Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái - Chương 13: Làm món ngon khao Ly Diễm

Cập nhật lúc: 2026-02-06 00:56:34
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ly Diễm học nghiêm túc, là một chồng thì mấy việc đều gánh vác.

 

Không gà, họ dùng thịt đại điểu để thế.

 

Mỡ dùng để xào thịt thắng từ mỡ chim.

 

Chẳng bao lâu , mùi thơm bay ngào ngạt.

 

Trước khi bắc khỏi bếp, còn cho thêm lá bạc hà mèo và hành rừng đảo vài cái cho thấm gia vị, khiến mùi hương càng thêm hấp dẫn.

 

Ly Diễm thèm đến mức giấu nổi, cứ chốc chốc liếc cô vợ nhỏ của .

 

Mỗi khi chuyện gì nhờ vả cầu xin Thiên Thiên, rung rung đôi tai chớp chớp mắt để thu hút sự chú ý.

 

Nếu Thiên Thiên vẫn lờ , sẽ biến đôi tai thú mềm mại, sức rung động dùng đôi mắt to tròn long lanh cô đầy mong đợi.

 

Hòa Thiên Thiên quả thực dễ mủi lòng chiêu .

 

Chẳng mấy chốc cô mủi lòng, đưa tay nhào nặn đôi tai thú mềm mại của , khiến đôi tai lập tức cụp xuống như cánh máy bay.

 

Chồng thì cưng chiều thôi.

 

“Ăn cơm , ăn thịt xào . Đợi ăn lửng chúng sẽ thịt nướng và hầm sườn.”

 

“Được, Thiên Thiên đối với nhất.”

 

Ly Diễm đợi thêm nữa, chọn miếng thịt to nhất, dùng lá cây bọc đưa cho cô ăn .

 

Sau đó mới chọn cho một miếng, chẳng sợ nóng mà cứ thế ngoạm một miếng thật lớn.

 

Thú nhân vốn ăn thỏ nướng, đương nhiên cũng ăn thịt nhằn xương.

 

Ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ trong sân, hai trực tiếp dùng tay thưởng thức bữa ăn ngon lành.

 

Dù chẳng mấy gia vị nhưng nhờ nguyên liệu tươi ngon, thịt ngọt đậm đà, chỉ cần chế biến đơn giản cực kỳ đưa miệng.

 

Lại thêm lá bạc hà mèo bọc bên ngoài, thật sự là hảo.

 

Phải rằng các thú nhân tộc mèo một tình yêu mãnh liệt đến khó hiểu với bạc hà mèo.

 

Mỗi khi rảnh rỗi, họ thích lăn lộn trong đám cây đó, cảm giác hạnh phúc đến phát điên.

 

Bên trong và xung quanh bộ lạc mọc đầy những t.h.ả.m bạc hà mèo bát ngát, là vị tiền nhân nào của bộ lạc Kim Miêu trồng lên, quả là một công đức lớn lao, xứng đáng ghi danh thiên cổ.

 

cũng thể chính vì thấy nơi quá nhiều bạc hà mèo nên các tiền nhân mới quyết định định cư tại đây.

 

Bộ lạc Kim Miêu sinh sống ở dãy núi Thúy Phong suốt mấy trăm năm .

 

Các thú nhân ngày nào cũng hái lá để ngửi, mà chúng vẫn mọc xanh , hái mãi hết.

 

Họ chỉ thích ngửi hương thơm đó thôi chứ bao giờ nghĩ đến chuyện lấy thức ăn.

 

“Ngon quá mất! Thịt xào còn ngon hơn cả thịt nướng.”

 

Ly Diễm ăn đến mức mồm mép và tay chân đầy dầu mỡ, miệng ngớt lời khen ngợi vợ .

 

“Vâng. Ngoài thịt xào thì thịt hầm cũng ngon lắm, lát nữa sẽ ngay thôi. Vì xương vứt nhé, lát nữa chúng sẽ cho nồi hầm luôn.”

 

“Ừm, Thiên Thiên nhiều thật đấy.”

