Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:34:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thạch Uẩn Ngọc theo lễ tạ ơn, nhét cho nội thị chút bạc vụn tiền vất vả, khách khí tiễn khỏi cổng phủ.

Nàng ôm chiếc hộp gỗ đỏ nặng trĩu trở về viện, nhuyễn tháp cạnh cửa sổ, mở hộp cẩn thận kiểm kê một phen, đủ hai trăm lượng vàng bạc.

Nàng lập tức mày ngài hớn hở, trong lòng nhảy nhót.

Cố Lan Đình ngày thường đối với nàng tuy cực kỳ hào phóng, chi phí ăn mặc đều là thượng hạng, trang sức quý giá lụa là gấm vóc càng bao giờ tiếc rẻ, nhưng hiếm khi trực tiếp cho nàng tiền bạc mặt.

Cho nên tiền bạc nàng thể động đến trong tay thực sự hạn.

Nàng luôn nghi ngờ cố ý , để đề phòng nàng tích cóp lộ phí bỏ trốn.

Bây giờ món tiền bất ngờ , nàng thể nhiều việc, chẳng qua Cố Lan Đình hiện tại vẫn còn nghi ngờ ý đồ nàng giúp Thọ Ninh, thể nóng vội, ít nhất đợi xua tan nghi ngờ, mới thể hành sự.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đến đầu tháng mười một.

Hơn một tháng , hai chung sống cũng coi như bình an vô sự, đôi khi thoạt , thậm chí còn vài phần dáng vẻ ân ái.

Đương nhiên, sự ôn tồn trong đó, đa phần là do Thạch Uẩn Ngọc cố gắng nhẫn nhịn, cẩn thận ngụy trang mà .

Cố Lan Đình , bề ngoài ôn văn nhĩ nhã, phong độ nhẹ nhàng, thực chất tâm tư thâm trầm khó đoán, bệnh đa nghi cực nặng.

Thạch Uẩn Ngọc ngày ngày cẩn thận đối phó, lời lẽ cẩn trọng, chỉ sợ sai câu nào, liền chọc giận hoặc rước lấy sự nghi kỵ sâu sắc hơn của .

Thời gian lâu dần, nàng cũng mò mẫm vài phần môn đạo chung sống với , ứng phó ngày càng thuận tay.

Hai vị nữ vẫn mỗi ngày đúng giờ qua phủ thụ giáo, Thạch Uẩn Ngọc như kẻ khát nước hấp thu kiến thức của thời đại , học thức kiến văn tăng lên ít.

Chỉ là tàng thư trong thư lâu nàng lật xem gần một phần ba, manh mối về việc về nhà vẫn bặt vô âm tín.

Nàng đành một mặt tiếp tục kiên nhẫn tìm kiếm, một mặt chuyển trọng tâm sang những điển tịch khảo sát địa chất và các loại lộ trình đồ ký, phong vật chí do bản triều san ấn, đem những địa hình núi sông, trạm dịch quan ải quan trọng từng chút một ghi nhớ trong lòng.

Nhớ quá khứ khi còn tỳ nữ ở Cố phủ Giang Nam, nàng hành động hạn chế, khó lòng khỏi phủ, càng duyên tiếp xúc với những thư tịch quý giá .

Sau Cố Lan Đình cưỡng ép giữ bên cạnh, thư phòng của tuy thể , nhưng lúc đó nàng còn ngụy trang thành bộ dạng chữ, để tránh nghi ngờ, bao giờ dám tùy ý chạm tàng thư giá sách của .

Mãi cho đến chuyến thuyền lên phía Bắc về kinh , nàng mới thể bắt đầu “ chữ”, chỉ là tàng thư thuyền hạn, chỉ nuốt chửng hai cuốn du ký, đối với núi sông thành thị của mảnh đất một ấn tượng mơ hồ.

Nay thể tự do tòa thư lâu tàng thư phong phú , nàng mới thực sự nhận thức rõ ràng và hệ thống hơn về địa hình địa mạo, núi non sông ngòi, giao thông huyết mạch của đương thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-84.html.]

