Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 156: 10 cái tên cho bầy mèo của Linh Dã

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:36:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Linh Dã hoặc Ly Diễm thường xuyên Tuyết Kiều Tiểu Bạch cõng lưng để giữa bộ lạc Kim Miêu và thung lũng núi Thúy Luân.

Tuyết Kiều Tiểu Bạch là chim đưa thư do Kình Vũ đặc biệt phái từ Vạn Thú Chi Thành đến để thường trú tại bộ lạc Kim Miêu.

Cậu mới mười tám tuổi, đến tuổi trưởng thành, sở hữu dị năng cấp hai, là một thú nhân trẻ tuổi năng động, hoạt bát và đặc biệt là một kẻ vô cùng ham ăn.

Lúc đầu Tiểu Bạch cũng chẳng mấy mặn mà với nhiệm vụ , nhưng ngay ngày đầu tiên đặt chân đến thung lũng Thúy Luân, nhanh ch.óng chinh phục bởi dưa hấu lớn và thịt kho tàu.

Thế là vui vẻ đến mức quên cả lối về, chẳng còn rời nữa.

Đường bộ dẫn thung lũng vẫn khai thông, nên nhiệm vụ của Tiểu Bạch là mỗi ngày bay bay giữa hai nơi để truyền tin, vận chuyển vật tư, hoặc cõng qua .

Cứ cách vài ngày, Ly Diễm trở về bộ lạc Kim Miêu để hướng dẫn các thú nhân cách vê sợi bông, dệt vải và chăn bông.

Chiếc máy dệt đó giao cho những thú nhân già trong bộ lạc sử dụng, tạm thời do cha của Ly Diễm là Ly Nguyệt chịu trách nhiệm quản lý.

Các thú nhân lớn tuổi phân công việc, ngày đêm nghỉ để dệt vải bông.

Bông vải khi thu hoạch và tách hạt, một phần kéo thành sợi để dệt vải, phần còn bật bông cho tơi xốp để thành những chiếc chăn bông mềm mại.

Còn Linh Dã thời gian qua cũng thường xuyên về bộ lạc, chủ yếu là để chỉ đạo việc thu hoạch và lưu trữ nông sản cùng các công việc đồng áng khác.

Khó khăn lắm mới thu hoạch xong bộ mùa màng, mới thể thảnh thơi đầu óc để chút món ngon cho giống cái nhà , chuẩn gửi tới Vạn Thú Chi Thành.

Ly Diễm lên tiếng nhắc nhở Linh Dã nữa: "Đã đến lúc đặt tên cho mười đứa nhỏ nhà đấy."

Linh Dã đầy tự tin đáp: "À, cũng nghĩ xong tên , đang định dùng ốc biển để báo cho Thiên Thiên đây."

Thú nhân gấu A Trúc tò mò hỏi: "Tụi nhỏ tên là gì ?"

Mấy bên cạnh cũng vểnh tai lên ngóng.

Đối với nhóm của A Trúc, chuyện kỳ lạ thứ hai mà họ gặp trong đời chính là việc Hòa Thiên Thiên, một giống cái, sinh ba mươi mốt đứa con trong vòng đầy một năm.

Hơn nữa sinh thêm một lứa hổ con, dù lượng cụ thể nhưng chắc cũng chẳng ít hơn bao nhiêu.

Chưa dừng ở đó, cô còn nhận nuôi một bé gấu trúc lớn, một hình dáng thú từng thấy đây.

Mấy ngày , họ còn gặp hai chú của gấu con An An là Tiêu Bá và Tiêu Trọng, đó cũng là hai thú nhân gấu bản lĩnh.

Linh Dã : "Bé thứ ba và bé thứ bảy là hai bé gái. Một đứa là linh miêu tai đen màu xám chì, một đứa là mèo tam thể, nên sẽ lấy họ Hòa của Thiên Thiên, đặt tên là: Hòa Mặc Mặc và Hòa Hoa Hoa."

"Các bé trai sẽ lấy họ Lãnh của . Anh cả, hai, bé tư, bé năm lượt gọi là: Lãnh Không Oanh, Lãnh Không Ca, Lãnh Không Yến, Lãnh Không Vũ."

"Bé sáu, bé tám, bé chín, bé mười lượt gọi là: Lãnh Chính Sâm, Lãnh Chính Dương, Lãnh Chính Tê, Lãnh Chính Vãn. Tương ứng với bốn thời điểm trong ngày: sáng sớm, giữa trưa, hoàng hôn và đêm muộn."

" đặt tên theo cách Thiên Thiên đặt cho bầy rắn nhỏ đấy. Như thế cho dễ nhớ."

Nhóm năm A Trúc thở phào nhẹ nhõm, cái tên Linh Dã đặt quả uổng công suy nghĩ, dễ nhớ.

Tính như thì đầu óc họ cũng chịu áp lực quá lớn.

Mười cái tên của bầy nhỏ thể nhớ kỹ, sợ nhầm lẫn.

Năm bọn họ mà lỡ gọi sai tên tụi nhỏ thì chỉ dùng một miếng cá khô là dỗ dành .

Đặc biệt là lứa rắn con , đứa nào đứa nấy cũng hung dữ và lạnh lùng, tuy nhưng lời nào cũng hiểu hết.

Nếu gọi sai tên, khi chúng nó lao tới đớp cho hai dấu răng để nhớ đời xem đứa nào đứa nấy ngay.

Ly Diễm cũng hài lòng với tên của bé linh miêu nhỏ, hỏi:

"Vậy còn bé gấu trúc An An nhà , cứ gọi mãi là An An ?"

