Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:32:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Càng nghĩ càng thấy lòng nguội lạnh, chỉ cảm thấy con đường phía mịt mờ, như màn đêm thăm thẳm ngoài cửa sổ, thấy một tia sáng nào.
Tắm rửa đồ xong, nàng mặc một bộ áo lụa màu trắng trăng sạch sẽ, bên cửa sổ, để Tiểu Hòa lau khô tóc ướt cho .
Ngoài cửa sổ, nước mái hiên tí tách, càng cho đêm thêm sâu và tĩnh lặng.
lúc , ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ, Tiền mama nhỏ giọng : “Cô nương, gia cho gọi ngài qua chính phòng một chuyến.”
Thạch Uẩn Ngọc lòng chùng xuống.
Muộn thế , gọi qua gì? Chẳng lẽ là vì chuyện cầu xin cho Thúy Hà bàn tiệc, là… Nàng dám nghĩ sâu, chỉ đành trấn tĩnh , mặc áo khoác ngoài cửa, men theo hành lang đến cửa chính phòng.
Trong sân vắng lặng, tiểu tư gác đêm đang gà gật bên cột trụ hành lang.
Thạch Uẩn Ngọc nhẹ nhàng đẩy cánh cửa khép hờ, bước trong.
Trong chính phòng chỉ thắp một ngọn đèn, ánh sáng vàng vọt mờ ảo, bao trùm cả căn phòng rộng lớn trong một gian m.ô.n.g lung.
Bàn án bằng gỗ t.ử đàn, giá đồ cổ đều trở thành những bóng đen mơ hồ, khí thoang thoảng mùi đàn hương và mùi rượu.
Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả tiếng thở của cũng rõ mồn một. Nàng quanh, thấy bóng dáng Cố Lan Đình, chỉ thấy rèm giường trong nội thất đang buông thấp.
“Gia?” Nàng thăm dò gọi khẽ một tiếng.
Tiếng dứt, đột nhiên lưng ập đến một lực, một đôi tay mạnh mẽ đột ngột vòng từ phía ôm lấy eo nàng, kéo cả nàng một vòng tay ấm áp.
Thạch Uẩn Ngọc sợ đến hồn bay phách lạc, hét lên giãy giụa, dường như đoán , sớm bịt miệng nàng , ghì c.h.ặ.t nàng hơn trong lòng.
“Suỵt, đừng kêu… là .”
Cố Lan Đình giam nàng trong lòng, cúi ghé sát tai nàng thì thầm, ngửi thấy mùi hương thanh nhã thuộc về nàng, ánh mắt sâu : “Ngoan, đừng cử động lung tung.”
Nhận là ai, Thạch Uẩn Ngọc da đầu tê dại, kinh giận, nước mắt trào .
Hành động lỗ mãng của , gì cần cũng .
Nàng trong lòng kinh hãi, cũng còn để ý đến tôn ti, dùng sức gỡ tay , vặn vẹo thoát , hạ giọng gấp gáp: “Gia, cầu xin ngài buông , buông tay!”
Cố Lan Đình đột nhiên khẽ một tiếng buông tay, nàng đầu liền chạy cửa, đầu ngón tay chạm khung cửa, một tay nắm lấy cổ tay kéo .
Nàng va mạnh n.g.ự.c , đầu óc choáng váng, còn kịp phản ứng, Cố Lan Đình cúi vác nàng lên vai, cánh tay rắn chắc ghì m.ô.n.g nàng.
Bất ngờ hai chân rời khỏi mặt đất, cây trâm b.úi tóc tuột , “loảng xoảng” một tiếng rơi xuống đất, mái tóc như dòng nước đổ xuống, lay động lưng Cố Lan Đình.
Nàng sợ hãi giãy giụa đ.ấ.m lưng , đạp chân lung tung xuống, “Gia ngài thả xuống ? