Thủ Phụ Tại Thượng: Kiều Thê Khó Dỗ - Chương 29: Thăm Lại Nhà Ngoại

Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:49:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phủ Anh Quốc công Hứa gia tọa lạc tại ngõ Thanh Liên. Nơi đây thuở vốn là chốn tụ hội của các danh gia vọng tộc trong kinh thành. Chỉ tiếc năm tháng đổi dời, Yên Kinh xuất hiện thêm nhiều vùng đất phồn thịnh mới, phần lớn sĩ tộc công huân Thiên t.ử sủng ái đều lượt dời nơi khác, khiến ngõ Thanh Liên dần trở nên tiêu điều, sa sút.

 

Hiện nay, hễ là chút gia sản đều thể mua một tòa trạch viện tại đây.

 

Trong đó, phần nhiều là thương nhân, khiến mảnh đất vốn thanh quý ngày nào nay trở nên pha tạp, kẻ đủ hạng, khó tránh khỏi khiến cảm thấy kém phần trang nhã.

 

Xe ngựa chậm rãi lăn bánh con đường nhỏ. Đường xá tuy bằng phẳng, nhưng những tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài vẫn ngừng vọng trong xe.

 

Hứa thị Hoắc Lệnh Nghi đang cúi mắt xem sổ sách, trong lòng khỏi dấy lên vài phần lo lắng. Những năm qua, Yến Yến trở nơi , cũng chính bởi duyên cớ .

 

Nghĩ đến đây, Hứa thị càng thêm khó xử. Thuở , ngõ Thanh Liên vốn là một trong những nơi phồn hoa bậc nhất Yên Kinh.

 

Khi , hễ bước khỏi cửa, nếu gặp của phủ Quốc công thì cũng là phủ Hầu gia, nhà nào cũng thuộc hàng tôn quý. Ngay đến kẻ hầu hạ cũng đều giữ lễ, dáng vẻ đoan chính, giống như cảnh tượng hiện giờ.

 

Nghĩ đến đây, Hứa thị khỏi khẽ thở dài. Những năm qua, ca ca và tẩu tẩu các quý nhân ở Yên Kinh ưa thích, một phần dĩ nhiên là vì thanh danh trác táng của ca ca lan xa, nhưng phần khác cũng bởi ngõ Thanh Liên nay trở nên phức tạp, đủ hạng qua . Sĩ nông công thương vốn phân chia rõ rệt, mà trong mắt giới quý tộc, thương nhân là tầng lớp coi nhẹ nhất, lâu dần liền cho rằng Hứa gia ở đây cũng khó tránh khỏi nhiễm phong khí buôn bán.

 

Hoắc Lệnh Nghi dĩ nhiên nhận sự biến đổi trong thần sắc của Hứa thị. Nàng ngẩng mắt mẫu , thấy giữa mày bà thoáng hiện vẻ ưu tư, liền hiểu vài phần. Nàng khép sổ sách , đặt sang một bên, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Hứa thị, dịu giọng hỏi: “Mẫu phi đang nghĩ điều gì ?”

 

Nghe tiếng hỏi, Hứa thị dần hồi thần. Bà mỉm , đưa tay khẽ xoa tóc Hoắc Lệnh Nghi, ôn tồn đáp: “Không gì, chỉ là chợt nhớ vài chuyện cũ.”

 

Ánh mắt bà thoáng nhuốm vẻ hoài niệm, giọng cũng nhẹ : “Khi tổ phụ con còn tại thế, ngõ Thanh Liên vẫn vô cùng náo nhiệt. Khi khác hẳn bây giờ, các phủ kề cận đều giao hảo thiết, ngày thường cửa ngõ cần đóng kín, qua chỉ cần báo một tiếng. Những buổi chén rượu qua cũng mang theo vài phần phong nhã của bậc hiền sĩ xưa.”

 

Khi những lời , gương mặt bà luôn phảng phất ý .

 

Chỉ là khi nhắc đến hiện tại, giọng của Hứa thị khỏi trầm xuống: “Chớp mắt qua bao năm tháng, cảnh cũ xưa, rốt cuộc cũng còn như nữa.”

