Thủ Phụ Tại Thượng: Kiều Thê Khó Dỗ - Chương 27: Tiếp quản trung khuế
Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:49:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước chân của Hoắc Lệnh Nghi chậm rãi mà vững vàng. Chỉ là mỗi khi nghĩ đến những lời dạy dỗ năm xưa của phụ vương, trong lòng nàng vẫn khỏi dấy lên vài phần áy náy.
Phụ vương từ thuở nhỏ nuôi dạy nàng như nam nhi, luôn kỳ vọng nàng thể hành sự quang minh, thẳng , thẹn với lương tâm.
Kiếp , nàng quả thực đúng như những gì từng dạy bảo.
Thế nhưng rốt cuộc nàng đổi điều gì? Ngay cả cận bên còn thể bảo vệ, thì dù quang minh chính trực đến , cũng còn ý nghĩa gì nữa?
Con đường phía vẫn còn dài, những phong ba đối mặt e rằng chỉ nhiều thêm chứ ít . Có lẽ sẽ một ngày, đôi tay thật sự nhuốm m.á.u kẻ khác. nàng cho phép bản sợ hãi, càng phép lùi bước.
Lòng trong bốn bức tường quá đỗi phức tạp, mưu sâu kế hiểm chồng chất như tơ rối. Nếu nàng chỉ cần chùn bước một , thì thể che chở mẫu phi cùng chu ?
Nghĩ đến đây, sống lưng Hoắc Lệnh Nghi càng thêm thẳng tắp. Dưới ánh nắng ban trưa gay gắt của mùa hạ, bóng lưng nàng vẫn toát lên một nỗi cô tịch vô tận.
…
Côn Luân Trai.
Ngọc Trúc hầu ngoài rèm, từ xa thấy Hoắc Lệnh Nghi tiến gần, liền vội vàng bước lên nghênh đón, cung kính hành lễ thưa:
“Quận chúa tới.”
Kể từ chuyện Liên Kiều , nàng sớm nhận vị Quận chúa tuyệt hạng dễ chọc . Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, thể ép Lâm Trắc phi đến mức .
Những kẻ mắt trong phủ đều hiểu rõ, cục diện nơi e rằng sắp đổi .
Nghĩ đến đó, thần sắc Ngọc Trúc càng thêm cung kính, giọng cũng hạ thấp hơn vài phần:
“Ngoài trời nắng gắt, Quận chúa xin theo nô tì trong nghỉ.”
Hoắc Lệnh Nghi , khẽ mỉm . Nàng dặn Đỗ Nhược ở bên ngoài chờ đợi, để Ngọc Trúc dìu tiến trong.
Trên đường , nàng hạ giọng bẩm báo:
“Lão phu nhân thu hồi quyền quản gia của Trắc phi.”
Việc tuy truyền ngoài, nhưng trong lòng Hoắc Lệnh Nghi sớm vài phần liệu định.
Dẫu , phần thiện ý của Ngọc Trúc, nàng vẫn ghi nhận. Vì thế bước chân hề dừng , nhưng nơi khóe môi vẫn nhàn nhạt buông một câu:
“Đa tạ.”
Ngọc Trúc , trong lòng cũng nhẹ nhõm đôi phần. Nàng khẽ mỉm , thêm nữa, chỉ chuyên tâm dẫn đường.
Khi bước qua lớp rèm cuối cùng…
Hoắc Lệnh Nghi bước trong, liền trông thấy Lâm lão phu nhân đang tựa sập mềm. Có lẽ vì đêm qua nghỉ ngơi yên giấc, quầng mắt bà thâm, thần sắc lộ rõ vẻ mỏi mệt.
Nghe thấy động tĩnh, Lâm lão phu nhân mới chậm rãi mở mắt, về phía nàng, khẽ đưa tay vẫy gọi. Giọng mang theo vài phần khàn đục:
“Yến Yến đến ?”
Hoắc Lệnh Nghi vội vàng bước nhanh tới mặt bà. Nhìn dung nhan già nua cùng vẻ mệt mỏi che giấu của mắt, trong lòng nàng khẽ thở dài.
Nàng quỳ gối hành lễ, nhẹ giọng thưa:
“Tổ mẫu.”
Lâm lão phu nhân thấy mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng, trong mắt cũng thoáng hiện ý nhàn nhạt. Bà dìu dậy, nắm lấy tay Hoắc Lệnh Nghi, ngắm một hồi, chậm rãi hỏi:
“Yến Yến, con từng trách tổ mẫu ?”
Hoắc Lệnh Nghi bất ngờ câu , nhất thời còn kịp đáp lời, thấy Lâm lão phu nhân tiếp tục :
“Lâm thị phạm nhỏ, cho dù đuổi khỏi phủ cũng là quá đáng. Thế nhưng vì tình mà tìm cách che chở cho nó. Trong lòng con, cũng cho rằng tổ mẫu xử sự thiên vị, công bằng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-phu-tai-thuong-kieu-the-kho-do/chuong-27-tiep-quan-trung-khue.html.]
Hoắc Lệnh Nghi khẽ rũ mắt, giọng ôn hòa:
“Con quả thực ưa bà , nhưng cũng từng nghĩ đến việc đuổi bà khỏi phủ.”
