Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 127: Tiểu Thịnh đại nhân bắt tham quan, Cảnh An Đế diễn xuất không tinh, đúng là một chiêu họa thủy đông dẫn!

Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:19:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịnh Chiêu dứt lời, tất cả các đại thần thể tiếng lòng đều bắt đầu suy nghĩ lung tung.

 

Đặc biệt là Cảnh An Đế, ánh mắt Thịnh Chiêu ngày càng sáng lên.

 

Con bé bao lâu bắt sâu mọt của triều đình? Các bộ đang thiếu bạc đây!

 

Bóc phốt tham quan?

 

Hay lắm!

 

Cảnh An Đế vô cùng mừng rỡ vì quyết định minh của lúc , ban cho con bé chức quan Giám sát Ngự sử, quả thật quá hợp với nàng!

 

Đang sung sướng nghĩ ngợi, hệ thống liền lên tiếng.

 

【Ký chủ, chúng bắt đầu từ tên tham quan nào đây?】

 

Giọng của Chi Chi cũng mang theo chút hưng phấn thử.

 

【Hay là tên đó ?】

 

Thịnh Chiêu lập tức dỏng tai lên, mắt đảo một vòng trong điện, 【Tên nào tên nào? Ngươi rõ một chút!】

 

Bá quan văn võ lập tức nín thở, ngay cả bàn tay Cảnh An Đế đang lật tấu chương cũng khựng , vẻ đang suy nghĩ.

 

Trong mắt Thịnh Chiêu, cả đại điện dường như đều đang nín thở chờ hoàng đế phê duyệt tiền.

 

Mà hoàng đế khó xử chần chừ lên tiếng.

 

Thịnh Chiêu càng thêm sốt ruột, xem là nghèo thật , trái tim tìm tham quan để đầy quốc khố sắp vỡ tung .

 

Hệ thống: 【Chính là ở hàng thứ ba, cái lùn lùn đang lấy tay áo lau mồ hôi đó, thấy ? Mắt hạt đậu, mũi tẹt đó!】

 

Thịnh Chiêu nghển cổ một cái, đột nhiên “a” một tiếng trong lòng.

 

【Ông ? Đây là Lâu đại nhân ? Sáng nay đường thượng triều ông còn tủm tỉm chào nữa! Trông vẻ hiền lành lắm mà! Ông là tham quan?】

 

Mấy vị quan viên cạnh Lâu đại nhân sắc mặt đều đổi.

 

Không hẹn mà cùng lùi sang bên cạnh nửa bước.

 

Người e là sẽ trở thành kẻ xui xẻo thứ hai trong ngày hôm nay ! Cái xui còn giống của Hầu T.ử đại nhân, chừng là loại vĩnh viễn ngóc đầu lên .

 

Mau tránh xa ông một chút, đừng để tiểu Thịnh đại nhân ngộ thương!

 

Bàn tay Cảnh An Đế cầm tấu chương siết , giả vờ vô tình ngẩng đầu, ánh mắt từ từ chuyển sang Lâu Dịch Tăng.

 

Hệ thống: 【Ký chủ, ngươi tuyệt đối đừng vẻ bề ngoài của ông lừa! Ta mới tra , tội ác của ông quả thực là nhiều kể xiết!】

 

Bá quan văn võ đều tò mò, chức quan của Lâu đại nhân hề thấp, ngày thường đều đối xử với ông khách khí.

 

ông chỉ hiệp lý sự vụ của Đô Sát viện, mà còn giám sát bá quan, kiểm tra Lục bộ.

 

Người của Đô Sát viện dám trêu !

 

Hệ thống tiếp tục .

 

【Ông là Hữu phó Đô ngự sử của Đô Sát viện, Lâu Dịch Tăng.】

 

【Lâu Dịch Tăng Lâu đại nhân , ngày thường cần phụ trách phúc thẩm các vụ án t.ử hình trọng điểm ở các địa phương, còn quyền bác bỏ phán quyết của địa phương, mùa hè năm ngoái, ở Gia Châu con trai của một đại thương gia muối, vì xảy chút xích mích, đ.â.m c.h.ế.t một thư sinh ngay phố, theo luật pháp Đại Cảnh, vốn dĩ chứng cứ xác thực nên xử trảm!】

 

Thịnh Chiêu kinh ngạc hít một khí lạnh.

 

Đâm c.h.ế.t ngay phố? Chuyện nhỏ!

 

【Sau đó thì ?】

 

Hệ thống: 【Lâu đại nhân nhận ba vạn lượng vàng của thương gia muối đó, lấy lý do lời khai còn nghi vấn, gửi vụ án về Gia Châu xét xử , nhưng ngầm gửi mật thư cho tri phủ Gia Châu, chỉ thị tri phủ đổi phán quyết thành ẩu đả gây thương tích ngoài ý !】

 

Thịnh Chiêu vội vàng hỏi.

 

【Cuối cùng thật sự đổi phán quyết ?!】

 

Hệ thống khẩy một tiếng, 【Cái gì mà ẩu đả gây thương tích ngoài ý , rõ ràng là cố ý g.i.ế.c ! Kết quả phán lưu đày ba ngàn dặm qua loa cho xong chuyện.】

 

Cảnh An Đế đến đây sắc mặt âm trầm đáng sợ.

 

Những tiếng lòng của Thịnh Chiêu đều đang run rẩy ở .

 

Sao ? Quốc khố nghèo đến mức ?

 

Chỉ xin chút bạc thôi mà, xem Bệ hạ tức giận kìa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-nu-thich-hong-chuyen-ca-trieu-nghe-len/chuong-127-tieu-thinh-dai-nhan-bat-tham-quan-canh-an-de-dien-xuat-khong-tinh-dung-la-mot-chieu-hoa-thuy-dong-dan.html.]

