Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:33:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng thở hổn hển, trong lòng nảy một ý nghĩ.

Nếu, nếu nàng gọi tên Cố Lan Đình, đến ?

Rất nhanh, nàng lắc đầu, vùi mặt đầu gối.

Không, .

Không đến bước đường cùng, nàng tuyệt đối khuất phục, tuyệt đối theo ý .

Người thường trời tuyệt đường , sẽ cách thôi.

Đêm nay trăng, trời tối mịt.

Trên cây hòe già trong sân nhà họ Triệu, Cố Phong gãi gãi má muỗi đốt, khẽ : “Nên cứu chứ? Đã gả cho khác .”

Cố Vũ lắc đầu: “Ngươi thấy ? Nàng ý cầu cứu gia, chắc là định nhân lúc đón dâu tự tìm cách thoát .”

Cố Phong : “Vậy , hỏi rõ ý nàng, nếu nàng gật đầu, chúng sẽ đưa nàng về.”

Cố Vũ do dự: “Tự ý xuất hiện, gia e là sẽ nổi giận.”

“Đợi đưa về phủ, gia thể trách tội?”

Cố Vũ suy nghĩ cũng thấy lý, liền gật đầu: “Vậy ngươi .”

Cố Phong đợi đến khi trong nhà họ Triệu ngủ say, lặng lẽ lẻn nhà củi.

Thạch Uẩn Ngọc vốn đang giả ngủ, tiếng động liền mở mắt, thấy cửa nhà củi khẽ mở, một bóng đen lóe , kinh hãi suýt kêu lên.

Nghĩ chắc là do Cố Lan Đình cử đến, liền ngẩng đầu cảnh giác .

Cố Phong xổm mặt nàng, thấp giọng : “Cô nương nếu về Cố phủ, thuộc hạ lập tức cứu cô nương .”

Thạch Uẩn Ngọc ý tứ trong lời , thăm dò: “Ngươi thể cứu ngoài ? Không về Cố phủ. Nếu ngươi thể cứu ngoài, nhất định sẽ báo đáp hậu hĩnh.”

Cố Phong lắc đầu: “Trừ khi cô nương tự nguyện về phủ, nếu thuộc hạ dám tự ý hành động.”

Thạch Uẩn Ngọc trong lòng lạnh.

Cố Lan Đình quả là tính toán sâu xa, chờ nàng đến đường cùng, chủ động khuất phục về bên cạnh thông phòng.

Cố gia và nơi gì khác biệt?

Một hang cọp một ổ sói.

Theo tính tình thất thường của Cố Lan Đình, chừng ngày nào đó chán ghét, sẽ đem nàng tặng khác hoặc bóp c.h.ế.t. Nàng quên đây bóp cổ nàng, tủm tỉm uy h.i.ế.p như thế nào.

Nàng dịu dàng cầu xin: “Tiểu ca phúc, cần thật sự cứu khỏi làng, chỉ cầu nới lỏng sợi dây thừng cổ tay một chút.”

“Chuyện nhỏ như , trời đất ngươi , Cố Thiếu Du tuyệt đối sẽ nghi ngờ ngươi.”

Nói xong, nàng tha thiết Cố Phong.

Trong đêm tối, mỹ nhân rưng rưng lệ, liễu sầu hoa , ai thấy cũng thương.

Cố Phong nhất thời tâm thần hoảng hốt, dám thẳng, đầu áy náy : “Cô nương thông cảm, lệnh nghiêm của gia, thuộc hạ vạn dám trái.”

Thạch Uẩn Ngọc mặt lộ vẻ thất vọng, khẽ thở dài: “Vậy ngươi , sẽ về .”

Cố Phong ngờ nàng đến tình cảnh mà vẫn chịu khuất phục.

Hắn hiểu: “Gia ? Chẳng lẽ còn bằng Lý công t.ử ?”

Thạch Uẩn Ngọc nhàn nhạt : “Đường đời, lẽ nào chỉ còn một con đường là dựa dẫm đàn ông?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-54.html.]