Hoắc Lệnh Nghi để mặc Lâm lão phu nhân nắm tay , giọng vẫn ôn hòa mà trầm :
“Chuyện của Lâm Trắc phi quả thực là trọng tội. bà dù cũng là mẫu của Lệnh Đức và Lệnh Chương, là quan hệ huyết mạch với tổ mẫu. Huống hồ, nếu cứ thế đuổi bà khỏi phủ, ngoài ắt sẽ sinh nghi, lời tiếng khó tránh. Đến khi , kẻ mất thể diện, e rằng vẫn là Tín Vương phủ chúng .”
Nếu chỉ xét vế , e rằng ngay cả Lâm lão phu nhân cũng khó lòng tin đó là lời thật lòng của nàng.
khi đến vế , Lâm lão phu nhân liền buông bỏ nghi ngờ trong lòng. Yến Yến từ đến nay luôn coi trọng nhất là thể diện của họ Hoắc, tự nhiên để ngoài bàn tán thị phi.
Nghĩ đến đó, bà thu ánh mắt dò xét, chậm rãi qua một lượt về cách xử trí Lâm thị, đưa tay cầm lấy một bộ ngọc bài đặt bên cạnh, đặt xuống mặt nàng:
“Con nay cũng đến tuổi trưởng thành. Trước đây trong phủ cần con bận tâm, nhưng hiện giờ cục diện khác… Có một việc, con cũng nên dần học cách gánh vác.”
Lời , chính là giao quyền quản lý nội viện cho Hoắc Lệnh Nghi.
Nhìn bộ ngọc bài đặt mắt, trái tim vốn bình lặng của Hoắc Lệnh Nghi vẫn khỏi khẽ dậy sóng.
Đợi đến khi tâm thần dần định , nàng mới ngẩng đầu: “Tổ mẫu, con…”
Lâm lão phu nhân hiểu rõ nàng gì, chỉ khẽ mỉm , giọng điệu ôn tồn mà chậm rãi:
“Nha đầu ngốc, chuyện đời nào ai sinh hết thảy, chẳng đều từng bước học từ đầu ? Nay con còn đang thủ hiếu cho phụ , tạm thời thể xuất giá. Ta cũng nhân lúc truyền dạy cho con những điều nên . Bằng đợi đến ngày con gả , việc gì cũng tường tận, e rằng sẽ ngoài chê .”
Hoắc Lệnh Nghi , cũng tiện thêm điều gì.
Nàng chậm rãi dậy, đưa tay đón lấy bộ ngọc bài từ tay Lâm lão phu nhân, thần sắc đoan trang, lễ nghi chu , cung kính hành lễ, xem như chính thức lĩnh mệnh.
…
Những ngày đó, Hoắc Lệnh Nghi hằng ngày nếu theo Lâm lão phu nhân học cách xem sổ sách, thì cũng ở bên cạnh bà tiếp kiến các quản sự, chưởng quầy trong ngoài phủ. Việc chẳng qua là để chính thức cho , từ nay ai mới là chấp chưởng Tín Vương phủ.
Trong đó, tự nhiên cũng ít kẻ âm thầm dò hỏi tung tích của Lâm Trắc phi, song những gì họ chỉ là một lời đáp qua loa, rằng Lâm Trắc phi thể an, tiện lao lực.
Lời tuy mang tính xã giao, nhưng trong lòng đều hiểu rõ một điều.
Thiên hạ trong Tín Vương phủ, quả thực đổi chủ.
Hôm nay, Hoắc Lệnh Nghi tiếp kiến xong mấy vị chưởng quầy bên ngoài phủ, lúc đang phía bức màn lụa tại Côn Luân Trai, chăm chú xem xét sổ sách. Trước nàng từng quản gia, nên những điều cần học còn nhiều. Mấy ngày gần đây, nàng hầu như đều ở Côn Luân Trai, ít khi rời khỏi.
lúc , bên ngoài tiếng bước chân khẽ vang lên. Ngọc Trúc bưng một tấm thiệp mời tiến , thấy Hoắc Lệnh Nghi liền cung kính hành lễ, nhẹ giọng bẩm báo:
“Quận chúa, Tam tiểu thư phủ Định Quốc công sai đưa thiệp, mời ngày mai đến phủ chơi.”
Lời dứt, Hoắc Lệnh Nghi còn kịp mở lời, Lâm lão phu nhân lên tiếng , giọng mang theo vài phần nghi hoặc:
“Phủ Định Quốc công ? Yến Yến, từ khi nào con thiết với Tam tiểu thư nhà họ ?”
Hoắc Lệnh Nghi liền đặt b.út xuống, nhận lấy khăn tay từ tay Đỗ Nhược, thong thả lau tay, đó đem chuyện dự yến tại Phi Quang Lâu kể một lượt rõ ràng.
Lâm lão phu nhân xong liền mỉm :
“Nếu thì con cứ một chuyến. Mấy ngày nay suốt ngày ở trong phủ, e rằng cũng sinh chán .”
Huống hồ, phủ Lý gia quả thực là nơi đáng để kết giao lâu dài.
Nhà Lý gia vốn hạng huân quý tầm thường.
Hoắc Lệnh Nghi vốn dĩ . Trong phủ Lý gia ít nàng quen , huống chi còn .
Chỉ là ý tứ trong lời Lâm lão phu nhân, rõ ràng nàng dụng tâm kết giao. Hoắc Lệnh Nghi trầm ngâm một hồi, rốt cuộc cũng thêm gì, chỉ bảo Đỗ Nhược nàng thư hồi đáp, nhận lời đến.