 

Hoắc Lệnh Nghi nỗi u hoài trong lời Hứa thị, liền nắm lấy tay bà, dịu giọng : “Thế gian biến đổi chỉ trong chớp mắt, quả thực khó lòng đoán định. mà…” Nàng khẽ dừng , tiếp lời: “Dẫu , tình cốt nhục giữa trong một nhà thì bao giờ đổi khác. Trước là con hiểu chuyện, trong lòng còn phân biệt cao thấp, chứ thực cữu gia vẫn luôn đối đãi với con . Con vẫn nhớ thuở nhỏ, cữu phụ từng cõng con thả diều, dắt con cưỡi ngựa.”

 

Những ký ức thuở ấu thơ tuy mờ nhạt, nhưng giờ hồi tưởng , vẫn còn nhớ đôi điều.

 

Trong trí nhớ của nàng, vị cữu phụ giống như hiện tại. Khi đó ông vẫn còn phong thái hiên ngang, khí độ bừng bừng. Dẫu năm tháng trôi qua, thanh danh ngày một sa sút, nhưng suy cho cùng, ông vẫn là cữu phụ của nàng, là một trong ít nhân còn cõi đời .

 

Đây là đầu tiên Hứa thị Hoắc Lệnh Nghi những lời như , trong lòng khỏi sững sờ. Bà rũ mắt, thần sắc còn kịp bình , nàng tiếp lời: “Sau nếu đến, cứ tự nhiên mà đến. Khi con rảnh, nhất định sẽ cùng . Họ là nhân của , cần bận tâm đến ánh mắt thế nhân.”

 

Dứt lời, Hứa thị rốt cuộc kìm lệ. Bà ôm lấy vai Hoắc Lệnh Nghi, trong lòng dậy lên từng đợt sóng ngầm, mãi thể lắng xuống.

 

Bao năm qua, ngoài những dịp lễ tết, bà hiếm khi đặt chân đến nơi . Bà vốn bận tâm đến ánh của ngoài, nhưng suy nghĩ của trong nhà thể để ý. Bà thanh danh của trưởng , cũng hiểu rõ sự chán ghét trong lòng Yến Yến, vì dẫu trong lòng bao nhiêu nhớ mong, cũng chỉ thể ép xuống.

 

Nào ngờ hôm nay, những lời chính từ miệng Yến Yến thốt .

 

Hứa thị nhất thời thốt nên lời, hé môi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Dáng vẻ khiến Hoắc Lệnh Nghi khỏi giật . Mẫu phi tính tình ôn hòa, xưa nay ít khi rơi lệ. Ngoại trừ ngày phụ vương qua đời, bao năm qua nàng thực sự từng thấy bà xúc động đến .

 

Hoắc Lệnh Nghi vội ngay ngắn , lấy khăn tay cẩn thận lau nước mắt cho bà, khẽ hỏi: “Có con điều gì , khiến mẫu phi đau lòng chăng?”

 

“Không …”

 

Hứa thị nắm lấy mu bàn tay nàng, nhẹ nhàng vỗ về, ý bảo : “Mẫu phi chỉ là quá đỗi vui mừng. Yến Yến của , rốt cuộc cũng trưởng thành .” Nói là , nhưng lệ vẫn ngừng rơi xuống.

 

Trình ma ma bên cảnh , cũng kìm mà vành mắt đỏ hoe. Bà vốn xuất từ Hứa gia, đối với nơi tự nhiên mang theo tình cảm sâu nặng. Bao nhiêu nỗi niềm chất chứa trong lòng Vương phi suốt những năm qua, ngoài , nhưng bà rõ. Một bên là nhà đẻ, một bên là cốt nhục sinh, nghiêng về phía nào cũng khiến lòng đau như cắt.

 

May , nay Quận chúa thật sự trưởng thành, thấu hiểu và thương .

 

Nghĩ đến đó, Trình ma ma lau lệ mỉm , khẽ lên tiếng khuyên nhủ Hứa thị: “Vương phi chớ nữa, cũng sắp đến nơi . Nếu để Đại phu nhân trông thấy, e rằng thêm phần thương tâm.”

 

Hứa thị , cuối cùng cũng dần thu lệ. Bà chỉnh trang dung nhan, Tri Thu liền bước tới giúp bà dặm lớp phấn. Đợi thứ thỏa, xe ngựa cũng lúc dừng phủ Anh Quốc công.

 

 

Anh Quốc công năm xưa vốn xuất võ tướng, vì thuận tiện nên cổng phủ xây nhiều bậc thềm. Xe ngựa theo cửa hông bên tiến thẳng trong, đến bức ảnh bích nơi tiền viện mới dừng .

