Thế nhưng Hòa Thiên Thiên cũng quá để tâm, bởi dù bên cạnh cô còn Chiêm Thăng cùng nhiều vệ binh canh giữ xung quanh.
Minh Cung Dao khi cô nhắc nhở, giờ đây đối với việc buôn bán tại hội chợ cũng thông suốt hơn nhiều.
Sau khi bán sạch sữa chua và phô mai, tiếp tục giới thiệu mật ong, thịt cá biển sâu và sữa cá cho đám đông thú nhân.
Chiêm Thăng còn sai vệ binh mau ch.óng dẫn mấy nhóc tì đây ăn thử.
Các vệ binh đặc biệt tìm vài đứa nhỏ ở những độ tuổi khác .
Phụ của đám nhỏ thì lo lắng, kẻ thì tò mò, cũng lục đục kéo đến xem náo nhiệt.
Sữa cá khi nấu chín tỏa mùi sữa nồng nàn.
Lũ nhóc ngửi thấy mùi phấn khích gào rít đòi ăn, chúng sục cả mặt đĩa sữa cá, l.i.ế.m láp ngon lành, nhanh thoăn thoắt.
Ăn hết rót đầy, dù lượng nhóc tì cũng nhiều, nên cứ để chúng ăn cho thật no.
Mấy nhóc tì uống đến mức căng tròn bụng, dày còn chỗ chứa, sữa cá còn trào ngược cả lỗ mũi.
Có một nhóc tì vẫn còn đang tuổi b.ú mớm, phụ dùng thìa bón cho bé uống sữa cá.
Cậu nhóc cuồng nhiệt đến mức dùng hai cái vuốt ôm c.h.ặ.t lấy chiếc thìa, cứ như nuốt chửng luôn cả cái thìa gỗ bụng.
Nhìn thấy đám nhỏ thích uống sữa như , chẳng bậc cha nào sẵn lòng mua một ít sữa cá mang về.
Đối với những nhóc tì , nếu thiếu sữa thì chẳng khác nào nguy hiểm đến tính mạng.
Mà giống cái vốn quý giá hiếm hoi, những giống cái xung quanh đang m.a.n.g t.h.a.i sữa càng ít hơn.
Lũ nhỏ mà thiếu sữa thì khó vay mượn từ nhà khác.
Trong khi đó, thú nhân đực gian cá nhân để bảo quản độ tươi ngon, họ chỉ hận thể mua thật nhiều, thậm chí tích trữ năm mười năm, để một khi con nhỏ là cái cho chúng ăn ngay.
Ở một góc khác, mấy chiếc nồi đá phẳng đáy bắc lên để chiên cá biển. Chỉ cần chiên vài phút rắc thêm chút muối và hành lá, món ăn giữ trọn vẹn hương vị thơm ngon nguyên bản nhất.
Xà phòng cũng khó bán. Thú nhân vốn thích ăn thịt, quần áo và cơ thể thường xuyên dính đầy dầu mỡ khó giặt sạch.
Họ thường nhảy xuống sông, dùng bùn đất để tắm rửa và vò quần áo.
Trong khi đó, xà phòng do tộc Cáo và tộc Người Cá mang hương hoa cỏ tự nhiên, đủ loại mùi như hoa dành dành, hoa hòe, hoa quế, hoa .
Các thú nhân đực mua xà phòng phần lớn để dùng, mà là mang về cho giống cái nhà .
Bất cứ vật tư nào thể lấy lòng giống cái đều cực kỳ dễ bán và săn đón nồng nhiệt.
Vật tư nhanh ch.óng bán sạch, những tin chạy đến đều kịp mua gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-duoc-cac-dai-lao-sung-ai/chuong-162-cung-khong-du-cau.html.]
Xem trong ngắn hạn, tình trạng cung đủ cầu là chắc chắn.
Hòa Thiên Thiên một bên tranh thủ dạy thực tế cho A Ly:
"Em thấy ? Chỉ cần là thứ mà đám nhỏ và giống cái yêu thích thì thú nhân đực dù nhịn đói vài bữa cũng sẵn lòng vung tay mua sắm."
A Ly liên tục gật đầu: "Thiên Thiên, cũng chỉ chị mới nghĩ những đạo lý để chỉ điểm cho chúng em thôi."
"Cũng nhờ chị dạy chúng em những món ngon và đồ dùng hữu ích ."
"Chị xem, vật tư của chúng bán sạch bách !"
"Ừm. Những thứ khác đều hết , chỉ còn ít quả khô, từ giờ đến tối bán bao nhiêu bấy nhiêu, dù loại cũng trữ lâu."
"Quả khô từ giờ đến mùa khô năm đều sẽ là hàng hiếm đấy."
"Ngay cả chúng khi tự sữa chua cũng cần cho thêm quả khô mà."
Hồ Lăng và Minh Cung Dao mỗi thu về một túi lớn đầy ắp tinh thạch đủ màu, còn nhiều sọt thịt tươi và thịt khô đổi từ vật tư.
Thú nhân trong thành phần lớn chấp nhận dùng tinh thạch để đổi vật tư.
Còn những bộ lạc từ vùng lân cận kéo đến ưa chuộng hình thức vật đổi vật hơn.
Thủ lĩnh của tộc Người Cá và tộc Linh Hồ khi lo xong việc ở sạp hàng liền tiến về phía hai giống cái.
Trên gương mặt điển trai của hai tràn ngập niềm vui của chiến thắng.
Cảm giác còn hân hoan hơn cả việc hợp lực đ.á.n.h bại kẻ thù.
Hồ Lăng vui sướng : "Thật thể tin nổi, những thứ mang tới đều bán sạch."
"Lề mề đến tận trưa mới tới chợ, mà giờ trời vẫn tối hẳn."
Minh Cung Dao Thiên Thiên với ánh mắt rực sáng, cảm thán:
"Đều là nhờ Thiên Thiên dạy chúng các sản phẩm từ sữa."
" tiên liệu khởi đầu , nhưng cũng ngờ bán nhanh đến thế."
Hòa Thiên Thiên bèn vạch trần : "Nói nghĩa là bấy lâu nay luôn sợ bán hàng ?"