Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 271: Hiện trường tiêu chuẩn kép cỡ lớn: Sự khác biệt giữa đoàn sủng và người tàng hình! Lại có dưa mới?

Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:23:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu thật sự thương, Thái hậu nương nương e là đau lòng đến rơi nước mắt mất, Bệ hạ chịu cằn nhằn.

 

Vốn dĩ Thái hậu Bệ hạ phái Thế t.ử Bắc Yến, cằn nhằn Bệ hạ mấy ngày liền , oán trách Bệ hạ tại phái chuyện nguy hiểm như .

 

Đứa trẻ cũng là một đáng thương, bệnh câm nhiều năm như cũng chữa khỏi, bây giờ trúng kịch độc, chỉ còn hai năm tuổi thọ.

 

Thái hậu thường xuyên ban đêm nghĩ đến chuyện , đều thở vắn than dài ngủ .

 

Lý ma ma cẩn thận đ.á.n.h giá , xác nhận Tạ Phưởng bình an vô sự xong, mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Cuối cùng, bà mới tủm tỉm về phía Thịnh Chiêu.

 

“Tiểu Thịnh đại nhân, Thái hậu nương nương đặc biệt dặn dò lão nô, ngài là phúc khí, bảo ngài khi nào rảnh rỗi, nhất định tới Từ Ninh cung một chút, lão nhân gia lâu gặp ngài đấy!”

 

Thịnh Chiêu một nữa ngoan ngoãn đáp lời.

 

“Tạ Thái hậu nương nương nhớ thương, thần nhất định thỉnh an Thái hậu nương nương.”

 

Lần lượt thăm hỏi xong xuôi, Lý ma ma cũng cảm thấy sai sự viên mãn, liền chuẩn cùng Diêu công công hồi cung phục mệnh.

 

Khoan ! Ta ?!

 

Tạ Dung Phái triệt để ngó lơ sốt ruột !

 

Diêu công công, Lý ma ma!

 

Hắn! Hắn một hoàng t.ử to lù lù! Còn sững ở đây !

 

Các là mù chọn lọc ??

 

Hắn còn màng đến nghi thái và bộ tịch gì nữa, khoa trương ho khan lên.

 

“Khụ khụ! Khụ khụ khụ khụ khụ!! Khụ khụ khụ!!!”

 

Ho đến xé tim xé phổi!

 

Động tĩnh rốt cuộc cũng thành công thu hút ánh mắt của tất cả , đồng loạt theo nguồn phát âm thanh, về phía tên phu xe đang ho đến đỏ bừng cả mặt .

 

“Ủa? Vị là......?”

 

“Người chút quen mắt a?”

 

“Đây hình như là Tứ điện hạ nhỉ? Sao ngài ăn mặc thế ?”

 

“Không Tứ điện hạ cũng Bắc Yến a?”

 

“Ta còn tưởng là phu xe do Tiểu Thịnh đại nhân thuê tới chứ? Vừa hình như bộ mặt mà?”

 

“Ông cũng để ý ở đây còn một …”

 

Đám đông lập tức vang lên một trận nghị luận khe khẽ, tràn đầy kinh ngạc và nghi hoặc.

 

Lý ma ma tiếng ho thu hút.

 

Ai , cảm giác phổi sắp ho ngoài luôn ?

 

Giữa chốn đông , còn thể thống......?

 

Hửm?

 

Lý ma ma đầu , mặt nháy mắt xẹt qua một tia bừng tỉnh và lúng túng.

 

Nguy , bà quên mất Tứ điện hạ!

 

Đều tại Thái hậu, nhắc tới chuyện Tứ điện hạ, chỉ lo bảo bà xem Thế t.ử ba bọn họ.

 

Đều quên mất chuyện Tứ điện hạ cũng chuồn ngoài cùng !

 

Nhìn dáng vẻ Tứ điện hạ riêng một góc , chắc hẳn đều chú ý tới ngài ......

 

Trách cố ý giả vờ ho!

 

Lý ma ma dù cũng là cũ trong cung, phản ứng cực nhanh, lập tức treo lên nụ hiền từ, xoay trở .

 

“Ây dô! Xem đôi mắt của lão nô! Tứ điện hạ, ngài ở đây!”

 

Giọng điệu của bà cực kỳ tự nhiên.

 

“Thái hậu nương nương trong lòng cũng nhớ thương ngài đấy, đặc biệt dặn dò lão nô tới đón ngài, bảo ngài tới cung của thỉnh an, kể cho lão nhân gia những kiến văn dọc đường .”

 

“Chỗ đông phức tạp, đều che khuất ngài , lão nô thấy, còn tưởng ngài hồi cung cơ!”

 

Diêu công công cũng là một nhân tinh, lập tức nhận ánh mắt của Lý ma ma.

 

Vội vàng hùa theo giảng hòa.

 

Hướng về phía hoàng cung chắp tay, vẻ mặt nghiêm túc , “Bệ hạ cũng nhớ thương điện hạ, Bệ hạ điện hạ vất vả, bảo điện hạ sớm hồi cung nghỉ ngơi cho đấy!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-nu-thich-hong-chuyen-ca-trieu-nghe-len/chuong-271-hien-truong-tieu-chuan-kep-co-lon-su-khac-biet-giua-doan-sung-va-nguoi-tang-hinh-lai-co-dua-moi.html.]

Thực nguyên văn của Bệ hạ là bảo tên khốn kiếp cút về cung diện bích tư quá......

 

Các đại thần xung quanh cơ trí nhường nào, lập tức nhao nhao diễn tinh nhập thể, mồm năm miệng mười phụ họa theo.

