Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:33:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thần mạo khẩn cầu điện hạ suy nghĩ , cho phép thần đưa về phủ, theo gia pháp nghiêm khắc quản giáo, nhất định sẽ cho điện hạ một câu trả lời thỏa đáng.”
Những lời đề cao phận của Tĩnh Nhạc, ngầm chỉ lợi hại, thể là chê .
Tĩnh Nhạc khuôn mặt xinh lạnh như sương, những ngón tay thon dài siết c.h.ặ.t roi ngựa, đốt ngón tay trắng bệch.
Nàng nào quất mấy roi, để cho con hồ ly tinh dung nhan hủy hoại? lời Cố Lan Đình lý.
Phụ hoàng coi trọng danh tiếng nhất, nếu Ngự Sử tâu một bản, liên lụy đến hoàng khiển trách, ngược .
Nghĩ đến đây, nàng tức giận ném roi ngựa lòng thị nữ, lạnh lùng liếc lưng : “Nếu Thiếu Du ca ca cầu xin, bản cung sẽ tha cho nàng .”
“…” nàng đổi giọng, “Lễ thể bỏ, cứ để nàng hành lễ khấu đầu .”
Thạch Uẩn Ngọc thần kinh căng thẳng chút thả lỏng, thầm nghĩ Cố Lan Đình ăn khéo léo, lúc quan trọng cũng coi như ích.
Tuy cảm thấy quỳ gối chịu nhục, nhưng ở thời đại hoàng quyền tối thượng , thiên gia lấy mạng nàng chỉ trong nháy mắt.
Nàng bước lên phía , cúi đầu thu , theo lễ nghi hành đại lễ: “Dân nữ khấu kiến công chúa điện hạ, nguyện điện hạ thiên tuế kim an.”
Tĩnh Nhạc thấy tư thế nàng cung kính, lúc mới dịu sắc mặt.
Bên cạnh, Cố Từ Âm bạn trong cung sáu năm, sớm thấu tâm tư của Tĩnh Nhạc.
Sợ nàng gây chuyện tổn hại đến thể diện nhà họ Cố, bèn nhẹ bước lên, ghé tai thì thầm: “Điện hạ nhớ ? Hoàng hậu nương nương dặn giờ Mùi kiểm tra bài vở, xem sắp đến giờ …”
Mỗi ngày mồng mười hàng tháng, trung cung đều kiểm tra học nghiệp của công chúa.
Tĩnh Nhạc sắc mặt biến đổi. Nàng là con của Cao Quý phi, vốn hòa thuận với hoàng hậu. Nếu lỡ giờ, chỉ phạt, mà còn hoàng hậu cổ hủ tâu một bản mặt phụ hoàng.
Phụ hoàng coi trọng quy củ nhất, nàng bao năm khổ tâm vun đắp, thể vì chuyện nhỏ mà mất lớn?
Lập tức nắm lấy tay Cố Từ Âm vội : “A Đàn mau cùng .”
Trước khi lên kiệu còn đầu lạnh lùng liếc Thạch Uẩn Ngọc một cái, mới nặng nề hạ rèm kiệu xuống.
Đợi kiệu xa, Thạch Uẩn Ngọc mới từ từ thẳng dậy, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trong lòng nàng vẫn chút bất an.
Chuyện , rõ ràng là Tĩnh Nhạc tình ý với Cố Lan Đình, nên mới lấy nàng trò.
May mà Cố Lan Đình còn coi như là , khoanh tay .
Chỉ là điều khiến nàng bất ngờ là, Cố Từ Âm cũng tay giải vây.
Trước đây ở Cố phủ, nàng qua một vài chuyện về vị ngũ tiểu thư .
Cố Lan Đình lớn hơn Cố Từ Âm tám tuổi, mười bảy tuổi triều quan, Cố Từ Âm chín tuổi theo kinh, bạn của Tĩnh Nhạc.
Suốt sáu năm, Cố Từ Âm chỉ về nhà ba . Mỗi về, đều trong phủ khen ngợi.
Nàng hành xử đoan trang, dung mạo dịu dàng, đối với đều ôn hòa, là một tiểu thư khuê các chuẩn mực.
