Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:34:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thạch Uẩn Ngọc luôn cảm thấy trong lòng bất an.

Nàng an nhiên xuống, mắt mũi, mũi tâm, chỉ lẳng lặng các quý nữ xung quanh khẽ giọng bàn luận về y phục trang sức thi từ thư họa, chỉ khi hỏi chuyện, mới trả lời kín kẽ một kẽ hở, cũng nhiều.

Không bao lâu, tỳ nữ dâng lên hương cùng các loại thực quả bánh tinh xảo, đó là t.ửu diên chính thức. Thực khí tinh mỹ, nấu nướng tỉ mỉ, cực kỳ xa hoa.

Trong bữa tiệc, nhạc công Giáo Phường Tư tấu nhã nhạc, cũng vũ cơ dâng lên ca vũ nhẹ nhàng uyển chuyển để góp vui.

Rượu qua ba tuần, khí đang lúc say sưa, nội thị tiến đến bẩm báo, đàm hoa sắp nở.

Thái t.ử phi liền ngậm dẫn dắt chúng nữ khách, dời bước đến khu vườn chuyên để thưởng hoa.

Để tránh hiềm nghi nam nữ, hoa viên khéo léo ngăn cách bởi mấy khóm trúc biếc rậm rạp, nam nữ tân khách mỗi bên chiếm một phía, thể cùng thưởng thức mỹ cảnh, quấy rầy lẫn .

Bước hoa viên, chỉ thấy ánh trăng dịu dàng rải xuống, chiếu rọi một mảng lớn đàm hoa đang nối tiếp nở rộ.

Những đóa hoa trắng ngần như ngọc , sự tôn lên của những phiến lá xanh thẫm, trong màn đêm lặng lẽ vươn những cánh hoa, từng tầng từng lớp, trong vắt như pha lê, băng cơ ngọc cốt.

Nhụy hoa run rẩy nhả u hương, hương thơm thanh lãnh ngào ngạt, thấm ruột gan.

Ánh trăng cùng đàm hoa giao thoa nổi bật lẫn , đến mức như mộng như ảo, giống cảnh tượng nhân gian.

Thạch Uẩn Ngọc cũng vẻ cực hạn cho chấn động, nàng tĩnh lặng một gốc đàm hoa đang nở rộ để thưởng thức.

Ánh trăng phác họa góc nghiêng tuyệt mỹ của nàng, trong mắt phản chiếu bóng hoa trong trẻo, phảng phất như nàng cũng trở thành một phần của cảnh hoa trăng .

Bên phía nam khách, ánh mắt Cố Lan Đình xuyên qua bóng trúc kẽ lá, rơi nàng.

Thấy sự kinh thán lóe lên trong mắt nàng khi ngưng vọng đàm hoa, trong lòng khẽ động.

Nếu nàng thích, khi hồi phủ liền cũng ở trong vườn mở một nơi u tĩnh, mời chuyên môn đến dốc lòng bồi dưỡng chút đàm hoa trân phẩm, để nàng thưởng ngoạn.

Thịnh cảnh đàm hoa kéo dài một trận, cánh hoa liền bắt đầu dần dần khép .

Thưởng hoa xong, trở yến tiệc, uống một tuần rượu, dùng chút canh điểm tâm, khí yến tiệc một nữa trở nên sôi nổi.

Thạch Uẩn Ngọc cảm thấy trong noãn các chút ngột ngạt, cộng thêm những ánh mắt như như thủy chung cứ lượn lờ , bèn tìm một cái cớ y phục, mang theo Tiểu Hòa lặng lẽ rời tiệc.

Nàng tản bộ về phía hẻo lánh hơn trong vườn, tìm một tòa đình lục giác gần hồ nhỏ, đuổi Tiểu Hòa tự tìm chỗ nghỉ ngơi, đó một trong đình, mặt hồ sóng gợn lăn tăn ánh trăng, xuất thần.

Đầu đông, hồ vẫn đóng băng, gió thổi qua, mang theo thở ẩm ướt lạnh.

Đang mải suy nghĩ, đột nhiên truyền đến một tiếng trẻ con loáng thoáng.