Cố Phong sững sờ, vẫn từ bỏ: “Cô nương thật sự về Cố gia?”

Thạch Uẩn Ngọc dứt khoát: “Tuyệt đối về.”

Cố Phong nhăn mặt, thầm nghĩ cô nương trông yếu đuối, là một kẻ cứng đầu.

Hắn đành rời .

Trở cây hòe, Cố Vũ thấy mang về, thở dài: “Vậy , đến Thiệu Hưng báo tin cho gia, nửa ngày là đến.”

“Ngươi canh chừng cho kỹ, nếu đến lúc bái đường vẫn về, ngươi hãy cướp .”

Cố Phong đồng ý: “Được.”

Cố Vũ thúc ngựa nhanh, giữa trưa đến Thiệu Hưng phủ.

Lúc trời quang mây tạnh, sân viện hoa lá xum xuê, Cố Lan Đình đang ở phủ nha xử lý công vụ.

Cố Vũ gõ cửa , Cố Lan Đình thấy phong trần mệt mỏi, nhíu mày hỏi: “Ngưng Tuyết ?”

Cố Vũ cúi đầu bẩm báo: “Gia, cô nương hôm đó định bỏ trốn, nhà họ Triệu bắt , Triệu Trụ định tay, cô nương dùng d.a.o phay chống cự, c.h.é.m thương cánh tay Triệu Trụ, đó Triệu Đại Sơn khống chế, nhốt nhà củi. Hôm qua, Triệu Trụ nhận năm mươi lạng sính lễ của công t.ử nhà Lý viên ngoại ở huyện bên, gả cô nương cho vợ kế, định ngày mai thành hôn đón dâu.”

Hơi thở của Cố Lan Đình dần dần lạnh , “Nàng chủ động về phủ ?”

Cố Vũ cúi đầu thấp hơn nữa, một năm một mười : “Gia thứ tội, Cố Phong thấy tình hình nguy cấp, tự ý hỏi cô nương.”

“Cô nương về.”

Nói xong, mãi thấy Cố Lan Đình gì.

Đang định lén ngẩng đầu, thì thấy tiếng gỗ gãy.

“Tốt, lắm.”

Cây b.út lông trong tay Cố Lan Đình gãy đôi, tiện tay ném sang một bên, dùng khăn tay thong thả lau vết mực ngón tay.

Cố Vũ liếc trộm, thấy chủ t.ử khóe môi mỉm , mắt đọng sương lạnh, khỏi kinh hãi.

“Được , lui xuống .”

Cố Vũ : “Gia, bên cô nương…”

Cố Lan Đình lạnh một tiếng: “Đã cứng đầu như , cứ để nàng chịu thêm chút khổ.”

“Được , lui xuống .”

Cố Vũ định thôi, cuối cùng vẫn gì, lui ngoài.

Cố Lan Đình im lặng một lúc, văn thư nửa chữ cũng , bẻ gãy thêm một cây b.út lông, nhịn nghiến răng lạnh.

Thà gả cho một tên xí vô dụng, cũng chịu cúi đầu ở bên cạnh .

Sao nàng là một kẻ cứng đầu ngu ngốc như ?

Cố Lan Đình tức giận nhẹ, tức giận lo lắng, liền nhanh ch.óng xử lý xong mấy việc công vụ quan trọng, b.út son phê duyệt, con dấu đóng xuống, rành mạch rõ ràng.

Sau đó gọi thuộc hạ đắc lực đến, giao phó rõ ràng những công việc cuối cùng quá quan trọng.

Cố Lan Hiên nãy giờ ở một bên việc gì , thấy đột nhiên đẩy nhanh tiến độ, tò mò gần: “Đại ca, định về Hàng Châu ? Vụ án bên kết thúc mà? Có chuyện gì gấp gáp ?”

Cố Lan Đình đóng văn thư cuối cùng, dậy, sửa sang tay áo, đầu liếc Cố Lan Hiên một cái, khóe môi mang , ánh mắt lạnh như tuyết đỉnh núi.

 

 

Loading...