 

Mấy nha xuống xe , mới đến Hứa thị và Hoắc Lệnh Nghi dìu xuống.

 

Hứa gia từ sớm nhận tin báo, lúc bức ảnh bích chờ.

 

Hai đặt chân xuống, một giọng nữ t.ử vang lên. Âm thanh thanh nhã, ôn hòa, phảng phất phong vị thư hương: “A Nhàn, Yến Yến, cuối cùng cũng đợi hai đến.”

 

Hoắc Lệnh Nghi theo tiếng , thấy cách đó xa một vị phu nhân đang chờ. Bà vận áo bào tròn màu trắng ngà, thêu hoa văn tứ hợp như ý, phía là váy mã diện màu hoa tùng, điểm xuyết hình chim hạc ngậm linh chi. Trên đeo nhiều trang sức, nhưng khí chất ôn hòa đoan trang, gương mặt luôn mang theo ý , khiến đối diện sinh lòng cận.

 

Người chính là chưởng gia phu nhân phủ Anh Quốc công, cũng là cữu mẫu của nàng, Thẩm Du Ninh.

 

Bên cạnh Thẩm Du Ninh còn một thiếu nữ chừng mười sáu tuổi hầu. Nàng mặc trường bào cổ màu vàng liễu, thêu hoa lan thanh nhã, gấu váy lộ bên cũng điểm những đóa lan cùng kiểu. Gương mặt tròn đầy phúc hậu, mày thanh mắt phượng, thần thái ôn nhu.

 

Thấy Hoắc Lệnh Nghi sang, ý môi nàng càng thêm rạng rỡ, nhẹ giọng gọi: “Yến Yến.”

 

Đó chính là đích tiểu thư của phủ Anh Quốc công, biểu tỷ của nàng, Hứa Cẩn Sơ.

 

Hứa thị trông thấy hai , tâm tình mới định đôi chút dâng lên từng đợt sóng. Bà nắm tay Hoắc Lệnh Nghi bước tới, càng tiến gần, trong lòng càng kìm nén xúc động. Đôi môi khẽ run, một hồi lâu mới cất nên lời: “Tẩu tẩu, Cẩn Sơ.”

 

Thẩm thị bộ dạng của Hứa thị, trong lòng khỏi cảm khái. Lần gặp là khi tin tức của Tín Vương truyền về Yên Kinh, nhưng khi đó Hứa thị đang lúc bi thống tột cùng, trong phủ kẻ tấp nập, hai cũng dịp với vài câu.

 

Bà nắm lấy tay Hứa thị, còn kịp mở lời, thấy Hoắc Lệnh Nghi khom hành lễ, ôn tồn cất tiếng: “Cữu mẫu, biểu tỷ.”

 

Giọng dịu dàng, lễ nghi chu , khiến Thẩm Du Ninh và Hứa Cẩn Sơ đều khỏi sững . Bao năm qua hai nhà ít qua , ngay cả dịp lễ tết phần nhiều cũng chỉ Hứa thị một trở về. Dẫu Hoắc Lệnh Nghi theo cùng, cũng chỉ lạnh nhạt hành lễ cho xong, nào từng lúc ôn hòa như hôm nay.

 

Ngay cả Thẩm Du Ninh vốn điềm đạm đoan trang, nhất thời cũng kịp hồi thần.

 

Thẩm thị dẫu cũng là từng trải, trong lòng tuy vài phần kinh ngạc nghi hoặc, song cũng chỉ thoáng qua trong chốc lát. Bà mỉm , cúi nắm lấy tay Hoắc Lệnh Nghi, mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa, ngay cả giọng cũng hề đổi khác: “Đều là một nhà, cần gì câu nệ lễ nghi như ?”

 

Nói , bà đưa mắt Hoắc Lệnh Nghi một lượt, khỏi cảm thán: “Yến Yến nay càng lớn càng thêm phần xinh .”

 

Nào chỉ là xinh . Ngay cả nữ t.ử thấy cũng khó lòng dời mắt dung nhan , huống chi là nam nhân trong thiên hạ. Chỉ là trong lòng Thẩm thị khỏi dấy lên vài phần lo lắng. Khi Tín Vương còn tại thế, dung mạo tự nhiên là phúc phận trời ban. nay Tín Vương phủ chỉ còn cô nhi quả mẫu, Lâm thị rình rập bên cạnh, dung nhan như , e rằng khó giữ bình an.