Màn đêm thâm trầm, tiếng mà trong lòng rợn .

Thạch Uẩn Ngọc do dự một chút, men theo tiếng tìm tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-81.html.]

Vòng qua mấy bụi cây, một gốc cây ngô đồng cao lớn, quả nhiên thấy một bé gái ăn mặc hoa quý, chừng sáu bảy tuổi đang lau nước mắt, thút thít.

Bé gái mặc áo khoác gấm vân mây thêu bách điệp xuyên hoa bằng chỉ vàng màu vàng hạnh, đầu b.úi tóc song nha, mỗi bên điểm xuyết một vòng trân châu tròn trịa, qua liền phận bất phàm.

Thạch Uẩn Ngọc thầm suy đoán trong lòng, đây e rằng chính là nữ nhi nhỏ nhất của Hoàng đế, Thọ Ninh công chúa .

Nàng tính toán trong lòng, tiến lên xổm xuống, dịu giọng hỏi: “Sao một ở đây ? Có lạc đường ?”

Thọ Ninh công chúa ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm lệ lên, thấy là một tỷ tỷ xinh lạ mặt, nức nở chỉ chỉ lên cây: “Mẫu phi… quả tú cầu bằng trúc mẫu phi tự tay cho , cẩn thận… cẩn thận ném lên đó …”

Thạch Uẩn Ngọc ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy chạc cây mắc kẹt một quả tú cầu bằng trúc ngũ sắc tinh xảo.

Nàng ôn tồn hỏi: “Vậy tỳ nữ ma ma bên cạnh ngài ? Sao theo ngài?”

Bé gái , ánh mắt né tránh, ấp úng : “Ta… trốn trong rương đựng hạ lễ, lén chạy ngoài chơi, bọn họ …”

Thạch Uẩn Ngọc , trong lòng rõ.

Tiểu công chúa lén lút trốn ngoài, e rằng Thái t.ử và thị tùng theo đều , nếu lâu tìm thấy , sợ là sẽ gây đại loạn.

Nàng xoa xoa đỉnh đầu mềm mại của bé gái, an ủi: “Đừng nữa, dân nữ giúp ngài lấy xuống, ?”

Nói , nàng cởi áo choàng xuống, cẩn thận bọc lên bé gái ăn mặc phần mỏng manh.

Thọ Ninh cảm thấy tỷ tỷ thật nha, cảm thấy cái cây cao như , trèo lên nguy hiểm, thế là kéo kéo vạt áo nàng.

“Tỷ tỷ, cây cao quá.”

Thạch Uẩn Ngọc chớp chớp mắt, dịu giọng : “Không , dân nữ trèo cây lợi hại lắm.”

Mẫu phi thể , Thọ Ninh trân trọng quả tú cầu , xoắn xuýt một phen, liền nhỏ giọng : “Vậy tỷ tỷ cẩn thận một chút.”

Thạch Uẩn Ngọc đáp ứng, vén vạt váy lên thắt nút, cẩn thận bám cây thô ráp, trèo lên.

Khi ở hiện đại nàng thường xuyên leo núi nhân tạo, cũng trèo cây, chỉ là xuyên nhiều năm như , rốt cuộc cũng chút xa lạ.

Tốn chút sức lực, cuối cùng cũng với tới quả tú cầu bằng trúc , thở phào nhẹ nhõm, đang chuẩn xuống, liền thấy một trận tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần.

Nàng cúi đầu xuống, là Cố Lan Đình tìm tới, phía còn dẫn theo mấy nội thị sắc mặt hoảng sợ.

Cố Lan Đình liếc mắt một cái tiên thấy bé gái bọc áo choàng rộng thùng thình, hai mắt đỏ hoe gốc cây.

Nhận phận xong, khom hành lễ, “Vi thần tham kiến Tứ công chúa điện hạ.”

Ngay đó, ngẩng đầu lên cây, khi thấy Ngưng Tuyết màng chút hình tượng khuê tú nào chạc cây, trong tay còn cầm một quả tú cầu bằng trúc, tim lập tức thắt .

 

 

Loading...