 

Hòa Thiên Thiên cúi đầu, bừa một câu để lấp l.i.ế.m:

 

“Mấy món xào ngày cha dạy em . Tiếc là hồi đó em cứ sống trong tự ti, lòng chẳng lúc nào yên nên từng tự tay món gì cả. Thật đáng tiếc, cha và còn kịp nếm thử tay nghề của em.”

 

Ly Diễm sợ cô chạnh lòng buồn bã nên vội vàng ngậm miệng, dám hỏi thêm gì nữa.

 

Hòa Thiên Thiên cũng thấy chột , cô nên để lộ quá nhiều kỹ năng mặt Ly Diễm cùng một lúc .

 

Cô thầm hạ quyết tâm: Sau ít phụ thuộc hệ thống , dựa chính mới là bền chắc nhất.

 

Thiên Thiên : “Trong nhà chẳng còn nguyên liệu gì mấy, nếu em nhất định sẽ thử thêm vài món ngon nữa.”

 

Lúc Ly Diễm mới sực nhớ , chuyến săn còn những thu hoạch khác.

 

Anh vội vàng lấy từ trong gian mấy ổ trứng chim, cẩn thận đặt xuống bãi cỏ, lấy một đống lá cây.

 

“Ngoài trứng , còn tìm thấy một loại lá mùi đặc biệt, ngửi thấy dễ chịu và thơm.”

 

Gọi là trứng chim nhưng dù to bằng trứng đà điểu thì nó cũng lớn gấp đôi trứng ngỗng.

 

Thú nhân thường lấy trứng chim về ăn, nhưng là ăn sống.

 

Hòa Thiên Thiên cầm lá lên ngửi, nhận đây chính là lá tía tô.

 

“Thiên Thiên từng những loại lá mùi thơm đặc biệt thể ăn kèm với thịt. Anh tình cờ gặp loại lá nên hái một ít mang về, chỉ là độc .”

 

“Cái gọi là tía tô.”

 

Sau khi hệ thống Bì Đản xác nhận, loại lá độc.

 

tiếp: “Loại độc . Lá tía tô dùng để bọc thịt nướng xào cùng thịt đều ngon. Lát nữa em sẽ cho món trứng xào tía tô.”

 

Hòa Thiên Thiên quyết định cứ tiếp tục thể hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-duoc-cac-dai-lao-sung-ai/chuong-13-lam-mon-ngon-khao-ly-diem.html.]

 

Thấy Ly Diễm ăn ngon lành như , cô chỉ nấu thật nhiều món để nếm thử.

 

Ly Diễm đặt đĩa thịt xuống, rửa sạch tía tô thái nhỏ, còn cô thì đ.á.n.h tan trứng.

 

Dưới sự chỉ dẫn của vợ, học cách món trứng xào tía tô.

 

Chẳng mấy chốc, cả khu vườn tỏa hương thơm ngào ngạt.

 

Sau đó, đôi vợ chồng trẻ tiếp tục ăn uống thỏa thuê.

 

Ăn xong món trứng xào, Thiên Thiên no bụng, chỉ còn Ly Diễm là vẫn ngừng tống thức ăn miệng.

 

Hòa Thiên Thiên cho xương bò nồi hầm, đó :

 

“Vẫn còn thừa khá nhiều thịt xào và trứng xào, mang sang cho cha nếm thử một chút nhé?”

 

Ly Diễm đáp: “Cũng , tối nay chắc chắn cha đang bận rộn xử lý thịt thú, sẽ mang qua ngay.”

 

“Đợi . Tộc trưởng cũng quan tâm đến hai đứa , cũng gửi một ít cho ông dùng thử.”

 

Hòa Thiên Thiên chia thịt thỏ và thịt chim hai chiếc nồi đá nhỏ.

 

Cô chợt nghĩ lẽ bác Ly Nguyệt cũng vết thương, nên lấy một ít t.h.u.ố.c mỡ, cho ống tre nhỏ đưa cho chồng.

 

Ly Diễm hiểu ý, nhảy qua hàng rào nhanh ch.óng chạy .

 

~

 

Chiếc nồi sắt lớn đó đường kính gần một mét.

 

Lúc đổi trong hệ thống, bất kể lớn nhỏ đều tốn 10 điểm tích lũy một chiếc.

