Thử thần - TẬP 1: THỬ THẦN HIỂN LINH
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:05:58
Lượt xem: 2
Nhà vua, biến mất một ngày mưa bão. Không dấu vết, lời từ biệt, cũng chẳng ai còn nhớ về ông. Người trong làng dần quên lãng chuyện , như thể ông bốc khỏi thế giới .
Chỉ một con chuột nhỏ vẫn ở .
Dưới gốc cây năm xưa, nơi từng gắn với một ân huệ mà ai rõ đầu đuôi, nó lặng lẽ ẩn giữa rễ cây chằng chịt và lớp lá mục dày. Khu rừng nguyên sinh trải rộng, tán cây cao che kín ánh sáng, thứ đều to lớn đến mức một sinh vật bé nhỏ như nó gần như đáng để ý. nếu ai đó đủ kiên nhẫn quan sát, sẽ thấy đôi lúc nó yên lâu, ánh mắt dừng ở một điểm xa xăm, như đang suy nghĩ điều gì đó mà một con vật bình thường thể .
Nó thỉnh thoảng rời rừng.
Không sâu làng, chỉ dừng ở cách đủ, nơi thể thấy mái nhà quen thuộc. Ông bà Trần vẫn sống ở đó. Ông Mạnh vẫn qua như . Và Tuyết, từng thiết với “nó” theo một cách mà chẳng ai hiểu rõ, vẫn xuất hiện mỗi ngày.
Con chuột chỉ . Không tiến gần. Rồi đầu biến mất rừng.
Thời gian trôi qua, niềm tin nào đó trong nó những tắt mà còn lớn dần lên, âm thầm như rễ cây len lỏi đất.
Rồi năm đó, hạn hán kéo đến.
Nắng kéo dài hết ngày sang ngày khác, mặt đất nứt toác, những thửa ruộng khô trắng, cây cối héo rũ. Người trong làng quen với khó khăn, nhưng cái khô hạn năm mang theo cảm giác nặng nề khác thường, như thể thứ đang ép xuống đến giới hạn cuối cùng.
Và tai họa ập đến.
Một buổi chiều, phía chân trời bỗng tối sầm . Ban đầu ai cũng tưởng mây kéo đến, nhưng chỉ ít phút , họ nhận đó mây.
Đó là châu chấu.
Từng lớp, từng lớp đen kịt phủ kín bầu trời, âm thanh cánh đập dồn dập như sóng vỗ. Chúng tràn qua ruộng đồng, đậu xuống cây cối, c.ắ.n xé thứ thể ăn . Nơi nào chúng qua, nơi đó chỉ còn những cây trơ trọi, trơ cả vỏ lẫn lá.
Những cánh đồng vốn thất bát nay gần như xóa sạch.
Người trong làng hoảng loạn. Họ dùng đủ cách, từ phun t.h.u.ố.c, giăng lưới đến đốt khói. đàn châu chấu dường như hề suy giảm. Ngược , chúng sinh sôi nhanh đến mức khiến cảm giác càng diệt thì chúng càng nhiều thêm.
Niềm hy vọng dần cạn.
Người bắt đầu tìm đến những thứ vô hình. Họ lập bàn thờ tạm, thắp hương, khấn vái, cầu xin trời đất, cầu xin những thứ mà đây còn tin là tồn tại. bầu trời vẫn trơ , một dấu hiệu đáp .
Đến khi đàn châu chấu kéo đến bờ sông.
Bên làng, bên rừng.
Nhiều tụ từ xa, lòng sợ bất lực. Họ đồn rằng đàn châu chấu đói đến mức thể c.ắ.n cả xác động vật. Không ai dám gần, chỉ dám nép bụi cây, dõi mắt theo từng đợt cánh đen cuộn lên.
Ngay lúc đó, trong bóng rừng phía đối diện, một thứ đang quan sát.
