Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 233: Ba người thay hình đổi dạng, Thế tử online chấp pháp, Tứ hoàng tử vui vẻ nhận ghế VIP!
Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:23:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Dung Phái bán tín bán nghi, nhưng thấy hai bọn họ đều như , cũng chỉ đành chấp nhận cái thiết lập nhân vật .
Thư sinh chút bệnh ẩn giấu mà!
Vẫn thể chấp nhận !
Mặc dù thoạt t.h.ả.m, nhưng quả thực giống như loại mà Chiêu Chiêu , ngược càng dễ nghi ngờ.
An , an là hết!
Thịnh Chiêu ngoài miệng thì như , trong lòng sắp lật trời .
`【Hahahahahahahaha! Chi Chi, cái độ tương phản cũng lớn quá , ai thể ngờ tên thư sinh mặt liệt là con trai ruột của đương kim Thánh thượng hahahahaha! Cơ mà đeo tác dụng phụ nhẹ hơn Quan Nguyệt đeo nha, Quan Nguyệt cứ như trúng gió , còn chảy cả nước dãi.】`
Tạ Dung Phái: “......”
Hắn mà!!!
Hóa cheap moment với Quan Nguyệt chỉ chính là cái !
nghĩ tới là do hại bọn họ thê t.h.ả.m như , cũng dám lên tiếng kháng nghị.
Thịnh Chiêu nhịn đến mức bụng cũng đau , vội vàng chuyển chủ đề.
Nàng bây giờ tiêu chính là công quỹ, vô cùng hào phóng, vung bàn tay nhỏ bé lên.
“Chỉ đổi mặt thôi vẫn đủ, , chúng đến tiệm y phục may sẵn, sắm sửa vài bộ đồ nghề, phù hợp với phận mới của chúng !”
Không chiếc mặt nạ nhận diện nàng là nữ nhi , cho nên khi đeo lên mặt hiện cũng là dáng vẻ của con gái .
Bây giờ mặc bộ quần áo thư đồng , thì chút quá mức kỳ dị , dễ thu hút sự chú ý của khác.
Nhất định một bộ!
Ba dùng khuôn mặt mới, nghênh ngang đường, quả nhiên còn ai lưu ý đến bọn họ nữa.
Cuối cùng cũng cần trốn chui trốn nhủi nữa, cũng lo lắng Cái Bang phát hiện .
Thế là, bọn họ tìm một tiệm y phục may sẵn đường, cẩn thận lựa chọn một phen.
Thịnh Chiêu quán triệt thiết lập nhân vật tiểu thôn cô đến cùng , mua hai bộ váy vải thô in hoa vụn, đầu trùm một chiếc khăn cùng màu, đeo thêm một chiếc túi vải nhỏ, biến thành một tiểu nha đầu nhà quê chuẩn thành thăm .
Tạ Phưởng chọn hai bộ kình trang gọn gàng, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác ngắn, càng tăng thêm vài phần khí tức giang hồ.
Dù cũng võ công, gặp thời khắc nguy cấp cũng đến mức lộ tẩy.
Tạ Dung Phái ép chọn hai bộ trường sam màu xanh xám, Thịnh Chiêu vì để duy trì thiết lập nhân vật, thể mua đồ mới cho , mua chính là quần áo cũ giặt đến bạc màu của con trai ông chủ tiệm y phục, trong tay còn nhét thêm một chiếc quạt xếp rách nát.
Ba ở góc phố đ.á.n.h giá lẫn , quả thực là lột xác !
Bây giờ cho dù là nhà của ba mặt để nhận, cũng tuyệt đối nhận là con cái nhà .
Thịnh Chiêu hạ thấp giọng, “Từ bây giờ trở , chính là tiểu thôn cô thành nương tựa , tên là Tiểu Hà Diệp.”
Nàng chỉ Tạ Phưởng, “Huynh là đại ca của , Thiết Trụ.”
Lại chỉ Tạ Dung Phái đang mang vẻ mặt nghẹn khuất, “Huynh là nhị ca của , Đại Cước.”
“Nhớ kỹ ? Đừng gọi sai đấy!”
Tạ Dung Phái phe phẩy chiếc quạt rách , cố gắng vớt vát chút phong độ.
“...... Chiêu...... Tiểu ! Tại tên của và đại ca đều...... mộc mạc giản dị như , cố tình đến chỗ là Đại Cước, cái tên sớm phàn nàn , thật sự quá khó ! Người đều nghi ngờ hôi chân , thể đổi một cái tên văn nhã một chút ?”
Thịnh Chiêu chống nạnh, như lẽ đương nhiên.
“Huynh thì cái gì? Chúng bây giờ là che giấu phận, càng bình thường càng bắt mắt thì mới càng an , Đại Cước thì ? Vừa là nhà t.ử tế thật thà chất phác, chân đạp đất thực tế, cái gọi là đại trí nhược ngu! Có hiểu ?”
Bàn tay đang phe phẩy quạt của Tạ Dung Phái cứng đờ giữa trung.
“......”
Được !
Dù cũng chỉ là tạm thời, đợi về đến kinh thành, vẫn là Hoàng t.ử tôn quý!
Có đủ công quỹ và phận mới, eo lưng của ba đều thẳng lên ít.
