tổ chức tiệc rộn rã tiếng . Hành nhi từ sớm lấy quà mừng thọ cho sư phụ, giờ chắc cũng tới. 

 

Quả nhiên, từ xa thấy tiếng Lưu sơn nhân oang oang khoe khoang: "Lão phu về già đắc t.ử như Thẩm Hành, thật là ý trời! Đứa trẻ đối với việc cách vật tạo khí, tâm tư khéo léo, ngộ tính cao thâm, vượt xa lão phu năm xưa..."

 

Hai chữ "Thẩm Hành" lọt tai, khóe môi khẽ cong lên một cách khó nhận . Ngay lúc đó, một tiếng gọi thanh tao đầy mật vang lên: "Mẹ."

 

11

 

Mọi đầu , chỉ thấy một thiếu niên mặc nho phục màu trắng trăng đang mỉm bước tới. 

 

Dáng cao ráo, mày thanh mắt sáng, chính là vị cao đồ mà Lưu sơn nhân hết lời khen ngợi. Sắc thu trong vườn dường như rực rỡ thêm vài phần. 

 

Khi rõ khuôn mặt thiếu niên, Mạnh Tri Niên bỗng sững : "Hành... Hành nhi?"

 

Bên phía bàn nữ quyến, vị phu nhân quan chức từng qua năm xưa nhận , ngập ngừng gọi một tiếng "Mạnh phu nhân". 

 

Lời bà khiến những mệnh phụ xung quanh đều ngoảnh

 

Năm đó chuyện và Mạnh Tri Niên hòa ly lẽ mấy vẻ vang nên Mạnh gia hề rêu rao. Chỉ là Hành nhi bệnh, đưa con tìm danh y phương xa.

 

Ta kịp đáp lời, vị phu nhân bước nhanh tới nắm tay , bảo: "Quả nhiên là Mạnh phu nhân, mau tới xem, đây chính là của vị thiếu niên quốc công."

 

Mọi bấy giờ mới vỡ lẽ, hóa vị phu nhân rời nhà mười năm của Mạnh gia trở về kinh, con trai còn trở thành thiếu niên quốc công đích Thánh thượng ban khen.

 

Mấy vị phu nhân tự nhiên vây quanh , thì khen Hành nhi thông tuệ, kẻ thì tán dương dạy con phương. 

 

Ta họ vây quanh, nhất thời bận rộn đáp lễ. 

 

Giữa những lời khen ngợi đó, chỉ con Mai Thanh Uyển mặt mày xanh mét, cố nén sự đố kỵ trong mắt. Cũng sững sờ kém là Mạnh Tri Niên, ánh mắt phức tạp, mặt trắng bệch.

 

Hắn định mở lời thì một tiếng xướng cao v.út vang lên: "Thánh chỉ tới!"

 

Trong tích tắc, cả khu vườn im phăng phắc. 

 

Mọi vội vàng rời chỗ, quỳ phục xuống đất. Nội thị truyền chỉ hết chúc thọ Lưu sơn nhân, đó thẳng tới mặt Hành nhi, bản thánh chỉ màu vàng minh hoàng tay.

 

"Tư nhĩ Thẩm Hành, trời ban kỳ tài, tâm sức khéo léo, công lao đóng tàu lợi ích muôn đời. Đặc phong nhĩ Tướng tác giám thừa, chuyên trách chế tạo chiến hạm, ban tước Hàn lâm viện đãi chiếu, cho phép tùy thời cung tấu đối."

 

"Thẩm thị Trinh nương, dạy dỗ phương, nuôi con thành tài, nay theo lệ ban phong nhĩ ngũ phẩm Nghi nhân, cho phép dùng quan phục cáo mệnh để biểu dương hiền đức."

 

Ta nhất thời ngẩn , Hành nhi xin cáo mệnh cho từ lúc nào. 

 

Hành nhi vững vàng nhận lấy thánh chỉ, xoay đỡ dậy. Từ đầu chí cuối, nó hề liếc Mạnh Tri Niên đang quỳ một bên lấy một cái.

 

Trước lúc rời , vị nội thị dường như mới thấy Mạnh Tri Niên, thốt lên: "Mạnh đại nhân cũng ở đây?"

 

Nói như chợt nhớ điều gì, lấy tay áo che miệng bảo: "Nhìn cái trí nhớ của , quên mất mười năm ngài hòa ly với Thẩm phu nhân , con theo . Đã thì hôm nay Thẩm giám thừa phong quan nhận thưởng, vinh hiển là môn đình nhà Thẩm phu nhân, chẳng chút liên can gì tới ngài nữa."

 

Mấy câu x.é to.ạc lớp thể diện mà Mạnh Tri Niên cố gắng duy trì. 

 

Xung quanh râm ran tiếng xì xào. 

 

Mạnh Tri Niên như bỏng, vội thu ánh mắt đang Hành nhi. Thân hình lảo đảo, suýt vững. 

 

Ta các phu nhân vây quanh chúc mừng, đến khi nhớ đó thì rời khỏi chỗ cũ tự bao giờ.

 

12

 

Khi Mạnh Tri Niên thất thần trở về nhà, Mạnh gọi

 

"Ta Thanh Uyển , ả đàn bà Thẩm Trinh mang Hành nhi trở về ? Chắc là con đơn chiếc, sống cực khổ quá nên mới chịu cúi đầu về."

 

"Đứa trẻ Hành nhi đó, con nhất định đón về. Dù chuyện học hành chẳng hy vọng gì, bằng một nửa Lâm nhi, nhưng dù cũng là đích tôn Mạnh gia, thể để lưu lạc bên ngoài."

 

"Còn Thẩm Trinh, ngày xưa cốt khí thì nay về bẻ gãy cái sự ngạo mạn đó, hạ xuống mới bước chân cửa Mạnh gia."

 

Đến lúc mới bàng hoàng nhận , bấy lâu nay vẫn khinh thường Thẩm Trinh đến thế. 

 

Và vì khinh thường Thẩm Trinh nên khinh thường luôn cả Hành nhi. 

 

Hắn phịch xuống, tự giễu, toẹt hết: "Hành nhi giờ là thiếu niên quốc công đích Thánh thượng phong tặng, A Trinh là ngũ phẩm cáo mệnh phu nhân, hai con họ vinh hiển đầy ."

 

"Dám hỏi còn cao thế nào nữa? Hay là bây giờ quỳ cửa Thẩm trạch, A Trinh thấy thành tâm nhận mà cho Hành nhi nhận tổ quy tông."

 

Năm đầu giáng chức, nếu Thẩm Trinh hết lòng giúp đỡ, e rằng bệnh c.h.ế.t từ lâu. 

 

Những năm qua bà hết sức tác hợp với Mai Thanh Uyển, thậm chí tiếc bỏ t.h.u.ố.c đồ ăn thức uống của , nhưng vẫn chịu khuất phục. 

 

Cuối cùng bà nhận nàng nghĩa nữ, vì chuyện đó mà nhiều oán trách

 

Bà mong lấy vợ sinh con nữa, như mới thể buông bỏ con Thẩm Trinh.

 

Mạnh Tri Niên chậm rãi nhắm mắt, trong đầu hiện lên bóng dáng thanh lệ. Hắn buộc thừa nhận rằng, bao năm qua, trong lòng vẫn chỉ Thẩm Trinh. 

 

Cười xong thấy lòng lạnh lẽo. 

 

Suy cho cùng, cũng là cùng một loại . Mắt mù lòng quáng, coi ngọc quý là mắt cá. 

 

Vong ơn phụ nghĩa, chà đạp chân tình xuống bùn đen. 

 

Quả đắng ngày nay, là do tự chuốc lấy.

 

13

 

Mạnh Tri Niên đến tìm con mấy , gác cổng theo lệnh của Hành nhi đều chặn ngoài cửa. 

 

Cho đến đêm Trung thu, khi và Hành nhi dạo phố về. Phố xá phía xa đèn hoa rực rỡ, tiếng văng vẳng. 

 

Chỉ mặt là lạnh lẽo như sương.

 

Nam nhân con đầy ôn hòa, ẩn chứa sự mong đợi: "Hành nhi, đây là bánh trung thu nhân táo đỏ con thích ăn nhất, cha xếp hàng cả canh giờ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-tieu-ngam-gpwc/chuong-3.html.]

 

Lời dứt, Hành nhi tránh bàn tay đang chìa của , thẳng thừng từ chối: "Mạnh đại nhân nhớ nhầm , thích ăn bánh trung thu nhân táo đỏ là Trịnh Lâm, ."

 

Mạnh Tri Niên như sét đ.á.n.h, hộp thức ăn rơi xuống đất cái "bạch".

 

Hành nhi giờ cao hơn Mạnh Tri Niên nhiều, chỉ thể ngước lên con. 

