Thử thần - TẬP 2: ĐỨA TRẺ KHÔNG LỚN

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:59:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai năm trôi qua kể từ ngày dân làng dựng miếu.

Khu rừng vẫn , im lặng và sâu thẳm như từng chuyện gì xảy . ở rìa làng, nơi ngôi miếu nhỏ nép tán cây, khói hương bao giờ tắt.

Tuyết lớn.

Mười tám tuổi, xuân xanh chín, gương mặt sáng và đôi mắt vẫn giữ nét dịu dàng của những ngày còn bé. Cô chuẩn rời làng, lên Sài Gòn học, mang theo hy vọng thoát khỏi cuộc sống quanh quẩn nơi đây.

Người trong làng mừng cho cô.

cũng nhỏ, rằng rời khỏi nơi ai cũng .

Trong khi đó, ở một góc khác của làng, một đứa trẻ… chịu lớn.

Bà góa sống một biến cố năm nào, chỉ đứa con duy nhất. Đứa trẻ ba tuổi, nhưng hình vẫn bé xíu, gọn trong chiếc nôi cũ. Nó , , cũng . Đôi mắt mở nhưng rõ đang gì, như thể linh hồn thật sự ở đó.

chạy chữa khắp nơi.

Thầy t.h.u.ố.c trong làng đều chuyện, nhưng ai dám nhận. Người thì lắc đầu, thì né tránh. Có còn nhỏ rằng đứa trẻ “ sạch”, rằng thứ đó bám theo từ khi nó còn trong bụng .

Không còn cách nào khác, bà ôm con lên thành phố.

Ở đó, chỉ nó chậm phát triển.

Không ai thấy điều mà dân làng thấy.

Khi tiền bạc cạn dần, bà đưa con về. Ngày ngày đồng, ăn khoai ăn cháo, sống lay lắt qua ngày.

Lạ một điều, đứa trẻ ngoan đến mức đáng sợ.

đòi ăn.

Không quấy .

Không gọi .

Chỉ đó, đôi khi tự cử động tay chân như đang chơi với thứ gì đó mà ai thấy.

Một ngày nọ, nhiều đêm mất ngủ, bà ôm đứa trẻ đến miếu.

Trời xế chiều, ánh nắng yếu ớt len qua tán cây, rơi xuống nền đất loang lổ. Bà đặt đứa bé lên hiên miếu, tay run run, quỳ xuống.

.

Khóc đến cạn tiếng.

một lời than về cuộc đời . Không kể khổ , trách phận. Bà chỉ về đứa trẻ, từng chút một, như thể sợ nếu ngừng thì sẽ còn cơ hội nữa.

Gió trong rừng khẽ lay động.

Một ánh đỏ lóe lên trong bóng tối.

Bà chợt cảm thấy lạnh sống lưng, vội vươn tay định bế đứa bé lên.

kịp.

Một cái bóng nhỏ nhanh hơn.

Con chuột xuất hiện gần như ngay lập tức, nhảy lên đứa trẻ. Hai chân của nó giơ lên, cào mặt đứa bé, những động tác nhanh, dứt khoát như đang xé rách thứ gì đó vô hình.

Không âm thanh.

khí xung quanh như kéo căng.

Thứ bám lấy đứa trẻ… đang cắt đứt.

Từng chút một.

Con chuột dừng , hình nhỏ bé khẽ run. Nó im một lúc lâu, như đang dồn thứ gì đó bên trong, cúi xuống, chạm nhẹ n.g.ự.c đứa bé.

Một luồng sinh khí yếu ớt truyền sang.

Thứ mà nó mất lâu mới tích tụ .

Ngay khi con chuột nhảy xuống đất-

Tiếng vang lên.

Chói tai.

Dữ dội.

Nova Hinami

Là tiếng đầu tiên của đứa trẻ ba năm.

Bà góa ôm chầm lấy con, nước mắt trào kìm . , bà vì tuyệt vọng.

… đứa trẻ đổi.

Bà dập đầu xuống nền đất con chuột, từng cái một, mạnh đến mức trán bật m.á.u. Không lời nào, chỉ cúi lạy ôm con rời .

Từ ngày đó, đứa trẻ bắt đầu lớn.

Không lớn chậm, mà như bù những năm mất. Nó ăn nhiều hơn, bắt đầu , bò, , . Những âm thanh đầu tiên bật khỏi miệng nó là tiếng gọi .

Mà là “chuột”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-than/tap-2-dua-tre-khong-lon.html.]

Bà góa hỏi.

Bà chỉ lặng lẽ đặt một củ khoai chén mỗi bữa ăn.

Như chờ một vị khách.

Chiều về, củ khoai thường gặm gần hết.

ngôi nhà của bà trở nên khác lạ trong mắt khác.

Người trong làng bắt đầu tránh xa. Không ai thẳng, nhưng ai cũng hiểu. Những thứ dính đến miếu và khu rừng… nên đến quá gần.

Đứa trẻ lớn lên trong sân vắng.

Một .

con mà đau lòng, nhưng .

Bà chỉ lo… nếu một ngày còn nữa, đứa trẻ sẽ sống thế nào.

Rồi ngày đó đến.

Không bệnh tật.

Không báo .

Bà chỉ ngủ một giấc… bao giờ tỉnh .

Đứa trẻ vẫn bên cạnh, ngoan ngoãn chờ.

Một ngày.

Hai ngày.

Ba ngày.

Mùi bắt đầu lan .

Người hàng xóm đ.á.n.h liều bước , sững khi thấy cảnh tượng bên trong. Bà c.h.ế.t từ lâu, còn đứa trẻ vẫn đó, mắt mở, , gọi, chỉ im lặng như quen với sự chờ đợi.

Người chôn bà ngay trong ngày, vườn.

Không ai dám nhận nuôi đứa trẻ.

Khi tản , họ mới nhận … nó biến mất.

Đứa trẻ tìm thấy ở miếu.

ngoài hiên, cuộn , như thể đó là nơi duy nhất nó để về.

Ai cúng gì, nó ăn nấy.

Không đòi hỏi.

Không rời .

Ông bà Trần thương tình, đưa nó về nuôi.

nó nhất quyết rời khỏi miếu.

Cuối cùng, họ dựng một căn nhà nhỏ sát bên, đủ để che mưa che nắng. Mỗi ngày, họ mang cơm sang. Ban đầu đứa trẻ gì, nhưng dần dần cũng chịu nhận, chịu mặc quần áo, chịu ở trong căn nhà nhỏ .

Nó bắt đầu mở lòng… một chút.

Một buổi chiều, ông bà Trần thấy một con dê.

Lông trắng tinh, vết bẩn, cạnh đứa trẻ trong sân.

Con dê sợ .

theo đứa trẻ khắp nơi, để nó trèo lên lưng, chở vòng quanh làng như thể đó là điều tự nhiên nhất.

Tin đồn lan .

đó là linh hồn của , yên lòng nên . Có khác bảo… đó là thứ sai đến.

Không ai dám chắc.

Dần dần, nỗi sợ nhạt .

Người bắt đầu gọi đứa trẻ bằng một cái tên.

“Đứa trẻ dê.”

Rồi đặt cho nó một cái tên khác.

Hoài An.

Mong rằng, tất cả những gì nó trải qua… nó thể sống một đời an yên.

Trong bóng tối phía miếu, thứ đang lặng lẽ quan sát.

Đôi mắt đỏ khẽ mở.

Nhìn đứa trẻ.

Rất lâu.

Loading...