Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 329: Ngắm bình minh trên bãi cát vàng

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:27:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ly Diễm lúc mới đôn đốc sắp xếp các nhà gỗ cho ngăn nắp.

Anh dùng tấm khiên ngầm bao phủ cả khu cư trú, thả hết đám nhóc tì để chúng thấy biển cả và thỏa sức nô đùa.

Sau khi dỗ dành đám nhỏ ngủ, lớn tụ tập bên bàn.

Lúc nãy đông , họ chỉ mải tiếp đãi khách khứa.

Giờ đây cả gia đình mới quây quần bên bàn ăn, tiếp tục thưởng thức phong vị biển khơi.

Bình thường họ cũng ăn hải sản, nhờ mối quan hệ với Minh Cung Dao nên hải sản trong nhà bao giờ thiếu.

dường như chẳng nơi nào hải sản ngon bằng ở đây.

Tiễn Trạch là ăn uống sảng khoái nhất, còn nhấp thêm chút rượu vang nên đầu óc cuồng.

"Thiên Thiên buồn ngủ , để trải giường cho, tối nay ngủ với nhé?"

Linh Dã vội vàng lên tiếng:

"Mơ thế, gì đến lượt ? Em và Ly Diễm lâu lắm ở bên Thiên Thiên."

Ly Diễm và Linh Dã tha thiết Hòa Thiên Thiên chờ câu trả lời.

Lần các thú phu đều tụ họp đông đủ, thiếu một ai, tất cả đồng loạt ngừng ăn, đổ dồn ánh mắt về phía tiểu cái cái, chờ cô "lật thẻ bài".

Hòa Thiên Thiên đành cứng đầu đáp:

"Để , tối nay em ngủ với đại hùng miêu."

"Thiên Thiên, em nỡ bỏ rơi ?"

Tiễn Trạch lộ vẻ cam lòng:

"Hổ nhỏ khi hóa thú bé xíu thôi, chiếm chỗ , để sưởi ấm chăn cho em ?"

Hòa Thiên Thiên bật khanh khách: "Còn đủ nóng ?"

Kình Vũ kịp lên tiếng đỏ mặt, cũng lấy hết can đảm học cách tranh sủng:

"Thiên Thiên, là cứ coi như một tấm t.h.ả.m lông, lót ở bên ?"

"A Vũ, cũng thế ? Tối nay đều , em sinh một lứa nhóc gấu trúc!"

"Sinh con ?"

Tiêu Bá và Tiêu Trọng ngẩn ngạc nhiên.

" , thể chất em hồi phục , sinh sớm cho các để thành nhiệm vụ mà!"

Tiêu Bá và Tiêu Trọng vốn đang vui sướng vì chọn, giờ chút do dự.

Tiêu Bá hỏi: "Chẳng chúng bàn kỹ ?"

"Ai bàn với các chứ? Hai tự với đấy, em đồng ý . Mau ăn , ăn no tắm, em đang đợi đấy."

Hòa Thiên Thiên cố tình bày điệu bộ hung hăng múa vuốt.

Tiêu Bá và Tiêu Trọng vốn dĩ nay luôn phục tùng cô vô điều kiện.

Lúc họ cũng quen miệng đáp: "Bọn tắm ngay đây."

Tiêu Bá kéo Tiêu Trọng vội vã rời , hai họ vẫn nghĩ thông suốt, nhưng thể tắm nghĩ tiếp. Dù Thiên Thiên bảo tắm thì tắm ngay.

Tiễn Trạch, Kình Vũ, Ly Diễm và Linh Dã đều lộ vẻ mặt buồn rười rượi.

Dạ Thiên Mộ im lặng tiếng, lúc nhiều cũng vô ích.

Minh Cung Dao giữ im lặng, thời gian qua tâm trí đều dồn việc chăm sóc cá con, chẳng màng đến chuyện gối chăn. Hơn nữa, các vị thú phu khác cũng bỏ cả sự nghiệp, đưa gia đình lặn lội đến vịnh Phỉ Thúy vì chuyện của và đám cá nhỏ.

Thời gian chẳng còn mặt mũi nào mà tranh giành Thiên Thiên buổi tối với họ.

Chỉ Hồ Lăng là cứ dùng ánh mắt liếc cô:

"Thiên Thiên, chúng mới kết lữ, mới chỉ nếm mùi vị một đêm thôi. Em thật là nhẫn tâm quá !"

"Sau , em sẽ bù đắp cho !"

Hòa Thiên Thiên toát mồ hôi hột, trong lòng một chút áy náy với Hồ Lăng.

"Anh sẽ ghi chuyện sổ tay, em nuốt lời đấy."

Hồ Lăng .

"Em , em bao giờ thất hứa ?"

"Thiên Thiên, ngày mai chắc chắn đến lượt chứ?"

Tiễn Trạch vẫn từ bỏ ý định.

"Đều . Ai sinh con thì tạm thời sang một bên."

Ở đây chỉ một là quần chúng ăn dưa.

Phạm Phượng Ảnh hiếm khi ăn hải sản tươi ngon thế , vốn dĩ đang ăn ngon lành, đang tận hưởng say mê.

Đột nhiên, miếng ăn cũng chẳng còn thấy thơm nữa.

Họ ai cũng tư cách để tranh giành, hình như chỉ .

Anh khẽ thở dài một tiếng, tiếp tục đóng vai phông nền im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-duoc-cac-dai-lao-sung-ai/chuong-329-ngam-binh-minh-tren-bai-cat-vang.html.]