 

“Mẫu …”

 

Hứa Cẩn Sơ nhận thần sắc khác thường của Thẩm thị, liền khẽ lên tiếng gọi.

 

Thẩm thị lúc mới hồn, khẽ buông tay Hoắc Lệnh Nghi, giọng mang theo vài phần tự trách: “Xem , thật là hồ đồ. Ngoài trời nắng gắt như , mau trong nghỉ ngơi .”

 

Nói , bà mỉm dẫn hướng về phía hoa sảnh.

 

Trong hoa sảnh từ sớm bày sẵn lạnh cùng trái cây tươi, bên cạnh những khối băng lớn còn đặt vài chiếc phong xa. Người hầu quạt, phong xa theo đó mà chuyển động, luồng khí mát lan tỏa khắp gian phòng, xua cái oi bức bên ngoài.

 

Hứa thị và Thẩm thị thuở còn ở khuê phòng vốn là tri giao thiết, về trở thành cô tẩu, tình nghĩa càng thêm sâu đậm.

 

Lần đến đây, ngoài việc vì chuyện của Giang , Hứa thị trong lòng còn ít lời cùng Thẩm thị thổ lộ. Chỉ là trong phòng còn mấy tiểu hài t.ử đang , những lời tự nhiên tiện .

 

Hoắc Lệnh Nghi cũng sớm nhận điều đó. Nàng khẽ mỉm , đặt chén lạnh xuống, sang với Hứa Cẩn Sơ: “Ta và biểu tỷ lâu gặp, là biểu tỷ dẫn dạo một chút. Ta nhớ lúc hoa sen ở hậu viện hẳn đang nở rộ.”

 

Đây quả thực là chuyện hiếm thấy. Trước , dù Hứa Cẩn Sơ ngỏ ý dẫn nàng dạo, e rằng nàng cũng chẳng mấy khi đồng ý, huống hồ là Hoắc Lệnh Nghi chủ động mở lời.

 

Nghe , Hứa Cẩn Sơ tất nhiên mỉm gật đầu đáp ứng.

 

Nàng vốn là ôn nhu rộng lượng, trong lòng vẫn luôn coi Hoắc Lệnh Nghi như . Dù đây từng vài chuyện vui, nhưng tình m.á.u mủ há thể vì những chuyện nhỏ nhặt mà phai nhạt. Huống chi, nay thấy Hoắc Lệnh Nghi dường như buông bỏ những thành kiến cũ, trong lòng nàng tự nhiên dâng lên vài phần vui mừng.

 

Đợi hai cùng rời khỏi hoa sảnh.

 

Đợi hai rời , Thẩm thị mới sang với Hứa thị: “Xem Yến Yến quả thật khác xưa .”

 

Hứa thị , gương mặt rốt cuộc cũng hiện lên nụ đầu tiên trong ngày. Bà đem chuyện xe ngựa khi nãy kể , đưa mắt theo hướng Hoắc Lệnh Nghi rời , trong lòng khỏi dâng lên vài phần sầu muộn: “Trong lòng thật nên nghĩ thế nào. Thấy Yến Yến hiện giờ như , dĩ nhiên là điều , nhưng mỗi khi nghĩ đến tất cả những đổi đều bắt nguồn từ biến cố của phụ vương nó, khỏi xót xa.”

 

“Trước Yến Yến vốn hoạt bát lanh lợi bao, nay trở nên trầm tĩnh ít lời như … khiến mừng, đau lòng.”

 

Thẩm thị , khỏi khẽ thở dài. Bà đặt chén xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay Hứa thị, giọng ôn tồn an ủi

 

“Muội cũng đừng nghĩ ngợi quá nhiều. Theo thấy, Yến Yến hiện giờ như càng hơn.”

 

Nói đến đây, bà thoáng trầm ngâm. Tính tình của Yến Yến quá mức phô trương, trong mắt ngoài khó tránh khỏi sinh ít thị phi vô cớ.

 

Nghĩ , Thẩm thị khẽ hỏi thêm

 

“Còn chuyện hôn sự của Yến Yến…”

 

Hứa thị đến đây, liền lấy khăn lau nước mắt, gương mặt dần hiện lên vài phần ý dịu dàng

 

“Thiếu gia nhà họ Liễu quả thật là . Trước đó còn đến gặp , rằng nguyện ý chờ đợi Yến Yến, chỉ là…”

 

Nói đến đây, bà chợt ngập ngừng.

