Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 287: Chú Cáo

Cập nhật lúc: 2026-03-07 20:15:08
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực chiếc mũ vành mới chỉ khâu vài mũi, mới hình dáng ban đầu chứ thiện hẳn.

dáng vẻ xinh xẻo của Bạt Bạt, Hòa Thiên Thiên thêm tự tin.

Cô dự định sẽ khâu thêm một vòng ren quanh vành mũ, dùng các loại ngọc trai và vải voan kết thành vài bông hoa, đính thêm vài chiếc lá bằng vải, thế là sẽ một chiếc mũ che nắng tuyệt .

Mấy vị phu quân mỉm Bạt Bạt, đội mũ trông nhóc tì quả nhiên càng thêm đáng yêu, khiến họ chỉ ôm c.h.ặ.t mà hôn lấy hôn để.

Trái tim của những cha như tan chảy hết cả.

Thấy Bạt Bạt cũng yêu thích, nhóm Linh Dã trút gánh nặng, cuối cùng cũng vượt qua cửa ải .

Ai bảo đồ đội đầu thì thể là "váy nhỏ" cơ chứ? Cái vành mũ xếp ly vòng quanh chẳng cũng giống hệt chân váy đó .

Từng lớn khen ngợi chiếc váy nhỏ xinh .

Làm nhóc rắn nhỏ sướng rơn, nhào tới hôn "chụt" một cái lên má Linh Dã, tự hào khoe:

"Là cha Linh Miêu cho Bạt Bạt đấy ạ."

"Chủ yếu là nhờ con khéo tay thôi."

Linh Dã ngượng ngùng đỏ cả mặt.

Anh dám nhận vơ công lao, sợ lộ chuyện sẽ Bạt Bạt thất vọng.

Thực chẳng gì cả, chỉ là cầm chiếc mũ lên ướm thử đầu Bạt Bạt xem , ai ngờ nhóc tì tỉnh giấc.

Bên náo nhiệt lên là các nhóc tì giống cái vốn đang canh cánh trong lòng đều tỉnh giấc cả.

Mấy nhóc tì ngay lập tức các cha "chia chác", bế hết xuống t.h.ả.m.

Đầu tiên là "váy nhỏ" của Dạ Phong Hi và Dạ Phong Dao, thực chất cũng là mũ vành.

Hòa Thiên Thiên khéo tay , nhanh ch.óng cắt may, dùng kim băng cố định tạm thời hai chiếc mũ vành đời.

"Một cái màu tím nhạt, một cái màu vàng chanh, các con?"

"Đẹp ạ."

Dạ Phong Dao dùng đầu dụi dụi chiếc mũ màu vàng:

"Con thích cái . Mẹ mặc váy nhỏ cho con ."

Dạ Phong Hi thấy em gái chọn màu vàng, nhóc tì cũng hôn lên chiếc mũ còn :

"Đồ đều , con mặc váy tím ạ."

Hòa Thiên Thiên xoa đầu Dạ Phong Hi: "Hi Hi ngoan nhất. Mẹ đội cho con ngay đây."

Trên đầu hai nhóc sừng, nhưng việc đó cũng khó Hòa Thiên Thiên, cô dùng dây thun co giãn cố định cằm là xong.

Dạ Phong Hi vốn là rắn trắng mắt xanh, đội chiếc mũ tím khiến đôi mắt xanh càng thêm trong trẻo.

Phải thừa nhận rằng, với nhan sắc trắng trẻo mắt xanh thì mặc gì cũng hợp, đội mũ nào cũng xinh.

Các cha và chị em đều đồng thanh khen ngợi nhóc tì trông còn hơn cả lúc .

Dạ Phong Hi soi gương, vui vẻ :

"Mẹ ơi, Hi Hi cũng váy nhỏ ."

Hòa Thiên Thiên đáp:

"Chỉ cần các con thích kiểu dáng nào, sẽ thêm nhiều màu sắc khác cho các con chọn."

Bên , Ly Diễm cũng đội xong chiếc mũ vàng chanh cho Dạ Phong Dao.

Quả nhiên màu hợp với lớp vảy đen huyền bí của nhóc tì.

Giải quyết xong ba nhóc rắn, mấy nhóc lông còn thì dễ dàng hơn nhiều.

Mấy lớn thủ công cùng bắt tay việc, mặc cho Chân Chân, Thư Thư, Triết Triết, Tiểu Phong, Hoa Hoa, Mặc Mặc những chiếc váy yếm thắt eo đủ màu sắc.

Đến cả hai nhóc chim giống cái cũng quàng thêm một vòng váy xếp ly lượn sóng quanh cổ, trông rực rỡ và duyên dáng hơn hẳn.

Các nhóc giống cái thích thú soi gương, xoay vòng vòng. Thấy náo nhiệt như , các nhóc giống đực cũng đều tỉnh ngủ.

Chúng dụi đôi mắt thú còn ngái ngủ, cảnh tượng hoa hòe hoa sói mắt, chẳng mấy chốc đôi mắt sáng rực, tỉnh táo hẳn .

Trong phút chốc, Hòa Thiên Thiên tưởng như đang lạc giữa vườn hoa, với những cánh bướm rực rỡ đang bay múa mắt.

Người lớn thành một vòng tròn lớn t.h.ả.m, ở giữa là đám nhóc giống cái đáng yêu đang xoay vòng khoe váy và mũ mới.

Ở dãy giường phía ngoài, một đám nhóc giống đực đang cao xuống, theo dõi các chị em thử váy.

