Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 308: Trước gọi người ta là cục cưng, giờ gọi là tiền bối?
Cập nhật lúc: 2026-03-08 09:57:34
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy tính mạng của Thiên Thiên đe dọa, cần lập tức rời khỏi nơi , Dạ Thiên Mộ còn cách nào khác đành dẫn dụ sấm sét.
Tức thì, bầu trời mây đen vần vũ, chớp giật đùng đùng.
Dị năng sấm sét của thanh thế lớn, cực kỳ dễ Thiên Thiên và dây leo Lang Thụ thương. lúc , cũng chẳng thể quản nhiều thế nữa.
Cuộn c.h.ặ.t cơ thể cô để đảm bảo cô ảnh hưởng, Dạ Thiên Mộ chuẩn thiêu rụi bộ nơi .
Ngay lúc đó…
Giữa thinh vang lên những tiếng phượng hót lảnh lót, hòa lẫn tiếng sấm vang trời.
Chú Phượng Hoàng ngũ sắc mấy ngày gặp đang sải cánh lao xuống từ cao.
Đồng thời, từ tỏa vạn đạo kim quang.
Vô luồng cực quang trắng đến mức ch.ói lòa, thể mù mắt , tỏa góc c.h.ế.t, phủ xuống bộ khu vực dương xỉ đang lan tràn.
Xung quanh vang lên những tiếng "xì xì xì" ngớt.
Đám dương xỉ hung hăng nãy, sự chiếu rọi của ánh sáng mạnh, đồng loạt héo rũ xuống...
Dạ Thiên Mộ dù cũng là sở hữu dị năng đỉnh phong, cảm nhận sự xâm nhập của dị năng đầu tiên, lập tức dùng tấm da thú dày bọc kín nàng cái nhỏ .
Xuất phát từ sự tin tưởng đối với Phượng Hoàng, cũng nhắm c.h.ặ.t mắt, còn lập rào chắn cảnh giới nữa.
Phạm Phượng Ảnh hề khách khí, dùng cường quang từ dị năng hệ Quang thiêu đốt tất cả thực vật nơi đây.
Dị năng hệ Quang của vốn là con d.a.o hai lưỡi.
Ánh sáng dịu nhẹ hằng ngày là nguồn năng lượng thể thiếu cho thực vật.
ánh sáng vượt quá cường độ cho phép trở thành v.ũ k.h.í sát thương chí mạng đối với chúng.
Vô cây dương xỉ, bao gồm cả các hạt bào t.ử, trong chớp mắt đều diệt sạch, héo úa tan biến.
Phạm Phượng Ảnh lượn vòng trung, đợi đến khi xác nhận thực vật c.h.ế.t hẳn, mới hạ cánh xuống đất.
Ngay lúc , mặt đất đột nhiên xuất hiện một cơ thể trắng trẻo.
Dạ Thiên Mộ ước chừng việc xong xuôi, vội vàng mở tấm chăn da thú kiểm tra làn da của nàng cái nhỏ.
Chỉ thấy những nơi sợi nấm bỏng, làn da đang bắt đầu tự chữa lành.
"Thiên Thiên, em thấy đỡ hơn chút nào ?"
Dạ Thiên Mộ lấy nước , ngừng dội rửa lên cô.
"Thiên Mộ, em . Dị năng hệ Mộc của em sẽ tự phục hồi làn da thôi."
Dị năng hệ Mộc lúc cũng là con d.a.o hai lưỡi.
Vừa thể khiến hạt bào t.ử nảy mầm sinh trưởng nhanh ch.óng, cũng thể giúp da dẻ mau ch.óng lành .
Chỉ là lúc nãy hạt bào t.ử quá nhiều, tốc độ phục hồi của da đuổi kịp tốc độ sinh trưởng của chúng.
Hòa Thiên Thiên về phía chú Phượng Hoàng :
"Thiên Mộ, thực hôm nay nguy hiểm, may mà Phạm Phượng Ảnh kịp thời đến cứu. Nếu , mấy đứa khó mà rút lui vẹn ."
Hai qua, chỉ thấy chú Phượng Hoàng đang đậu đất, mà bên cạnh bỗng dưng xuất hiện thêm một hình .
"Này, tỉnh !" Phạm Phượng Ảnh dùng móng vuốt phượng đá đá nọ.
Thấy phản ứng, Phạm Phượng Ảnh bực dọc :
"Xem cái việc ăn kiểu gì , chỉ mải nghĩ đến cứu Thiên Thiên mà quên mất cũng là một ngọn cỏ."
Hòa Thiên Thiên và Dạ Thiên Mộ vội vàng tới kiểm tra.
"Chuyện gì thế ? Có thêm một từ lúc nào ?"
Dạ Thiên Mộ nhíu c.h.ặ.t mày, đầu óc mơ hồ.
Người mặt cấp bậc dị năng, cũng c.h.ủ.n.g t.ộ.c thú hình, tất cả đều xa lạ.
"Hắn chính là dây leo Lang Thụ đấy. Thiên Thiên, hai đều lừa . Cứ ngỡ chỉ là một ngọn cỏ, thực là một tinh linh thực vật.
Tuổi thọ của tính còn lớn hơn cả đấy."
"Ồ."
Chỉ sững sờ trong một thở, Hòa Thiên Thiên lập tức thụp xuống cứu .
Thấy thở của yếu ớt sắp c.h.ế.t, cô chẳng kịp xác nhận rõ ràng là địch bạn, cứ cứu sống tính .