 

Chỉ là, trong lòng vẫn luôn cảm giác Yến Yến hiện giờ đối với Tín Phương còn như . Khi xưa, cứ cách vài ngày, bên tai bà vang lên những lời khen ngợi .

 

Mà nay, từng nàng nhắc đến lấy một .

 

Không chỉ nhắc đến, ngay cả bà vô tình tới Tín Phương, sắc mặt Yến Yến còn lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, thậm chí mang theo vài phần chán ghét.

 

Chán ghét?

 

Yến Yến thể sinh lòng chán ghét Tín Phương chứ

 

Thẩm thị chờ hồi lâu vẫn thấy Hứa thị tiếp, bèn khẽ nghiêng đầu hỏi

 

“Chỉ là điều gì?”

 

Hứa thị lúc mới hồn, bà mỉm nhạt, khẽ lắc đầu

 

“Không …”

 

Nói , bà tự gạt những suy nghĩ rối ren trong lòng, thầm cho rằng lẽ bản quá đa tâm.

 

Thẩm thị thấy cũng truy hỏi thêm, chỉ chậm rãi

 

“Vị Liễu gia Thế t.ử , phong thái quả thực tầm thường.”

 

 

Đợi đến khi Hứa thị cùng Hoắc Lệnh Nghi dậy cáo từ, thì sắc trời ngả về hoàng hôn.

 

Đây là đầu tiên bao năm, Hứa thị nán nhà ngoại lâu đến . Bốn cùng bước về phía bình phong, chuyện trò. Chưa kịp đến nơi, từ xa thấy một nam nhân chậm rãi tiến .

 

Người nọ trạc hơn bốn mươi, khoác bộ gấm vóc xa hoa bậc nhất kinh thành. Một tay phe phẩy quạt, tay xách l.ồ.ng chim, bước chân ung dung mà phóng túng, toát lên dáng vẻ của một kẻ quen thói ăn chơi hưởng lạc.

 

“Con dế vương của lão Trương quả thật danh bất hư truyền, chỉ tiếc dù lợi hại đến , cũng khó lòng thắng nổi Tiểu Bá Vương của .”

 

Người chính là Anh Quốc công đương nhiệm, Hứa Hạo Xướng.

 

Ông , đưa tay trêu chọc con chim trong l.ồ.ng, tiếp lời

 

“Đợi hôm khác, nhất định xem trong tay lão còn giấu thứ bảo bối gì, thắng một phen cho trọn vẹn.”

 

Dứt lời, vẫn thấy tùy tùng đáp , ông liền định đầu . Không ngờ ngẩng mắt lên, thấy một nhóm đang tiến gần.

 

Khi nhận Hứa thị cùng Hoắc Lệnh Nghi trong đó, Hứa Hạo Xướng thoáng chốc sững sờ, bước chân cũng bất giác dừng .

 

Hứa thị trông thấy bộ dạng của ông, nụ còn vương môi thoáng chốc cứng , giấu nổi vài phần lúng túng. Sau lớp lúng túng , thấp thoáng nỗi xót xa khó thành lời.

 

Người trưởng năm xưa oai phong lẫm liệt của bà, lưu lạc đến cảnh

 

Nghĩ đến chuyện hôn sự giữa tẩu tẩu và ca ca năm đó chính tay bà tận lực vun vén, mà nay dáng vẻ sa sút của trưởng, bà đối diện với tẩu tẩu .

 

Ý nghĩ dấy lên, vành mắt Hứa thị đỏ hoe. Bà khẽ gọi, giọng nghẹn

 

“Ca ca, thành thế …”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-phu-tai-thuong-kieu-the-kho-do/chuong-29-tham-lai-nha-ngoai.html.]

Từ thuở nhỏ, Hứa thị phụ mẫu yêu thương chiều chuộng, lớn lên trong nhung lụa. Dẫu xuất giá nhiều năm, nhưng khi vị trưởng , bà vẫn giấu dáng vẻ của cô yếu mềm ngày nào.

 

Hứa Hạo Xướng trông thấy hai , trong lòng thầm kêu , chỉ lập tức tránh . Một của ông, mỗi gặp ông đều đỏ hoe mắt, tựa hồ đau lòng đến cực điểm. Người còn là ngoại sanh nữ, hoặc lạnh lùng ông, hoặc dứt khoát mặt , chẳng buồn để tâm.