Cố Từ Âm từ mười hai, mười ba tuổi, đến cầu hôn ngớt, nhưng nhà họ Cố rõ ràng ý trèo cao hơn, thậm chí là hoàng thất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-76.html.]
cho đến năm nay cập kê, hôn sự vẫn quyết định, trong đó những khúc mắc gì, tự nhiên là điều mà một tỳ nữ như nàng thể .
Cố Lan Đình thấy nàng vẫn cúi đầu, tưởng là kinh hãi hồn, dịu dàng hỏi: “Có sợ ?”
Thạch Uẩn Ngọc hồn, định lắc đầu, chuyển sang gật đầu, “May mà Gia khuyên điện hạ.”
Cố Lan Đình khẽ : “Nếu , nàng định cảm ơn thế nào?”
“Gia gì?” nàng ngẩng mắt hỏi.
Cố Lan Đình giả vờ trầm ngâm, ý trong mắt càng sâu: “Chưa nghĩ , cứ ghi nợ .”
Nói xong nắm lấy tay nàng trong phủ, “Theo .”
Quản sự đón ở cửa, họ Cam, là một đàn ông trung niên bốn năm mươi tuổi, mặt tròn trắng trẻo, trông dễ mến.
Cam quản sự mắt , thấy chủ nhân tay trong tay với , lập tức hiệu cho đám hầu im lặng theo.
Ông sớm nhận tin chủ nhân nạp , đặc biệt dọn dẹp Tiêu Tương Viện gần chính viện nhất.
Một đoàn rầm rộ phủ.
Cố Lan Đình xoa nắn bàn tay mềm mại trong lòng, dẫn nàng trong.
Phủ là do thánh thượng ban tặng, năm gian sân, phong cách bài trí khác biệt với nhà vườn Giang Nam, càng thêm rộng rãi thoáng đãng.
Qua cửa nghi môn là ngoại viện, con đường lát đá xanh dẫn đến năm gian Vinh Nguyên đường, hai bên đông tây mỗi bên ba gian, chuyên dùng để tiếp đãi khách khứa.
Đi qua xuyên đường Vinh Nguyên đường, liền nội viện, hành lang uốn lượn quanh mấy sân viện, hành lang treo những chiếc đèn l.ồ.ng bằng lụa vẽ cảnh sơn thủy, còn treo mấy chiếc l.ồ.ng chim, tiếng hót trong trẻo ngớt.
Cuối hành lang phía tây thông hoa viên. Trong vườn đình đài san sát, đá xếp hoa soi, cây cỏ tươi , kỳ hoa đua nở, nước uốn quanh ao, mỗi bước một cảnh, di chuyển đổi hình, quả thực vô cùng tao nhã.
Cố Lan Đình dẫn nàng đến một sân viện tên là “Tiêu Tương Viện” ở phía tây.
Đẩy cửa thấy trong sân quế t.ử bay vàng, hải đường rủ tơ, bên tường tre xanh rì rào.
Phòng chính cửa sổ sáng sủa, bài trí thanh nhã, trông như nơi ở của một chủ nhân thực thụ.
Thạch Uẩn Ngọc thầm nghĩ quy cách vượt quá quy định, Cố Lan Đình kéo nàng cùng giường tre.
Nha lặng lẽ dâng , sắc mặt nàng, hỏi: “Sân ý ? Nếu thích, chọn nơi khác cũng .”
Trước đây gần nữ sắc, các sân viện trong phủ phần lớn đều bỏ trống, bây giờ giữ nàng ở bên, tự nhiên nàng ở cho thoải mái.
Vốn yêu cầu gì về chỗ ở, thấy nơi bài trí cẩn thận, liền : “Rất .”
Chỉ là chút bất ngờ, Cố Lan Đình ngoài tính tình hỉ nộ khó lường, đối đãi cũng coi như là hào phóng.
Cố Lan Đình gật đầu, “Thiếu gì cứ tìm quản sự mama.”
Hắn uống dậy, : “Đi đường vất vả hơn một tháng, nàng nghỉ ngơi sớm . Đêm nay cung diện thánh, cần đợi.”