Nàng nhanh ch.óng ghi nhớ lộ trình của hai kinh mười ba tỉnh, bao gồm cả trạm dịch khách điếm v. v., để tiện cho việc bỏ trốn .

Hôm nay, bầu trời lất phất những bông tuyết vụn, gió lạnh thấu xương, thở thành sương.

Thạch Uẩn Ngọc ước chừng Cố Lan Đình sắp hạ triều hồi phủ, bèn thu dọn án thư, dậy rời khỏi thư lâu, che một chiếc ô giấy dầu, đạp lên lớp tuyết mỏng trở về Tiêu Tương viện.

Vừa bước phòng, thở ấm áp liền phả mặt, xua tan một hàn khí mang về từ bên ngoài.

Nàng bộ y phục giày tất bông tuyết ướt, ôm một chiếc lò sưởi tay bằng đồng ấm áp, lười biếng tựa chiếc gối tựa nhuyễn tháp cửa sổ.

Ánh tuyết hắt qua cửa sổ, tôn lên gò má vốn trắng trẻo của nàng càng thêm trong trẻo, nóng trong phòng hun lên, lộ sắc hồng nhạt, tựa như hoa đào chớm nở.

Không bao lâu, Cố Lan Đình liền mang theo một hàn khí trở về.

Hắn cởi áo cừu cáo trắng treo lên giá, đôi quan ngoa dính bùn tuyết, nàng ôm lò sưởi tay lười biếng tựa gối tựa, má tuyết nóng hun sắc ráng chiều, kiều mị đáng yêu.

Trong lòng khẽ động, xuống bên cạnh nàng, ôm lòng, hỏi: “Về phòng bao lâu ?”

Thạch Uẩn Ngọc thành thật đáp: “Cũng mới về, ước chừng hai khắc.”

Cố Lan Đình vốn tưởng nàng đối với việc sách chữ chỉ là hứng thú nhất thời, qua một thời gian hết cảm giác mới mẻ sẽ lười biếng .

Không ngờ, từ tháng tám phủ đến nay, nàng gần như mặc kệ mưa gió, ngày ngày ngâm trong thư lâu, cái sự cần mẫn đó, giống như thi lấy công danh .

Đôi khi lúc rảnh rỗi, cùng nàng trò chuyện nhắc tới thi từ ca phú sử sách kinh điển, thậm chí là một nhã sự phong hoa tuyết nguyệt, nàng phần lớn đều thể tiếp lời, thậm chí thỉnh thoảng đưa kiến giải góc độ mới mẻ, mang vài phần linh tú chi khí, giống nữ t.ử khuê các tầm thường.

Hắn khỏi sinh lòng cảm khái, nếu Ngưng Tuyết xuất hơn một chút, cho dù chỉ là thư hương môn tầm thường thương hộ sung túc, với sự thông tuệ và cần học như , nhất định cũng thể trở thành một nữ t.ử mang tài danh.

Nghĩ đến đây, nâng mặt nàng lên, phần bụng ngón tay lướt qua gò má mịn màng ấm áp của nàng, trong mắt mang theo vài phần thương xót mà chính cũng từng nhận , nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên gò má ửng hồng .

Trong lòng thầm tính toán, ngày nếu bàn đến chuyện cưới hỏi, chính thất phu nhân nhất định tìm một khoan dung độ lượng, tránh để nàng chịu ủy khuất trong hậu trạch.

Thạch Uẩn Ngọc rúc trong lòng , buồn chán vuốt ve hoa văn dây leo hoa sen chạm nổi chiếc lò sưởi tay bằng đồng, trong lòng đang lặp lặp suy tính, nên tìm một thời cơ thích hợp nào, một nữa cầu xin cho phép thể tự do khỏi phủ.

Trước đây nàng từng thử qua, đáng tiếc Cố Lan Đình trong chuyện thái độ kiên quyết, bất luận thế nào cũng chịu nhả .

 

 

Loading...