Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 256: Thú điên, hãy để em chữa trị cho anh
Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:23:13
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hòa Thiên Thiên bước khỏi hang thú, liền thấy ít đang ngoài hàng rào, gương mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng.
Dạ Thiên Mộ chắn ngay cổng hàng rào, dường như cũng đang đợi cô.
"Đã xảy chuyện gì ?"
Dạ Thiên Mộ bước tới nắm lấy tay cô:
"Là bộ lạc Trư Loả. Lúc họ đang khai hoang thì đột nhiên chạm trán một bầy dã thú hung dữ.
Trong lúc hốt hoảng ứng phó, mấy thú nhân kiểm soát lệ khí mà biến thành thú điên bỏ chạy.
Có thú nhân thương, nhưng nguy hiểm đến tính mạng.
Tộc trưởng cử các dũng sĩ truy bắt thú điên ."
Hòa Thiên Thiên "ừm" một tiếng, về phía tộc trưởng Hạ Nhĩ:
"Tộc trưởng, tìm đến em việc gì ?"
Hạ Nhĩ Hòa Thiên Thiên từng chữa trị thành công cho Hòa Sâm, nên mới tìm đến cô cầu cứu.
Thú điên xuất hiện ở gần đây còn là chuyện riêng của một bộ lạc nữa. Tất cả các bộ lạc lân cận đều liên minh để giải quyết.
"Thiên Thiên, thú điên thì cử dũng sĩ bắt, Hòa Sâm cũng theo .
Một khi bắt hết chúng về, Thiên Thiên xem nên xử lý thế nào mới là nhất?"
Hòa Thiên Thiên ngẫm nghĩ một lát, với tộc trưởng:
"Em sẽ đưa vài công thức thảo d.ư.ợ.c thanh nhiệt, an thần cho Niệm Niệm, đợi chị sắc t.h.u.ố.c xong thì cho thú điên uống .
Sau khi cảm xúc của thú điên định, em và phu quân Dạ Thiên Mộ sẽ xem tình hình để tìm cách giải quyết hơn.
Còn những dũng sĩ thương, nếu thương thế nặng thì cứ để Niệm Niệm chữa trị.
Ai nguy kịch hoặc nguy cơ tàn tật thì đưa đến chỗ em ngay lập tức.
Ngoài , tộc trưởng cần tìm một nơi thật kiên cố để giam giữ thú điên."
"Được, cứ theo lời Thiên Thiên ."
Câu trả lời bình tĩnh, rành mạch của Hòa Thiên Thiên khiến Hạ Nhĩ vô cùng tin phục mà gật đầu lia lịa.
Chỉ trong vòng đầy một năm, Hòa Thiên Thiên từ một giống cái nhỏ bé giai cấp, thức tỉnh dị năng, thăng lên tận tam giai cao cấp.
Giống cái bình thường thấy thú điên là sợ đến phát , trốn biệt tăm, còn Hòa Thiên Thiên thì mắt chẳng thèm chớp cái nào, còn bảo bắt về để cô xem, giải quyết.
Giống cái bình thường tránh còn chẳng kịp, gì đến chuyện tiếp cận thú điên.
Mỗi dũng sĩ giai cấp đều là nguồn lực tiềm tàng của bộ lạc, luôn nhận sự kính trọng của ;
Huống chi cô còn là một giống cái, chuyện giống cái thức tỉnh dị năng xưa nay từng thấy.
Quả nhiên sống lâu thì kiến thức cũng mở mang.
Hòa Thiên Thiên chắc chắn là vị giống cái Thần Thú đặc biệt ưu ái.
Thấy vẫn đực đó, Dạ Thiên Mộ lạnh lùng lên tiếng:
"Những gì Thiên Thiên thì mau thực hiện , việc gì la hét om sòm, càng tụ tập ở đây."
Anh mở miệng, cả trường đoạn im phăng phắc.
Một lúc , họ mới hiểu ý , lập tức tản xa khỏi căn nhà nhỏ.
Hạ Nhĩ một quãng xa mới dám hít một thật sâu.
Phải rằng Dạ Thiên Mộ chính là cột trụ vững chắc cho bộ lạc Kim Miêu.
Có ở đây, dù ở tận thung lũng Thúy Luân xa xôi, thì lòng của tất cả tộc nhân Kim Miêu vẫn luôn bình yên.
Thậm chí cả hai bộ lạc lân cận là Nhĩ Thử và Trư Loả cũng thấy an tâm phần nào.
Chỉ điều Dạ Thiên Mộ giờ luôn lạnh lùng, ít , chỉ khi ở mặt Hòa Sâm Niệm Niệm thì mới chịu nhiều hơn đôi câu.
Hòa Sâm là trai của Thiên Thiên, đối với Dạ Thiên Mộ dĩ nhiên là khác biệt.
Còn giống cái nhỏ Niệm Niệm thì ai thấy cũng yêu, ngay cả Dạ Thiên Mộ cũng sẽ thu khí thế lạnh lẽo, năng chậm rãi với chị .
Hạ Nhĩ đôi khi dám chuyện với Dạ Thiên Mộ, đành nhờ Niệm Niệm hộ.
Ông và các dũng sĩ khác mặt chẳng khác nào lũ gà con gặp sói xám, đến thở mạnh cũng dám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-duoc-cac-dai-lao-sung-ai/chuong-256-thu-dien-hay-de-em-chua-tri-cho-anh.html.]
Hôm nay cũng do sự việc cấp bách, Hạ Nhĩ đầu óc mụ mị, quên mất Dạ Thiên Mộ cũng theo về nên mới kéo theo bao nhiêu tới đây.