Dị năng hệ Mộc dốc bộ , vất vả lắm mới bảo vệ gốc rễ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-duoc-cac-dai-lao-sung-ai/chuong-308-truoc-goi-nguoi-ta-la-cuc-cung-gio-goi-la-tien-boi.html.]
Dây leo Lang Thụ lúc vẫn đang trong hình dáng con .
Một gương mặt tuấn tú tuyệt trần như ngọc tạc, ngũ quan tinh xảo đẽ, dù đang nhắm c.h.ặ.t mắt cũng giấu nổi khí chất thoát tục thanh nhã.
Tựa như một vị tiên nhân bước từ tranh cổ.
Mái tóc đen dài hơn cả , xen lẫn những lọn tóc nhuộm màu xanh lá và tím; làn da trắng trẻo trong suốt, đang khoác một chiếc bào bằng chất liệu gì.
Một lát , lông mi và nhãn cầu của nọ rung động liên tục, cuối cùng cũng cứu mạng về.
Khi mở mắt , quả nhiên đó là một đôi mắt đá đen sâu thẳm đầy mê hoặc.
Vừa thấy Hòa Thiên Thiên, thấy cô vẫn bình an vô sự, trong mắt Lang Thụ lóe lên sự may mắn và niềm vui sướng ngập tràn.
Anh cô chằm chằm bằng ánh mắt nóng rực như thể từ cõi c.h.ế.t trở về.
Hòa Thiên Thiên xác nhận qua cơn nguy kịch, khẽ gọi:
"Tiền bối!"
Lang Thụ: “...”
Đôi lông mày rậm đẽ nhíu c.h.ặ.t với tốc độ mắt thường thể thấy , phát giọng trầm thấp êm tai:
"Thiên Thiên, em thế? Trước gọi là cục cưng, giờ gọi là tiền bối?"
Hòa Thiên Thiên: “...” (Đây chính là truyền thuyết " ăn cướp la làng" ?)
Giả ngây giả ngô ẩn nấp trong nhà cô suốt hơn nửa năm trời.
Chẳng ai ngờ tới, một "cục cưng dây leo" thể biến thành sống sờ sờ, còn chuyện, linh tính và tư duy chẳng kém gì thú nhân.
Hòa Thiên Thiên và Dạ Thiên Mộ chằm chằm, hận thể mấy cái lỗ .
Gia đình cô bao giờ đề phòng Lang Thụ, cũng cố ý giấu giếm bất cứ điều gì.
Thế nào cũng ngờ tới một sợi dây leo là một cây tinh.
Ánh mắt Dạ Thiên Mộ ngày càng lạnh lẽo, nghĩ đến việc bao nhiêu bí mật của Thiên Thiên đều hết, ngón tay sẵn sàng vận lực, chuẩn hạ thủ cực nặng.
Thấy Lang Thụ sống , Hòa Thiên Thiên lúc mới hồn, càng nghĩ càng giận.
Gọi "tiền bối" là khách sáo lắm , đó là nhờ sự giáo dưỡng bao năm chống đỡ cho phép lịch sự của cô.
Cô dứt khoát dậy, nắm lấy bàn tay đang định phát sấm sét của Dạ Thiên Mộ:
"Chúng ."
Dạ Thiên Mộ căn bản , chỉ xử t.ử sợi dây leo .
Hòa Thiên Thiên kiên quyết ngăn cản, Dạ Thiên Mộ cũng trái ý cô.
Trước khi , lườm Lang Thụ một cái cháy mặt:
"Ngậm miệng cho c.h.ặ.t . Lần còn dám bén mảng đến gần nhà , sẽ đ.á.n.h tan thành tro bụi!"
Lang Thụ gượng sức dậy: "Thiên Thiên, đừng ."
Phạm Phượng Ảnh bày bộ dạng chẳng chút để tâm:
"Làm t.ử tế ? Cứ thích mấy chuyện mờ ám thấy ánh sáng ."
Ngừng một chút :
"Ồ, đúng . Cậu là cây tinh, đúng là . Với ánh sáng mạnh của , quả thực là thấy ánh sáng."
Thần sắc Lang Thụ nghiêm , đính chính:
" là Thần Thụ, cây tinh. Thần thụ dây leo Lang Thụ cao cấp hơn cây thần Mê Cốc mà cạu đang trú ngụ nhiều bậc đấy."
"Ồ? Đó là lý do thể hóa thành hình ? thế thì ? Thú nhân ghét nhất là lừa dối, Thiên Thiên chắc chắn sẽ thèm quan tâm đến nữa ."
Phạm Phượng Ảnh kiêu ngạo vỗ cánh, bay thẳng về phía giống cái nhỏ.
Lần , xuất hiện đúng lúc mấu chốt, tiêu diệt đám thực vật tạp nham đáng ghét, cứu Hòa Thiên Thiên và Dạ Thiên Mộ.
Bản giờ là công, xem như danh chính ngôn thuận thể theo gia đình họ, cần lén lén lút lút nữa.
Thiên Thiên chắc chắn mỗi ngày sẽ tặng một thùng thức ăn ngon lành.
Lang Thụ nghỉ ngơi một lúc lâu mới gượng dậy nổi.
Mái tóc dài lê quệt đất của tựa như vô xúc tu, tản và nhảy múa phía lưng, đang hấp thụ năng lượng của ánh mặt trời, cũng như thu lấy năng lượng hệ Mộc đang lan tỏa xung quanh.
Không chút do dự, Lang Thụ cũng vội vã bước về phía Hòa Thiên Thiên.