 

“Hóa là Tứ điện hạ! Xin thứ cho thần mắt vụng về!”

 

“Tứ điện hạ chuyến vất vả !”

 

“Điện hạ khiêm tốn như , thâm nhập hiểm cảnh, quả thực là tấm gương của hoàng thất a!”

 

Tạ Dung Phái những lời quan tâm và khen ngợi , mặt sắp lệch !

 

Khóe miệng ép cũng ép xuống nữa!

 

Hắn cố vẻ trầm xua xua tay, “Không , , chư vị đại nhân cũng là công vụ bận rộn, ma ma và công công về bẩm báo Phụ hoàng và Hoàng tổ mẫu, Dung Phái thu xếp một chút, liền tiến cung thỉnh an bọn họ!”

 

Lần Phụ hoàng chắc chắn sẽ khen ngợi hết lời cho xem!

 

Trong lòng Tạ Dung Phái sướng rơn, lưng cũng ưỡn thẳng.

 

Hắn mà! Phụ hoàng và Hoàng tổ mẫu thể quên ? Rõ ràng là đông che khuất thôi!

 

Tạ Dung Phái , chính là niềm tự hào của hoàng thất!

 

......

 

Các đại thần bình thường dỗ dành Thịnh Chiêu nhiều , bây giờ kỹ năng diễn xuất thuần thục.

 

Dỗ dành Tứ hoàng t.ử gọi là dễ như trở bàn tay!

 

Ngay trong tiếng vuốt m.ô.n.g ngựa của một đám đại thần, Tạ Dung Phái rốt cuộc cũng tâm mãn ý túc, ngẩng cao đầu chuẩn hồi cung tắm rửa chải chuốt một phen cho t.ử tế, lắng lời khen ngợi của Phụ hoàng và sự xót xa của Hoàng tổ mẫu.

 

Tiết Thừa tướng phu phụ hộ tống nữ nhi mất mà tìm lên xe ngựa.

 

Tiết Thanh Nghi khi lên xe, bước chân khựng một chút, cô vùng khỏi tay mẫu , hướng về phía Thịnh Chiêu, trịnh trọng hành một đại lễ, cô nhiều, nhưng đôi mắt ngấn lệ chứa chan thiên ngôn vạn ngữ.

 

Thịnh Chiêu vội vàng xua tay, đang định gì đó, Tiết Thanh Nghi đầu lên xe ngựa, cho Thịnh Chiêu cơ hội khách sáo.

 

Một bên khác, Thiệu Vương phi bỏ nhi t.ử và trượng phu, kéo Thịnh Chiêu quan tâm một phen, bảo nàng rảnh thì tới Vương phủ chơi, lúc mới dẫn Tạ Phưởng rời .

 

Thịnh Chiêu thì cha nàng và Tam ca một trái một kẹp lấy.

 

Thịnh Hoài Túc nghiêm mặt, bày tư thế của nghiêm phụ, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài, mang theo một trận sợ hãi sự việc.

 

Bàn tay thô ráp của ông xoa xoa tóc nữ nhi, “Về chi tiết với con !”

 

Các đại thần cũng chắp tay chào tạm biệt , tốp năm tốp ba tản , bây giờ vô cùng mong đợi tảo triều ngày mai !

 

Hơn một tháng nay, lên triều đều tích cực, là canh đúng giờ mới tới!

 

Trời mới bọn họ nhớ Tiểu Thịnh đại nhân đến nhường nào!

 

Tảo triều dưa thật sự là quá vô vị!

 

Cẩm y vệ Chỉ huy sứ Tố Phàm, mặc dù tới chờ từ sớm, nhưng Thịnh Chiêu nhiều vây quanh như , cũng tiến lên quấy rầy, thấy nàng bình an vô sự, chỉ từ xa hướng về phía Thịnh Chiêu ôm quyền thi lễ, lập tức liền dẫn theo thuộc hạ lặng lẽ biến mất trong dòng .

 

Đám đông dần dần tản .

 

Không ai chú ý tới, một gốc cây cổ thụ cách đó xa, lẳng lặng đỗ một chiếc xe ngựa mấy bắt mắt.

 

Rèm xe một bàn tay khớp xương rõ ràng xốc lên một góc, lộ một đôi mắt thâm thúy phức tạp, đang lặng lẽ chăm chú về hướng xe ngựa Tiết gia rời .

 

Cho đến khi chiếc xe ngựa biến mất ở cuối con phố dài.

 

Ninh Vương Tạ Dung Hãn, tin Tiết Thanh Nghi trở về, rốt cuộc vẫn là kìm nén , lén lút tới cửa thành nghênh đón.

 

Chỉ là từ xa xác nhận một chút bóng dáng trong ký ức của bình an .

 

Là nàng...... Thật sự là nàng......

 

Tuy mười năm gặp, nàng cũng gầy nhiều, chỉ để bóng lưng mỏng manh, nhưng vẫn liếc mắt một cái liền thể nhận nàng.

 

Mười năm nay, vì kẻ mạo danh âm thầm bao nhiêu chuyện!

 

Bây giờ nghĩ , những ôn tình và trả giá đó, bộ trao cho một tên gian tế tâm tư độc ác!

 

Mà nàng thật sự, ở Bắc Yến chịu mười năm t.r.a t.ấ.n.

 

Trái tim Ninh Vương như một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, đau đến nghẹt thở.

 

May mà...... May mà Thịnh Chiêu cứu nàng trở về.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

……

 

Xe ngựa của Thịnh Chiêu đến cửa Thịnh phủ.

 

Liền hệ thống hô lên, 【Ký chủ ký chủ, dưa! Có ăn ?】

 

 

Loading...