 

Thịnh Chiêu trợn to mắt, thể tin đàn ông lùn lùn đó.

 

【Loại cũng thể tha ?! Loại phần t.ử nguy hiểm mà thả , chẳng càng vô pháp vô thiên hơn , nhưng mà lưu đày thì chắc cũng c.h.ế.t giữa đường thôi nhỉ? Người đó bây giờ thế nào ?】

 

Giọng điệu của hệ thống cũng nhuốm chút tức giận.

 

【Tên tù nhân đó nửa đường thì sơn phỉ cướp ngục, mãi tìm thấy , nhưng thực là Lâu đại nhân phái giả cướp, mục đích là để bí mật thả tên sát nhân đó !】

 

【Bây giờ tên khốn đó đổi chỗ khác tiếp tục sống ung dung tự tại ! Cuộc sống cũng sung túc! Ngươi xem Lâu đại nhân xa ?!】

 

Thịnh Chiêu hận thù trừng mắt Lâu Dịch Tăng đó.

 

【Đây chẳng là ô dù cho thế lực tà ác ?! Còn gia đình của thư sinh g.i.ế.c thì ? Cho dù họ tên khốn đó cướp ngục, nhưng đảo lộn đen trắng như , cố ý g.i.ế.c phán thành ngộ thương, còn là ẩu đả, chẳng là biến hại thành tội , gia đình thể chấp nhận?】

 

Hệ thống im lặng một lúc.

 

【Người cha già đó đ.á.n.h trống kêu oan, Lâu đại nhân gán cho tội ‘gào thét công đường’... Lão gia thể chấp nhận sự thật , con trai cũng c.h.ế.t nhắm mắt, nắm c.h.ặ.t chiếc áo dính m.á.u của con trai, ngay đêm đó treo cổ tự vẫn cây ngoài nha môn.】

 

“Thật vô lý!”

 

Cảnh An Đế đập mạnh xuống long án.

 

Đế vương nổi giận, bá quan văn võ đồng loạt quỳ xuống.

 

Thịnh Chiêu còn kịp hồn chuyện , vị đại nhân bên cạnh kéo xuống.

 

Dùng khẩu hình đáp nàng một tiếng: “Đa tạ.”

 

Vị đại nhân đó cúi đầu dám ngẩng lên, trong lòng nghĩ rằng cũng cần tạ ơn, chỉ cần tiểu Thịnh đại nhân ăn dưa của ông , chuyện đều !

 

Thịnh Chiêu quỳ đất cũng ngơ ngác, trong lòng oán thầm với hệ thống.

 

【Chi Chi, hoàng đế ? Người Hộ bộ dâng tấu cũng là lẽ đương nhiên, vốn dĩ nên phê duyệt bạc mà! Ngươi xem việc tu sửa hoàng cung, tu sửa đê điều, gia cố nhà lao, cái nào mà cần thiết, bạc mà còn dám nổi giận, thật hiểu nổi.】

 

Hệ thống: 【Ai chứ, lẽ ngài là vua một nước, cũng thể hạ quốc khố tiền ? là một hoàng đế sĩ diện! Thật sự thì hoàng cung cứ tạm thời đừng sửa, sửa đê điều và gia cố nhà lao quan trọng hơn.】

 

Thịnh Chiêu quỳ đất lén lút gật đầu.

 

【Ta cũng thấy ! Hỏng thì hỏng một chút , tùy tiện vá vài viên gạch là !】

 

Bá quan văn võ:...

 

Cảnh An Đế:...

 

Đó là nhất thời nhịn !

 

Con bé , cần trong lòng như !

 

Vậy mà ngài còn giả vờ thấy, hoàng đế mà vẫn uất ức thế !

 

Cảnh An Đế nhận thất thố, chỉ thể cứng rắn lấp l.i.ế.m chuyện , ngài ném tấu chương “bốp” một tiếng mặt Hạ thượng thư.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Lập tức chỉ tấu chương giận dữ , “Hạ ái khanh! Ngươi xem ngươi cái gì hỗn xược thế !”

 

Hạ thượng thư:?

 

là một chiêu họa thủy đông dẫn!

 

Hu hu, rõ ràng là Bệ hạ tự nhịn !

 

Thịnh Chiêu đầu úp xuống gạch, trong lòng như mèo cào, cũng tò mò thôi, 【Chi Chi, Hạ thượng thư rốt cuộc gì mà khiến Bệ hạ tức giận như ?】

 

Hộ bộ thượng thư Hạ Trạm lén lút ngẩng đầu sắc mặt Cảnh An Đế, thấy ngài điên cuồng nháy mắt với .

 

Chỉ thấy ông nhặt tấu chương lên, đảo mắt một vòng, đau đớn chỉ một chữ đó, bắt đầu đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân.

 

Ông dập đầu thật mạnh, giọng vang dội.

 

“Thần tội đáng muôn c.h.ế.t! Lại sai một chữ! Bệ hạ, thực là do đêm qua thần kiểm tra sổ sách của Công bộ, Binh bộ, Lễ bộ đến canh ba, mắt già lèm nhèm nên mới , mong Bệ hạ thứ tội!”

 

Đang lúc Hạ thượng thư tự mãn vì giúp Bệ hạ lấp l.i.ế.m hành vi .

 

Lễ bộ thượng thư Trương Đình Kính đang quỳ đất đột nhiên thẳng lưng, ông nghiêm nghị , “Bệ hạ, theo luật pháp Đại Cảnh, sai như thế nên phạt một tháng bổng lộc!”

 

Hạ thượng thư đột ngột đầu, mắt trợn tròn như chuông đồng.

 

???

 

Lão già họ Trương nhà ngươi bỏ đá xuống giếng ?!

 

 

Loading...