Anh trân trân cuốn kịch bản, đầu ngón tay run rẩy...
Không vì sợ hãi, mà là vì đau lòng.
"Căn bệnh ...
chữa thế nào?"
Kịch bản trả lời: 【Có thể dùng Dịch dinh dưỡng để điều trị, cũng thể dùng tâm d.ư.ợ.c để trị tâm bệnh.】
Dịch dinh dưỡng hiện tại , Mạc Thần Trạch chuyển hướng chú ý sang phương pháp còn .
"Tâm d.ư.ợ.c là gì?"
Kịch bản đáp: 【Tái hiện sự thật vụ bắt cóc Cố Tiểu Khả, tìm căn nguyên tâm bệnh của cô , tự khắc sẽ tâm d.ư.ợ.c là gì.】
【Gợi ý nhỏ: Nội dung chương tiếp theo của kịch bản sẽ xuất hiện thông tin về kẻ buôn , hoan nghênh mua để theo dõi.】
Mạc Thần Trạch nhớ đến dư tiền xu bằng của , nghĩ tới những câu thoại lúc nhiệm vụ, sắc mặt lập tức trở nên cho lắm.
"Những câu thoại cung cấp, thể bình thường một chút ?"
Mấy câu kiểu như " cứ thích với em đấy, còn cậy xinh để giăng bẫy em nữa", sặc mùi phong tình.
Kịch bản khựng một chút, vẻ phục mà hiện dòng chữ: 【Câu thoại vốn bắt nguồn từ suy nghĩ chân thật nhất trong lòng , cùng lắm chỉ giúp gia công, chau chuốt một chút thôi mà...】
Mạc Thần Trạch: "...
Chau chuốt một chút?"
Kịch bản chột : 【Phải, mà.】
Mạc Thần Trạch: "Suy nghĩ của lúc đó là mỉm để dịu bầu khí, giới thiệu công việc cũng chỉ cho Tiểu Khả thêm một lựa chọn mà thôi."
"Sao tay biến thành ' cứ thích với em đấy, còn cậy xinh để giăng bẫy em nữa'?"
Kịch bản: 【Ý nghĩa chẳng cũng tương đương ?
Để cho nó vần điệu thôi, đừng kén cá chọn canh nữa.】
Mạc Thần Trạch: "..."
"Bây giờ nghi ngờ cái kịch bản đang cố tình trêu chọc ."
Cuốn kịch bản đang lơ lửng bỗng chốc biến mất tăm, Mạc Thần Trạch đủ lý do để tin rằng nó vì chột nên mới lặn mất.
Ngay giây tiếp theo khi kịch bản biến mất, Mạc Thần Trạch tỉnh giấc.
Anh dậy nhà vệ sinh tạt nước lên mặt, những giọt nước li ti vẫn còn đọng cằm.
Anh nghiêng đầu, lặng lẽ phía chân trời qua khung cửa sổ.
Trời vẫn sáng.
Khu Đào Uyển Cư ở phía nam dãy núi Đại Tây Sơn, còn phía bắc là vườn thú Vân Đài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thu-cung-ca-khu-deu-la-tai-mat-cua-toi/chuong-44.html.]
Bên trong vườn thú, một con hổ Đông Bắc vô tình thoát khỏi chuồng, đang lặng lẽ đào tẩu về hướng Đào Uyển Cư...
---
Ánh Trăng Dẫn Lối
Sáng sớm, Cố Tiểu Khả nhận một cuộc gọi từ lạ: "Alo, xin hỏi ai đấy ạ?"
Chu Xuyên chỉnh tư thế , hắng giọng một cái cung kính gọi một tiếng: "Chào chị dâu buổi sáng ạ."
Cố Tiểu Khả: "...
Anh gọi nhầm ."
Nói xong, cô dứt khoát cúp máy.
Chu Xuyên: "..."
Anh chỉ đành kiên trì gọi nữa, thông máy vội vàng giải thích: "Chị dâu ơi, là trợ lý đặc biệt của Mạc Thần Trạch.
Anh lo chị thương lượng hợp đồng với Viện trưởng Tăng sẽ thiệt thòi, nên dặn đến hỗ trợ chị."
Cố Tiểu Khả khựng , hỏi Chu Xuyên: "Sao gọi là chị dâu?"
"À thì, ừm, vì lão Mạc lớn hơn nửa tuổi.
Với hôm đó lúc giúp Hổ Nha phiên dịch, điện thoại vô tình tắt nên thấy hết ..."
Cố Tiểu Khả đờ đến tận năm giây, hai tai đỏ ửng lên trong nháy mắt.
"Anh..." Tim cô đập thình thịch như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, khó khăn lắm mới thốt thành lời, "Anh...
thấy hết ?"
"Từ đầu chí cuối, tất tần tật..." Chu Xuyên ho một tiếng, cố nén nụ mặt, vẻ nghiêm chỉnh nhưng đầy tò mò: "Chị dâu , lão Mạc thực sự hiểu tiếng ch.ó ?"
Cố Tiểu Khả: "..."
Chu Xuyên chậc lưỡi khen lạ, tiện tay bóc mẽ vị sếp nhà còn một mảnh giáp, cố ý ngược để trêu chọc: " lão Mạc giỏi giang, thạo mấy thứ ngoại ngữ, nhưng thật ngờ đến cả tiếng ch.ó cũng !
Quả là lợi hại!"
Sắc hồng nơi vành tai Cố Tiểu Khả lan dần xuống dải tai tràn xuống cổ, nóng bừng đến mức khiến bàn tay đang cầm điện thoại của cô run rẩy.
Cô nhớ vẻ mặt nghiêm túc, phong thái điềm tĩnh của nam thần khi dịch "râu ông nọ chắp cằm bà " hôm đó, cứ như thể thực sự hiểu Hổ Nha đang gì .
Lại còn cả câu hỏi trực diện đầy táo bạo nữa...
Cố Tiểu Khả chẳng dám ảo tưởng, lúc đó cô thậm chí còn cố ý lảng sang chuyện khác vì sợ thấy lời từ chối.
Cô tự an ủi theo kiểu đà điểu, rằng chỉ cần nam thần chính thức lên tiếng, cô vẫn thể tiếp tục mơ mộng.
Đôi mắt Cố Tiểu Khả long lanh, đôi môi mấp máy liên hồi, dư vị của thầm thương trộm nhớ quả thực ngọt ngào đắng chát.
Cô mím môi, ngượng ngùng chuyển chủ đề: "...