 

Với tinh thần quyết để chịu thiệt, cô chọn chiếc nồi to nhất.

 

Không ngờ chiếc nồi lớn phù hợp với sức ăn của các thú nhân đực, tạm thời dùng cho ba trong nhà là vẫn thoải mái.

 

Đột nhiên thấy tiếng ồn ào ngoài sân, Hòa Thiên Thiên mới nhận xung quanh tụ tập nhiều .

 

Lắng tai kỹ, hóa đang chặn Ly Diễm để hỏi xem đang nấu món gì mà thơm đến thế.

 

Ly Diễm trả lời qua loa vài câu vội vàng chạy mất.

 

Đến khi , tiếp tục vây quanh hỏi thăm.

 

Ly Diễm thể lấp l.i.ế.m nữa, đành ứng phó vài câu. Ngay đó, nhiều thú nhân vội vã rời , là định gì.

 

Một thú nhân còn vẫn ngoài hàng rào, ngừng hít hà mùi thơm.

 

Thậm chí họ còn trong nhà với ánh mắt đầy oán trách:

 

Ly Diễm và Hòa Thiên Thiên, hai đúng là nể tình hàng xóm chút nào mà.

 

Nấu đồ ăn ngon đến mức cho những xung quanh thèm đến chịu nổi.

 

Hội thú nhân độc cảm thấy tài nào nuốt nổi thịt sống nữa. Ai nấy đều nếm thử đồ ăn nhà Hòa Thiên Thiên, thậm chí chỉ l.i.ế.m cái nồi thôi cũng mãn nguyện .

 

họ chỉ dám lầm bầm trong lòng chứ ai dám lớn tiếng để cô thấy.

 

Các thú nhân đực luôn một quy tắc ngầm là bao giờ dễ dàng đắc tội với giống cái trong bộ lạc, bất kể già trẻ.

 

Giống cái thể sống tới 150 tuổi, đó sẽ là vợ , là chị dâu, thậm chí là kế hoặc bà mới, lúc đó họ sẽ tha hồ mà hành hạ .

 

Cho dù Thiên Thiên nhỏ bé gầy yếu, cũng gã đực nào chủ động bắt nạt nặng lời với cô.

 

Ly Diễm nhảy qua hàng rào, giải thích cho Hòa Thiên Thiên đang ngơ ngác:

 

“Anh với họ là chúng đang ăn trứng chim xào lá tía tô và thịt thỏ tuyết. Họ hỏi tía tô là gì, lấy lá cho họ xem. Ai dè họ ngửi thử một cái là kéo tìm tía tô hết cả .”

 

Hòa Thiên Thiên trời, lúc ba mặt trăng treo cao, chắc cũng tầm bảy tám giờ tối:

 

“Muộn thế còn chạy ngoài, liệu gặp nguy hiểm ?”

 

“Không , gần bộ lạc một vạt tía tô lớn lắm, họ chỗ mà. Linh Dã dẫn đội chừng mực, thị lực ban đêm của thú nhân đực cũng cực kỳ .”

 

Không lâu , những hái tía tô về, ngoài hàng rào càng náo nhiệt hơn.

 

Ly Diễm gọi ngoài.

 

Các thú nhân trẻ tuổi lượt lấy tía tô, trứng chim và thịt thỏ , nhờ Ly Diễm giúp món ăn thơm ngon đó.

 

Họ đều là thành viên trong đội săn b.ắ.n, ngày thường săn vẫn luôn hỗ trợ và dựa dẫm , thậm chí nhiều còn lớn lên cùng , thiết như em.

 

Ly Diễm thể từ chối .

 

quá nhiều tiếp cận vợ , cũng chẳng nỡ để họ dùng chiếc nồi sắt quý giá của nhà .

 

Thế là dẫn các thú nhân , dùng móng vuốt sắc nhọn đục những chiếc nồi đá hình dáng y hệt nồi sắt.

 

Sau đó, ở ngay phía ngoài hàng rào, họ dùng đá kê những chiếc nồi đá lớn lên, dạy họ cách thắng mỡ chim, mỡ bò, dùng mỡ đó để món trứng xào tía tô và thịt thỏ xào cay.

 

 

 

Loading...