Chúng tự động thành lập đội cổ vũ, bàn tán xem ai nhất, ai kém xinh nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-duoc-cac-dai-lao-sung-ai/chuong-287-chu-cao.html.]

Mỗi nhóc giống cái đều " hâm mộ trung thành" riêng. Mà hâm mộ thì ai cho phép kẻ khác chê thần tượng của .

Thế là đám nhóc giống đực tranh cãi thôi, suýt chút nữa là lao đ.á.n.h .

Hòa Thiên Thiên bế nhóc trăn gấm đang cãi hăng nhất lòng, b.úng nhẹ mũi nhóc tì cảnh cáo:

"Không bảo các chị em , đứa nào cũng là do sinh cả. Mẹ sinh ai cũng đều xinh hết."

Nhóc trăn gấm Dạ Canh Khuê thẹn thùng cọ cọ má cô:

"Mẹ ơi, con chỉ bảo là, nếu so sánh một chút thì..."

Thấy Hòa Thiên Thiên đang lườm , Dạ Canh Khuê vội vàng đổi giọng: "Triết Triết , Thư Thư , Tiễn Tiễn cũng ạ."

"Thế còn ." Hòa Thiên Thiên khen nhóc tì.

Bất thình lình, Ly Thư thét lớn: "Các em ơi, chúng đây? Mông lông quá, chúng tìm cái gì che ?"

Tiếng hét của nhóc tì đám giống đực đ.á.n.h nữa, đứa nào đứa nấy lấy chân xoa xoa m.ô.n.g , vẻ mặt vô cùng phiền não.

Tranh giành xem chị em nào nhất thì ích gì? Dù họ cũng hơn đám con trai, ai bảo các nhóc trụi lông mà gì che chắn cơ chứ.

Tiễn Tuyết ôm lấy cổ Hòa Thiên Thiên từ phía , ngoáy cái m.ô.n.g nhẵn thín bên tai cô nũng nịu:

"Mẹ ơi, con cũng váy nhỏ!"

Hòa Thiên Thiên dở dở : " con là giống đực mà, cũng mặc váy ?"

"Muốn váy nhỏ, váy nhỏ!"

Những nhóc giống đực đều đồng thanh đòi váy.

Hòa Thiên Thiên giơ tay hiệu, xung quanh lập tức im lặng.

: "Trụi lông thì một chút thật, nhưng chịu khó nhịn nửa tháng thôi là lông sẽ mọc đủ.

Giống đực mà mặc váy là cho đấy. Mẹ thể hại các con ."

mà mặt biến sắc. Thực là cô cho bọn chúng thôi.

Làm váy cho con gái là một sự hưởng thụ, còn đám con trai nghịch ngợm , mặc gì cho mất công, còn trông ủy mị nữa.

"Thật ạ? Nửa tháng là mọc đủ ạ?" Ly Kình hỏi.

"Gần như . Vả ở đây nhà, chúng sẽ ngoài ." Tiêu Bá lên tiếng.

Đến cả cha Gấu Trúc vốn thật thà nhất cũng thế, đám nhóc giống đực đồng loạt im lặng.

"Mẹ ơi, chú nhà, m.ô.n.g trọc chú thấy hết ."

Bất thình lình, Ly Khởi dùng chân chỉ về phía con Phượng Hoàng cây lựu.

Phạm Phượng Ảnh: “...”

Anh đang cây thưởng thức món ngon, sẵn tiện ngó qua cửa sổ xem náo nhiệt, ai ngờ gọi tên thương tiếc.

Thấy cả đám nhóc giống đực chen chúc bên cửa sổ lớn , Phạm Phượng Ảnh lúng túng:

"Cáo cũng nhà ."

Ly Khởi ưỡn n.g.ự.c phản bác: "Chú là chú Cáo của chúng cháu."

Ngay lập tức, đám nhóc giống đực đồng thanh ủng hộ Ly Khởi, ủng hộ Hồ Lăng.

Hồ Lăng ôm lấy n.g.ự.c, cảm động đến mức suýt rơi nước mắt cáo: Đám nhỏ đúng là uổng công yêu thương mà!

Hòa Thiên Thiên Hồ Lăng, cũng phản đối lời của Ly Khởi.

Vì Hồ Lăng đối xử với lũ trẻ thế nào, cô đều thấy rõ.

Cha, chú, những danh xưng đối với nhóc tì còn khá mơ hồ. ai đối với chúng, chúng đều khả năng cảm nhận , từ trong tình cảm sẽ tự phân biệt sơ.

Hồ Lăng thấy Thiên Thiên vẫn đang mỉm với , trái tim kích động đập liên hồi:

"Thiên Thiên, lũ trẻ dù trụi lông thì trong mắt chúng vẫn là đáng yêu nhất."

Hồ Lăng đám nhóc giống đực, dõng dạc :

"Giống đực mà để tâm đến chuyện vặt vãnh như trụi lông rách da ? Giống đực dựa bản lĩnh thực thụ, chứ dựa khuôn mặt bộ lông đẽ.

Đến chảy m.á.u, thương chiến đấu còn chẳng sợ. Khi lớn lên, các con sẽ là những dũng sĩ dũng mãnh nhất, đúng nào?"

" ạ! Chúng con sẽ là những dũng sĩ dũng mãnh nhất."

Đám Ly Kình và các nhóc giống đực lập tức hưởng ứng, còn bận tâm đến cái m.ô.n.g trọc nữa.

 

 

Loading...