Thấy Dạ Thiên Mộ ngay cửa, họ đều sợ đến ngây .
Trong chớp mắt, Hạ Nhĩ và tộc nhân đều biến mất tăm.
Hòa Thiên Thiên nhún vai, nghiêng đầu tựa Dạ Thiên Mộ, hờn dỗi :
"Anh xem kìa? Có mấy câu mà dọa chạy mất dép hết ."
"Có chút chuyện cỏn con cũng ầm cả lên. Chẳng qua chỉ là mấy con thú điên tứ giai thôi mà.
Kéo bao nhiêu tới, còn tưởng xảy chuyện gì kinh thiên động địa lắm."
Dạ Thiên Mộ cúi đầu, âu yếm hôn lên tóc cô:
"Vừa về đến nhà mệt , để đưa em nghỉ một chút? Hạ Nhĩ chuyện nhỏ cũng tìm tới, bộ họ định ăn cơm hết ?"
Hòa Thiên Thiên hì hì:
"Đó là thú điên đấy ạ. Chỉ Thiên Mộ nhà em mới coi chuyện thú điên lảng vãng quanh đây là chuyện lớn thôi.
Chỉ Thiên Mộ mới thích nuôi thú điên thú cưng, coi thú điên là đàn em thôi."
Nhìn gương mặt ửng hồng kiều diễm của giống cái nhỏ, Dạ Thiên Mộ trong lòng rạo rực, nảy sinh ý định khác, kìm mà vươn cánh tay dài ôm c.h.ặ.t cô lòng:
"Thiên Thiên nhà chuyện gì cũng nên quản .
Em phẩy tay một cái là chữa 30 con thú điên cùng lúc. Cũng chỉ em mới tư cách nuôi thú điên thú cưng thôi."
"Dù thì cũng việc để . Có thú điên thì em sẽ chữa, dị năng hệ mộc sẽ rèn luyện, cho việc thăng cấp."
"Đợi một thời gian nữa, phu quân sẽ đưa em rừng bắt thú điên, em sợ ?"
"Không sợ, Thiên Mộ của em là giống đực mạnh mẽ nhất thế gian , là đại hùng của em, tại em sợ chứ?"
Được vị giống cái yêu thương bằng ánh mắt sùng bái như , chẳng ai mà mủi lòng.
Dạ Thiên Mộ đảo mắt quanh sân nhỏ:
Ly Nguyệt dắt hai lứa mèo con về hang thú của ông chơi; A Ly Niệm Niệm dẫn nghiên cứu y thuật; Ly Diễm và các phu quân khác đều xưởng sản xuất hoặc đồng việc.
Anh bế bổng Hòa Thiên Thiên lên, thẳng hang thú:
"Phu quân hầu hạ Thiên Thiên ngủ một lát, đảm bảo em sẽ ngủ ngon. Anh đoán họ cũng chẳng dám tùy tiện tới phiền ."
"Không chỉ Hạ Nhĩ dám tới, mà thú điên cũng chẳng dám tới ."
Hòa Thiên Thiên trêu chọc, lười biếng nép n.g.ự.c , bàn tay nhỏ đặt l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc.
Cảm giác ấm nóng từ bàn tay nhỏ xuyên qua lớp áo mỏng, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c Dạ Thiên Mộ nóng bừng như lửa đốt.
Anh dùng chân đóng cửa , đặt cô xuống giường.
Cơ thể tráng kiện phủ lên sự mềm mại của cô, trực tiếp chiếm lấy bờ môi đỏ mọng. Từ nông đến sâu, bắt đầu khám phá sự ngọt ngào của cô.
Bàn tay lớn điêu luyện du ngoạn, lòng bàn tay thô ráp mơn trớn làn da mịn màng, mang đến cho con gái những đợt sóng tê dại, khiến cô tự chủ mà rùng .
Chẳng mấy chốc, y phục cả hai vơi dần.
Khối cơ bắp tấm lưng rộng của giống đực hằn rõ đường nét, mạnh mẽ và đầy uy lực, vòng eo săn chắc kéo dài xuống bờ m.ô.n.g rắn rỏi.
Đường nét như núi non trùng điệp, khiến khỏi liên tưởng xa xăm.
Đôi bàn tay nhỏ với những ngón tay thon dài đang xoa nắn thắt lưng , để những vết hằn đỏ.
Sự mơn trớn lúc nhẹ lúc nặng khiến đôi vai lấm tấm những giọt mồ hôi, tấm lưng nhịp nhàng nhấp nhô, giữa mỗi chuyển động đều tỏa ánh sáng khỏe mạnh, tràn đầy sức mạnh bùng nổ của sự hoang dã.
Bất chợt, Hòa Thiên Thiên lật một cái, ép Dạ Thiên Mộ xuống .
"Ngoan ngoãn thú cưng của em , thú điên, hãy để em chữa trị cho ."
Dạ Thiên Mộ định giành quyền chủ động, nhưng khi thấy dáng vẻ việc nghiêm túc của giống cái nhỏ, liền cưng chiều thả lỏng cơ thể, mặc cho cô gì thì .
Hòa Thiên Thiên mạnh mẽ hôn lấy , hôn sâu xuống vùng cổ.
Chỉ qua vài hiệp, giống đực khó nén thở dồn dập, bật những tiếng rên trầm thấp.
Cô kiên nhẫn tiếp tục trêu chọc, chậm rãi nhâm nhi, quyết định sẽ ăn sạch từng chút một...