Hòa Thiên Thiên thẳng về phòng, lâu , Tiêu Bá và Tiêu Trọng cũng bước theo.

Những còn theo bóng lưng gấu trúc, buồn bực tiếp tục ăn uống trò chuyện.

Dù rằng " đông thịt ít", Thiên Thiên chỉ một, nhưng may các vị thú đực thường ngày chung sống với khá hòa thuận.

Thêm đó, mỗi đều kỹ nghệ thủ công và mảng sự nghiệp riêng, trướng đều nhân mã của .

Họ cũng nhiều ghi chép và sách vở da cừu, nên chủ đề trò chuyện luôn đổi mới, cả ngày cũng hết chuyện.

Nhờ mà cũng chẳng thấy cô đơn.

Đêm ở vịnh Phỉ Thúy, trời rực rỡ, gió đêm hiu hiu, họ cùng uống rượu chuyện trò, tận hưởng sự tự do tự tại.

Sáng sớm hôm , khi trời còn sáng, những nhóc tì lớn hơn mơ màng tỉnh giấc.

Chúng bước khỏi phòng là tới ngay ban công gỗ cửa.

Nhóm của Tiễn Trạch tối qua uống quá chén, ngủ luôn ban công.

Đám nhóc nhiệt tình bò lên lớn, dụi l.i.ế.m.

Chúng quyết tâm gọi tỉnh bằng các vị cha đang ngủ say sưa với nồng nặc mùi rượu .

"Cha ơi, mau dậy ! Nhóc tì ngắm bình minh."

"Mẹ bảo bình minh lắm, cha mau đưa nhóc tì xem !"

"Triết Triết cưỡi cá voi lớn!"

"Con ngắm san hô, còn cả những con cá đủ màu sắc nữa, cha ơi, con còn chạm rùa biển."

Tiếng hò hét vang trời Dạ Thiên Mộ và Tiễn Trạch tỉnh hẳn, mà đám nhóc nhỏ hơn ở trong phòng tỉnh giấc .

Thế là, 55 nhóc tì cùng "tổng tấn công" các vị cha của .

Chúng loạn đòi ngắm bình minh, ngắm cá voi.

Thở dài một tiếng, Dạ Thiên Mộ bất đắc dĩ tỉnh dậy, nhưng mắt là một mảnh đen kịt.

Anh đầy vạch đen trán, vất vả lắm mới rảnh tay dời hình con báo tuyết nhỏ Tiễn Vân Bạch đang đè mặt , lúc ánh sáng mới hiện .

Quả nhiên trời hửng sáng, nếu lỡ mất bình minh thì chẳng đám nhóc sẽ vui cả ngày ?

Anh vội vàng dậy, tiện chân đá đá Kình Vũ và Tiễn Trạch, gọi họ mau dậy.

Mấy vị thú đực trở một cái, thế mà vẫn thể tiếp tục ngủ tiếp .

Nhìn đám nhóc lông xù vây quanh , Dạ Thiên Mộ dỗ dành hỏi khẽ:

"Các con đói bụng ? Để cha cơm cho các con ăn nhé?"

"Không đói ạ, nhóc tì bờ biển cơ!"

"Được , xem bình minh xong về ăn cơm."

Đứng dậy, Dạ Thiên Mộ nhắc nhở:

"Phải nhé, bờ biển nắm tay , lớn trông em nhỏ, ai chạy lạc đấy! Rơi xuống biển là c.h.ế.t đuối đấy."

"Sẽ , cha Rắn lớn, con đảm bảo sẽ lạc."

Ly Kình vỗ n.g.ự.c hứa hẹn.

"Ngoan lắm!"

Anh khẽ xoa đầu Ly Kình dậy.

Trên vai và cánh tay vẫn 11 chú chim tuyết nhỏ đậu .

Còn phía là bốn hàng dài dằng dặc.

Đám nhóc xếp hàng ngay ngắn lưng cha Rắn lớn.

Nhóc tì phía ngậm lấy đuôi nhóc tì phía , giống hệt như các bé mầm non nắm tay qua đường .

Một Dạ Thiên Mộ dắt theo 55 nhóc tì bờ biển.

Anh vẽ một cái vòng thật lớn cát: "Không bước khỏi cái vòng !"

Đám nhóc đều ngoan, chỉ trong vòng nhảy nhót biển cả, ngắm bình minh chứ hề bước ngoài.

Dạ Thiên Mộ dám buông lỏng một giây nào, luôn cảnh giác quan sát động tĩnh xung quanh.

Chẳng mấy chốc, các vị cha khác cùng Hòa Thiên Thiên và Phạm Phượng Ảnh cũng bãi cát.

Mười mấy lớn, mỗi trông chừng vài nhóc tì, cùng nghịch nước, chơi cát, nhặt vỏ sò trêu cua, tiếp xúc mật với biển cả.

Hòa Thiên Thiên sắc trời, lên tiếng gọi: "Ăn cơm ngay bãi cát luôn !"

"Hay quá !"

Đám nhóc thực đói từ lâu .

Chỉ điều lúc nãy lỡ miệng đói nên giờ tiện kêu ca.

Quả nhiên vẫn là thương chúng nhất.

Bàn ghế bày , cả gia đình cùng thưởng thức bữa sáng thư thái bãi biển.

 

 

Loading...