 

Bất luận là ai, ông gặp cũng đều cảm thấy đau đầu thôi.

 

Chỉ tiếc hôm nay ông chậm mất một bước. Đã chậm , thì tránh cũng còn kịp nữa.

 

Hứa Hạo Xướng khẽ ho một tiếng, tiện tay đưa l.ồ.ng chim cho tùy tùng bên cạnh, mới chậm rãi bước tới.

 

Chỉ là, bộ dạng của Hứa thị lúc , trong lòng ông nhất thời nên gì. Mọi chuyện còn như thuở nhỏ nữa, khi chỉ cần một viên kẹo là thể dỗ dành xong xuôi, còn hiện tại, dường như chẳng cách nào khiến bà nguôi ngoai.

 

Ngược , Hoắc Lệnh Nghi thấy dáng vẻ của ông, hiếm khi lên tiếng giải vây:

 

“Mẫu phi cũng đừng trách cữu cữu. Tính tình cữu cữu vốn ưa náo nhiệt, huống hồ những việc cũng chỉ là chuyện vụn vặt, từng gây tổn hại đến ai.”

 

Dứt lời, nàng liền đoan trang hành lễ với Hứa Hạo Xướng, giọng thanh nhã:

 

“Cữu cữu.”

 

Hứa Hạo Xướng thiếu nữ đang cúi mặt, trong lòng khỏi chấn động. Nha đầu xưa nay tính tình cay nghiệt , từ khi nào trở nên ôn hòa dễ chuyện đến , thậm chí còn lên tiếng bênh vực cho ông?

 

Quả thực khiến khỏi kinh ngạc.

 

Ông ngẩn một lúc lâu, đến khi hồn mới vội vàng :

 

“Con mau lên .”

 

Hoắc Lệnh Nghi mới dậy, thuận tay đỡ lấy Hứa thị, nhưng ánh mắt vẫn lặng lẽ dừng Hứa Hạo Xướng.

 

Người nam nhân mắt vẫn là dáng vẻ phóng túng như trong ký ức, mười năm trôi qua, dường như từng đổi.

 

Thế nhưng, ai thể ngờ , ngay cả nàng cũng từng nghĩ tới.

 

Ở kiếp , khi trải qua những biến cố kinh hoàng , chính vị cữu cữu phong lưu phóng túng tìm đến nàng, rằng

 

“Tiểu nha đầu, rời khỏi Yên Kinh . Đừng vì bất kỳ ai, chỉ vì chính bản , hãy rời khỏi nơi , đến nơi con đến.”

 

Đó là đầu tiên với nàng những lời như

 

Đừng vì bất kỳ ai, chỉ vì chính mà rời , đến nơi mong .

 

Khi , lòng nàng dường như chút d.a.o động.

 

rốt cuộc, nàng vẫn lựa chọn từ chối.

 

Thiên hạ rộng lớn là thế, song nàng còn thể đây

 

Thân nhân đều còn, dẫu nàng còn sống, cũng chỉ như một cái xác hồn.

 

Huống chi, những lời của Liễu Dư An vẫn còn văng vẳng bên tai. Nếu nàng thực sự rời , Hứa gia ?

 

Một Hứa gia chỉ còn mang hư danh công huân, nếu bề ưu ái, thì việc suy bại cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

 

Có lẽ cũng chính vì lẽ đó…

 

Hoắc Lệnh Nghi mắt, trong lòng dâng lên vài phần cảm kích. Mà từ sự cảm kích , nàng cũng nguyện ý đổi cách đối với vị cữu cữu .

 

Đợi đến khi Hoắc Lệnh Nghi cùng Hứa thị rời , Hứa Hạo Xướng vẫn tại chỗ, theo chiếc xe ngựa xa dần, thần sắc chút ngẩn ngơ. Một lúc , ông khẽ lẩm bẩm:

 

“Nha đầu , chẳng lẽ uống nhầm t.h.u.ố.c ?”

 

Thẩm thị liền đưa tay véo ông một cái. Trong mắt bà vẫn mang ý , nhưng lời chút nể nang:

 

“Có ai trưởng bối mà hậu bối như ông ?”

 

Tuy ngoài miệng trách móc, trong lòng bà cũng khỏi sinh vài phần nghi hoặc. Hoắc Lệnh Nghi hôm nay quả thực khác thường, chỉ là may , sự khác thường khiến an tâm.