Thịnh Chiêu vẫy tay với hai , khá vài phần phong thái của quản gia tiểu , dẫn theo hai vị trưởng đến xa mã hành sắm sửa đồ nghề.
Dù con ngựa đó vứt ở khách sạn, khách sạn lúc chắc chắn đều một đám khất cái chằm chằm như hổ rình mồi .
Cũng thể vì một con ngựa, mà bại lộ khuôn mặt mới hiện tại.
Nếu thật sự bại lộ, để Thịnh Chiêu tốn tích phân mua mặt nạ mới, thì đúng là giống như đòi mạng của nàng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-nu-thich-hong-chuyen-ca-trieu-nghe-len/chuong-233-ba-nguoi-thay-hinh-doi-dang-the-tu-online-chap-phap-tu-hoang-tu-vui-ve-nhan-ghe-vip.html.]
“Ông chủ, cho một chiếc xe ngựa chắc chắn bền bỉ nhất, phối thêm một con ngựa !”
Thịnh Chiêu vỗ vỗ túi tiền, vô cùng tự tin.
Ông chủ xa hành ba .
Một tiểu nha đầu thoạt lanh lợi, một khách giang hồ trầm , còn một thư sinh dường như bệnh ẩn giấu.
Trong lòng thầm lẩm bẩm, nhưng ngoài mặt nhiệt tình chào hỏi, “Được luôn! Cô nương ngài xem chiếc , thùng xe rộng rãi, bánh xe đều là mới đóng, đảm bảo dọc đường êm ái!”
Tạ Phưởng tiến lên cẩn thận kiểm tra ngựa và xe ngựa, xác nhận vấn đề gì, gật đầu với Thịnh Chiêu.
Thịnh Chiêu nghi ngờ gì nữa, trực tiếp trả tiền.
Nhìn bạc ào ào trôi , là một trận đau xót.
Tạ Dung Phái cố gắng thể hiện một chút phong thái của nhị ca, để Thịnh Chiêu giao túi tiền cho bảo quản, để trả tiền, Thịnh Chiêu trừng mắt một cái lườm trở về.
Còn đòi ?
Coi tiền là của đấy ?
Công quỹ!
Đây là công quỹ!
Hắn là một Hoàng t.ử, tiêu tiền chắc chắn là vung tay quá trán, thể giao cho bảo quản? Còn về kinh thành nữa ?
Tạ Dung Phái lặng lẽ rụt tay về, sờ sờ khuôn mặt vẫn còn đang co giật của .
Hu hu!
Đây công quỹ, đây là bạc của !
Là mạo hiểm tính mạng, tẩm điện của Phụ hoàng nhặt tóc cạo bụi đổi lấy bạc a!
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
……
Sắm sửa thỏa, ba lập tức xuất phát.
Tạ Phưởng phụ trách đ.á.n.h xe, Thịnh Chiêu trong thùng xe.
Tạ Dung Phái thấy Thịnh Chiêu chui thùng xe, mắt sáng rực lên, nhấc chân liền chen theo.
Trong xe dù cũng hơn là dãi nắng dầm sương bên ngoài a!
Huống hồ còn thể chuyện giải sầu với Chiêu Chiêu.
Chiêu Chiêu dọc đường chắc chắn sẽ ăn ít dưa, hắc hắc!
Tuy nhiên, mới đặt một chân lên, cổ áo một bàn tay tóm lấy.
Tạ Phưởng mặt đổi sắc, chỉ dùng một tay xách vị nhị khỏi cửa thùng xe.
Sau đó cho phép cự tuyệt mà ấn xuống càng xe, để bên cạnh bồi giá.
Muốn cùng Chiêu Chiêu? Để một đ.á.n.h xe bên ngoài?
Đừng hòng!
......
Những ngày tiếp theo, gần như đều trải qua trong sự xóc nảy.
Để nhanh ch.óng chạy tới Phong Thành giáp ranh với Bắc Yến, ngoại trừ lúc ăn cơm, ngủ, cho ngựa ăn cỏ cần thiết.
Bánh xe ngựa gần như từng dừng .
Tạ Dung Phái cả đời từng chịu cái khổ như , lúc đầu còn cố gắng duy trì một chút thể diện của thư sinh, từ mò một cuốn sách rách sắp rã rời, cầm tay lắc lư cái đầu ngâm tụng.
Kết quả hai ngày xóc nảy đến mức đầu óc choáng váng .
Trong dày càng là cuộn trào mãnh liệt.
“Thiết Trụ ca, thể chậm một chút ......” Hắn yếu ớt van nài.
Thịnh Chiêu đang cầm bản đồ Bắc Yến xem vô cùng chăm chú, thấy lời bên ngoài thùng xe, vén một góc rèm xe lên, quan đạo cũng bóng dáng nào khác.
“Không , đang vội thời gian, nhị ca kiên trì một chút, phát huy trí tưởng tượng một chút, nghĩ đến mỹ thực ở kinh thành, nghĩ đến những ngày tháng trong cung! Nghĩ đến lúc chúng xong công sai vẻ vang về kinh, Bệ hạ long nhan đại duyệt, ban cho một đống phần thưởng!”
Tạ Dung Phái xóc nảy đến mức ánh mắt rã rời.
“Thật, thật ? Cha , thật sự sẽ ban thưởng cho ?”