Linh Dã đáp: "Cái tên An An là do Thiên Thiên đặt, chú của bé là Tiêu Bá và Tiêu Trọng cũng hài lòng."

"Vì tên ở nhà là An An, tên đầy đủ sẽ là Tiêu An An. Tuy giống tên con gái, nhưng An An hoạt bát đáng yêu thế , thấy cái tên đó hợp với bé, gọi cũng xuôi tai."

Ly Diễm trêu chọc: "Chỉ nhà mới thấy An An đáng yêu thôi. Thằng bé đó mà nổi khùng lên thì dễ chọc nha."

"Mọi quên chuyện hôm nọ ? Hai lứa mèo con đang chơi đùa bên ngoài, bỗng nhiên từ trời một con chim đại bàng vàng lao xuống vồ."

"Mắt thấy con chim lớn sắp bắt mất bé gái Thư Thư đang cầm bánh bao ăn, An An cạnh đó lập tức lao tới ôm c.h.ặ.t Thư Thư lòng để bảo vệ. Sau đó con chim đó chạy thoát , An An mấy nhát xé xác luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-duoc-cac-dai-lao-sung-ai/chuong-156-10-cai-ten-cho-bay-meo-cua-linh-da.html.]

Nhắc chuyện con đại bàng vàng đột nhiên xuất hiện hôm , ai nấy đều rùng sợ hãi.

Lúc đó mấy lớn kịp trở tay, ai nấy đều dùng dị năng lao tới định cứu An An và Thư Thư.

Chẳng ngờ An An nóng tính, dùng đôi vuốt gấu vung bên trái một cái bên một cái tát cho con đại bàng choáng váng, dùng vuốt và miệng xé xác con chim lớn chỉ trong chớp mắt.

An An mới nửa tuổi, mới gọi cha mà bảo vệ chị gái nhỏ của như thế.

Mấy lớn nghĩ đến dáng vẻ vụng về đáng yêu của An An, ngay cả lúc bé hung hăng cũng thấy dễ thương, thế là tất cả đều cùng bật .

Mỗi đứa nhỏ đều thật đặc biệt, đều là bảo bối họ nâng niu trong lòng bàn tay.

Đang chuyện thì cánh cửa ló một khuôn mặt tròn vo trắng trẻo, cái đầu lớn là hai chiếc tai đen tròn xoe đang rung rinh đầy vẻ nịnh bợ.

Chẳng An An thì còn ai đây nữa.

Chắc chắn là thấy đang bàn luận về nên mới mò tới đây mà.

Chỉ thấy An An huơ huơ hai cái vuốt béo múp, chỉ trỏ miệng gọi: "Cha ơi... Cha ơi..."

Linh Dã vội vàng tới bế bé lên, đặt đầu gối.

"An An, con đói bụng hả?"

An An vội vàng gật đầu lia lịa. Cái hình ngắn ngủn béo múp cứ thế lắc lư qua , cái đầu thì gật như gà mổ thóc.

Chẳng là đói ? Mà chủ yếu chắc là đang thèm ăn .

Linh Dã đời nào cho An An ăn sủi cảo đêm muộn như thế , liền lấy bình sữa đựng sữa cá lắc lắc mặt bé.

Cậu nhóc lập tức ôm lấy bình sữa, ngửa bốn chân lên trời một cách thoải mái gối Linh Dã, tu lấy tu để.

Bảy đang mải mê trò chuyện về những điều thú vị của bầy nhỏ, bỗng nhiên bầu trời vang lên tiếng kêu của loài Tuyết Kiều.

Ly Diễm thốt lên: "Thôi xong, sủi cảo tối nay e là giữ . Có một tên đặc biệt tham ăn tới."

Quả nhiên sai, một lát , một thú nhân trẻ tuổi tuấn tú bước nhà.

Cậu hếch mũi ngửi ngửi: " là sủi cảo , đến thật đúng lúc quá mà."

Tiểu Bạch chớp chớp đôi mắt đầy vẻ khẩn cầu Ly Diễm.

Ly Diễm do dự một chút cũng đành thỏa hiệp:

" nấu sủi cảo cho đây, nhưng là chỉ ăn một bát thôi đấy nhé."

Tiểu Bạch xoa xoa tay, hào hứng :

"Anh Ly Diễm, ngay là thương em nhất mà. Em bay từ bộ lạc Kim Miêu tới đây với tốc độ nhanh nhất đấy. Nào, dùng cái bát lớn của em để đựng là ."

Tiểu Bạch chẳng hề khách sáo, đưa một cái ống tre còn to hơn cả đầu đại gấu trúc.

Ly Diễm đảo mắt trắng dã, đầy vẻ bất lực:

"Phải , là vất vả nhất. Cái ống tre của đựng ít nhất cũng một trăm cái sủi cảo, sợ ăn đến nứt bụng ?"

"Anh Ly Diễm ơi, mà. Em còn ăn thêm mấy bắp ngô nữa cơ."

Ly Diễm đành nấu sủi cảo và ngô cho .

Tiểu Bạch thấy An An đáng yêu, ngứa tay định bộ cướp bình sữa.

Ngay lập tức vấp sự kháng cự quyết liệt của An An, bé b.ú thật nhanh và chẳng mấy chốc sạch bình.

Tiểu Bạch cướp thắng , liền trêu chọc:

"Mọi cứ chê em ăn khỏe, đúng là oan cho em quá. An An mới chính là cao thủ ăn uống thực thụ kìa."

 

 

 

Loading...