 

"Mọi chuyện qua đều là của , khiến con con chịu nhiều ấm ức. chúng chung quy vẫn là một nhà, cầu hai tha thứ, chỉ cầu một cơ hội để bù đắp."

 

Hành nhi dắt tay , bước chân dừng : "Mẹ, chúng thôi."

 

Ánh trăng đêm nay quá lạnh, quá sáng, soi rõ những gì giấu. 

 

Ví như sự ấm ức và cam lòng của Hành nhi; Sự hối hận và hổ của Mạnh Tri Niên. 

 

Ta chợt nhớ đêm Trung thu mười năm

 

là ứng với câu cũ: quả ngày hôm nay là nhân của ngày hôm qua. Có những lời vẫn nên rõ ràng mặt đối mặt thì hơn.

 

"Hành nhi, con , chuyện với Mạnh đại nhân."

 

Hành nhi sâu mắt , gật đầu rời

 

Bấy giờ mới sang Mạnh Tri Niên: "Thực Hành nhi thích ăn nhất là bánh nhân táo đỏ, sai."

 

Trong đáy mắt Mạnh Tri Niên bừng lên một tia hy vọng. 

 

"Chỉ điều, đó là chuyện của nó năm sáu tuổi , giờ nó còn thích ăn nữa."

 

Tia sáng lập tức tắt ngấm.

 

Ta thẳng mắt , hỏi: "Mạnh Tri Niên, nếu mười năm mang Hành nhi rời , ngươi nghĩ nó tiền đồ như ngày hôm nay ?"

 

14

 

Bầu khí bỗng chốc đông đặc. 

 

Mạnh Tri Niên thở dốc, lời nào.

 

"Vào ngày sinh nhật , Hành nhi lén khắc cho một chiếc trâm gỗ, nhưng Mai Thanh Uyển bảo nó chơi bời mất ý chí, tịch thu hết d.a.o khắc của nó, ngươi còn vì thế mà bắt nó quỳ ở từ đường suốt một canh giờ."

 

"Nghiên mực đó là Trịnh Lâm cố ý vu oan, Hành nhi tận mắt thấy, nhưng nó biện bạch cho vài câu, ngươi cho nó cơ hội mở miệng ?!"

 

"Còn tết Trung thu năm , Mai Thanh Uyển cố ý bỏ rơi Hành nhi giữa phố, nó ch.ó dại đuổi đến tận cuối hẻm, sợ hãi đến mất hồn mất vía."

 

"Ngươi , Hành nhi giờ mười sáu tuổi, đêm đêm vẫn giật vì ác mộng, trong mơ là hình ảnh ngươi đối xử lạnh nhạt với nó?"

 

Ta từng câu từng chữ đều sắc lẹm. 

 

Sắc mặt Mạnh Tri Niên trắng bệch từng tấc. 

 

Mẹ con Mai Thanh Uyển tâm địa bất lương, từng với . Chỉ là mỗi như , đều cho rằng hẹp hòi, bao dung. 

 

Mười năm qua, nhiều đường hơn, trải qua nhiều chuyện hơn, mới dần hiểu

 

Mọi nút thắt đều ở Mạnh Tri Niên. 

 

Nếu tôn trọng và trân trọng vợ là đây, thì thể dung túng cho chồng khắt khe với , Mai Thanh Uyển hạ thấp và ngay cả Hành nhi cũng coi trọng.

 

Nếu thật lòng yêu thương và Hành nhi, thể thiên vị lời con Mai Thanh Uyển?

 

Lúc đó chỉ dựa trực giác của một , rằng nếu đưa Hành nhi thì bốn bức tường cao của Mạnh gia sẽ giam c.h.ế.t con .

 

Nói đến cuối cùng, tổng kết: 

 

"Giả sử và Hành nhi , sớm muộn gì ngươi cũng chán ghét chúng mà thôi."

 

"Nếu Hành nhi giờ đây tiền đồ như thế, ngươi cũng chẳng hối hận đến mức ..."

 

Mạnh Tri Niên dường như đoán định gì, vội vàng ngắt lời: "Không . Mười năm qua, lòng lúc nào cũng nhớ đến con nàng. Trước ngu , là khốn nạn, sẽ thế nữa, A Trinh, nàng và Hành nhi tha thứ cho ?"

 

Ta lắc đầu: "Không , giờ Hành nhi sư phụ, tri kỷ, còn , nhiều yêu thương nó, cần đến ngươi nữa." 

 

Mạnh Tri Niên vã mồ hôi hột trán, lảo đảo lùi nửa bước. Ta chằm chằm mặt một hồi lâu. 