 

“Ái da, đau…”

 

ứa Hạo Xướng vội thê t.ử, mặt nở nụ lấy lòng. Ông hạ thấp giọng, dỗ dành, từ trong n.g.ự.c lấy một chiếc trâm vàng, cẩn thận cài lên mái tóc bà, miệng còn quên : “Đây là bạc thắng khi đ.á.n.h cược. Kiểu dáng mới nhất của Bảo Tường Lâu, khắp Yên Kinh cũng chỉ một chiếc mà thôi.”

 

Thẩm thị dáng vẻ của ông, trong lòng cũng dịu vài phần. Bà đưa tay khẽ chạm chiếc trâm vàng, nghiêng đầu hỏi: “Có ?”

 

Hứa Hạo Xướng bà, ánh mắt thoáng nhu hòa, đáp: “Đẹp.”

 

 

Chẳng mấy chốc sang tháng Tám. Tiết trời “hổ thu” vẫn oi bức khó chịu, băng đặt trong phòng mỗi ngày vẫn là thứ thể thiếu.

 

Hoắc Lệnh Nghi nghiêng sập quý phi, một tay chống đầu, ánh mắt lơ đãng hướng về phía bình phong. Hồng Ngọc bên, rũ mắt phe phẩy quạt tròn, từng luồng gió mát khẽ lướt qua.

 

Đợi đến khi cảm nhận chút thanh lương lan tỏa, nàng mới về phía bóng bình phong, chậm rãi lên tiếng:

 

“Sao ? Liễu quản sự định kẻ câm ?”

 

Nói đến đây, giọng nàng nhấc cao, tuy mang vẻ hững hờ, nhưng khiến dám khinh suất dù chỉ nửa phần.

 

“Ta hỏi ngươi, đống sổ sách rốt cuộc là thế nào?”

 

Bên ngoài bình phong, Liễu quản sự lắp bắp đáp lời:

 

“Chuyện … chuyện …”

 

Có lẽ do trời sắp mưa, trong phòng càng thêm oi nồng bức bối.

 

Liễu quản sự lấy tay áo lau mồ hôi trán, run giọng tiếp:

 

“Trắc phi gần đây thể an , cho nên… cho nên trong tháng chi thêm một khoản để mua t.h.u.ố.c bồi bổ.”

 

“Chao ôi…”

 

Từ cổ họng Hoắc Lệnh Nghi khẽ thoát một tiếng thở dài kéo dài, mang theo vài phần uể oải.

 

Đầu ngón tay nàng khẽ co , gõ nhịp mặt bàn . Từng tiếng một, nhanh chậm, giữa tiết trời oi nồng càng khiến cảm thấy trong lòng bức bối khó tả.

 

Nàng cứ thế thong thả gõ bàn, hờ hững lên tiếng:

 

“Ngươi cũng là lão nhân trong phủ, quy củ định mức nên sắp xếp thế nào, lẽ nào rõ?”

 

Dứt lời, Hoắc Lệnh Nghi dừng , giọng chợt lạnh vài phần:

 

“Nếu đến điều cũng , thì cái vị trí ngươi đang giữ, e là cũng chẳng thể yên thêm nữa.”

 

Liễu quản sự vốn tiếng gõ cho thấp thỏm bất an, nay lời , lập tức hoảng hốt quỳ sụp xuống. Ông dập đầu liên hồi, giọng run rẩy ngừng:

 

“Kẻ hèn , kẻ hèn . Quận chúa, là kẻ hèn sai .”

 

Hoắc Lệnh Nghi khẽ nhướng mày, giọng nhàn nhạt vang lên:

 

“Biết là …”

 

Hoắc Lệnh Nghi khẽ đổi sang một tư thế thoải mái hơn, tựa nhẹ sập, mới chậm rãi tiếp lời:

 

“Ta các ngươi đều do Lâm thị đề bạt, lòng trung thành vốn gì đáng trách, nhưng cũng đặt đúng chỗ.”

 

Nàng dừng một thoáng, khóe môi như thoáng qua một nụ nhàn nhạt, tiếp:

 

“Trong triều câu, một đời vua một đời thần. Phủ chúng , suy cho cùng cũng khác là bao.”