Đôi mắt đỏ xuất hiện giữa bóng tối, sáng rực lên một cách lộ liễu, mà âm ỉ như than hồng, nhưng khiến cảm thấy lạnh hơn là nóng. Cái đuôi nhỏ khẽ quất xuống nền đất ẩm, nhẹ, nhưng đủ để rung động lớp lá khô xung quanh.
Một tín hiệu.
Đàn châu chấu bắt đầu bay qua sông. Chúng tràn lên thành từng lớp, phủ kín , tiếng cánh đập vang lên nặng nề, đè ép cả khí.
Con đầu tiên chạm bờ.
Một bóng nhỏ lao từ mép rừng.
Cú c.ắ.n nhanh đến mức khó rõ, chỉ thấy con châu chấu xé đôi, rơi xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-than/tap-1-thu-than-hien-linh.html.]
Rồi thêm một con chuột khác. Rồi thêm nữa.
Chẳng mấy chốc, một đàn chuột tràn , xếp thành một lớp dày đặc dọc theo bờ. Chúng chạy loạn như những con vật hoảng, mà di chuyển trật tự kỳ lạ, như thể rõ vị trí của .
Con nào vượt qua mép nước đều giữ .
lượng châu chấu quá lớn. Chúng vẫn tiếp tục tràn sang.
Mặt nước bỗng chấn động. Cá từ sông phóng lên liên tục, há miệng đớp từng con rơi xuống. Trên cao, những đàn chim từ rừng bay , sà xuống nhanh đến mức chỉ còn những cái bóng lướt qua.
Khung cảnh trở nên hỗn loạn, nhưng mang một trật tự vô hình.
Vẫn những con châu chấu vượt qua tất cả.
Và chúng chạm nó.
Con chuột nhỏ nhất trong đàn.
Nó yên, thấp hơn những con khác, nhưng khiến thứ xung quanh dường như chững . Đôi mắt nó chỉ đỏ, mà sâu đến mức như hút lấy ánh sáng, khiến cảm giác nếu lâu sẽ thể rời .
Nó khẽ động đuôi.
Từ sâu trong rừng, một làn chuyển động khác xuất hiện. Những con bọ ngựa bay , ồn ào, hỗn loạn, mà dày đặc như một lớp lưới sống khép kín cuối cùng.
Thời gian trôi qua chậm đến khó chịu.
Rồi đột ngột, thứ lắng xuống.
Chỉ đầy nửa canh giờ, bầu trời trở trong xanh. Không còn một bóng châu chấu nào.
Những từ xa ai lời nào. Có há miệng, lùi như chứng kiến thứ gì đó nên tồn tại.
Cuối cùng, một giọng run lên trong đám đông.
“Thử thần… hiển linh …”
Từ ngày đó, những câu chuyện bắt đầu lan khắp nơi.
Có kể rằng khi lạc trong rừng, thương nặng, một con chuột mang đến lá t.h.u.ố.c, dẫn đường ngoài. Có khác rằng hễ rừng săn b.ắ.n thì nhất định sẽ trắng tay, nhưng nếu chỉ hái nấm, hái rau, hoặc tìm quả rừng thì lúc nào cũng đầy giỏ, như thể thứ gì đó âm thầm dẫn dắt.
Tin đồn lan nhanh, từ vài thành cả làng.
Cuối cùng, họ dựng một ngôi miếu nhỏ ở bìa rừng.
Không lớn, chỉ đủ để đặt bát hương và vài lễ vật đơn sơ, nhưng lúc nào cũng khói hương nghi ngút.
Ông bà Trần sống gần đó, thường xuyên qua trông nom. Tuyết cũng đến dọn cỏ, lau dọn, giữ cho nơi đó bỏ hoang.
Họ rằng, ngay phía ngôi miếu, trong vùng tối nơi ánh sáng chạm tới, một con chuột nhỏ vẫn yên.
Nova Hinami
Nó về phía những đang thắp hương.
Rất lâu.
Rồi đôi mắt đỏ khẽ khép , như thể xác nhận một điều gì đó.