 

Thực Hành nhi giống

 

Đặc biệt là thần thái khi nhíu mày, y đúc như một khuôn đúc

 

Thật nực

 

Giờ đây Hành nhi trưởng thành đúng như dáng vẻ hằng mong ước, nhưng tất cả những điều đó đều chẳng còn liên quan gì tới nữa.

 

Dạy dỗ con cái là chuyện thể giả. 

 

Ai mới là dốc hết tâm can đối đãi với , đứa trẻ tự gương sáng trong lòng. Ngươi dốc bao nhiêu chân tình, nó sẽ đền đáp bấy nhiêu sự gần gũi. 

 

Thế gian món nợ nào công bằng hơn thế.

 

15

 

Lần tiếp theo tin về Mạnh Tri Niên là khi giáng chức. 

 

Nguyên nhân là do tộc trưởng Mạnh gia quở trách Hành nhi bất hiếu, nhận cha đẻ, ngược luân thường đạo lý. 

 

Họ định đóng cửa gây áp lực, ép nó nhận tổ quy tông. Ngờ Hành nhi lưng cung, trần tình mặt Thánh thượng, lời lẽ đanh thép.

 

"Năm đó hòa ly với Mạnh đại nhân, tờ đơn hòa ly giấy trắng mực đen ghi rõ: 'Con theo , vinh nhục liên quan tới '."

 

"Trong mười năm, Mạnh đại nhân đối với ơn sinh thành nhưng nghĩa nuôi dưỡng. Đạo cha mất thì gì đến đạo con? Giờ họ Thẩm, là con nhà họ Thẩm."

 

Các tộc trưởng sợ hãi mất vía, khai ngay là do Mai Thanh Uyển xúi giục. 

 

Thánh thượng vốn minh triết, mắng ngay tại đình: "Đã hòa ly đoạn tuyệt, dám lấy hiếu đạo để trả thù riêng."

 

Triều Đại Tề tuy lấy hiếu trị thiên hạ, nhưng "cha hiền" thì mới đòi hỏi "con hiếu". 

 

Mạnh Tri Niên vì trị gia nghiêm, dung túng hãm hại công thần triều đình nên đày đến Lăng Châu. 

 

Mẹ con Mai Thanh Uyển đuổi khỏi kinh thành, vĩnh viễn trở . Lăng Châu núi cao sông dài, chuyến e là còn ngày gặp .

 

Lúc đó đang cùng Lưu sơn nhân thưởng minh tiền, hương phảng phất gợi nhớ bao chuyện cũ. 

 

Năm xưa một một dũng cảm đưa Hành nhi rời , bốn bề mờ mịt, trong lòng đầy băn khoăn. Thời gian qua , giờ nghĩ chẳng thấy khổ nữa.

 

Ngày Mạnh Tri Niên rời kinh, nhờ gửi tới một chiếc hộp gỗ. Trong hộp xếp ngay ngắn những xấp ngân phiếu, bên đè lên nhiều món đồ cũ Hành nhi dùng lúc nhỏ. 

 

Lão bộc đưa đồ lời Mạnh Tri Niên nhắn nhủ vỏn vẹn tám chữ: "Chuyện cũ qua , mong hãy trân trọng."

 

Ta nhận lấy.

 

Sau con Mai Thanh Uyển xảy xích mích đường rời kinh. 

 

Trịnh Lâm tước bỏ công danh, tâm tính đổi hẳn, từ đó sa đọa, suốt ngày rượu chè bài bạc qua ngày. 

 

Sau khi thua sạch tiền lộ phí, nó liền thượng cẳng chân hạ cẳng tay với . Lần cuối cùng thấy họ là ở Vân Nam. 

 

Trịnh Lâm cướp nốt chiếc trâm bạc duy nhất Mai Thanh Uyển, mặc kệ nàng bệnh trong ngôi miếu đổ nát. 

 

Cả đời nàng dốc sức mưu tính cho con trai, cuối cùng nhận lấy kết cục như

 

đó đều là chuyện .

 

Năm Hành nhi hai mươi tuổi, Thánh thượng chuẩn xây dựng một đội thủy quân mới. Ta theo Hành nhi đến nhận chức ở cảng Trân Châu. 

 

Ngàn cánh buồm nơi hải cảng đều từ tay nó mà

 

Sóng biếc mênh m.ô.n.g, chiến hạm mới lướt sóng. 

 

Đất trời rộng mở, mặc sức vẫy vùng.

 

[HẾT]

 

Loading...