 

Giọng nàng vẫn bình thản, nhưng từng chữ rõ ràng lạnh lẽo:

 

“Ta xử trí các ngươi, vì trong tay để dùng, mà là niệm tình các ngươi đều là lão nhân của Hoắc gia. Có còn từng trưởng thành, cho nên mới để cho các ngươi vài phần thể diện.”

 

Nói đến đây, nàng thu bàn tay đang gõ nhẹ mặt bàn, ánh mắt cũng theo đó trầm xuống, giọng càng thêm phần lãnh đạm:

 

nếu các ngươi cho rằng tuổi còn nhỏ, dễ bề xem nhẹ, ngoài sáng trong tối những việc trái quy củ…”

 

“Vậy thì chút tình nghĩa , cũng chỉ đành thu mà thôi.”

 

Liễu quản sự những lời truyền từ bên trong, tim khỏi khẽ thắt .

 

Vị Quận chúa tuy tuổi còn nhỏ, nhưng khí thế còn hơn Lâm Trắc phi vài phần. Khi , ông quả thực từng cho rằng nàng tuổi trẻ, dễ bề lấn lướt. Lại nghĩ một tiểu cô nương xuất các, thể so sánh với Trắc phi nắm quyền quản gia suốt hơn mười năm.

 

Chính vì thế, ông mới chút do dự mà những chuyện .

 

giờ đây xem , vị Quận chúa mắt nào thể tùy ý khinh nhờn.

 

Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh trán ông càng tuôn nhiều hơn.

 

E rằng từ nay về , những việc, tuyệt đối thể tùy tiện mà nữa.

 

Liễu quản sự nghĩ đến đó, trong lòng liền hạ quyết tâm. Ông dập đầu thêm mấy cái, liên thanh thề thốt bày tỏ trung tâm, mới dè dặt hỏi:

 

“Vậy… chuyện nên xử trí thế nào?”

 

Hoắc Lệnh Nghi khẽ tựa , giọng vẫn thản nhiên:

 

“Trong tháng chi vượt bao nhiêu, thì trừ định mức tháng . Nếu Lâm Trắc phi thật sự suy nhược đến mức ngày ngày dùng những loại t.h.u.ố.c đại bổ , thì từ nay về , cũng chỉ thể tự bỏ bạc mà lo liệu.”

 

Nói đến đây, nàng khẽ ngáp một cái, thần sắc càng thêm lười nhác, chậm rãi tiếp lời:

 

“Những lời , ngươi hãy tự đến bẩm cho rõ ràng. Đừng để qua miệng kẻ khác mà thêm bớt sai lệch, khiến vị Trắc phi nương nương trọn, đến lúc đó đổ hết lên đầu ngươi.”

 

Liễu quản sự , chỉ cảm thấy khổ sở đến mức cho , quả đúng là cảnh tranh chấp, kẻ gánh chịu.

 

Chỉ là, ông thể , cũng dám . như lời Quận chúa , một đời chủ t.ử, một đời thuộc hạ. Nếu còn Vương phủ , ông tuyệt đối thể kẻ lưỡng lự hai lòng.

 

Ông khẽ đáp một tiếng “Vâng”, đợi bên trong cho phép, mới cung kính lui .

 

Đợi rời , liền nha tiến lên thu tấm bình phong. Hồng Ngọc cũng cất quạt, đưa tay đỡ Hoắc Lệnh Nghi dậy, nhẹ nhàng dìu nàng, dịu giọng :

 

“Chỉ e vị ở Dung An Trai sắp nổi giận . Mấy ngày gần đây, bên đó ít động hỏa.”

 

Hoắc Lệnh Nghi , thần sắc vẫn thản nhiên, chỉ hờ hững đáp:

 

“Mặc kệ bà .”

 

Chẳng qua cũng chỉ là vài lời trách mắng vô vị, nào thể ảnh hưởng đến tâm trạng của nàng.

 

Nghĩ , nàng khẽ hỏi:

 

“Giờ là canh mấy ?”

 

“Vừa qua giờ Thân…”

 

Hoắc Lệnh Nghi khẽ “ừm” một tiếng, thần sắc vẫn bình thản. Nàng còn kịp mở lời, thì Đỗ Nhược vén rèm bước .

 

Đỗ Nhược tiến lên hành lễ, động tác cung kính đoan chính, mới nhẹ giọng bẩm báo:

 

“Quận chúa, trong cung truyền lời, mời cùng Vương phi ngày mai nhập cung.”

 

 

Loading...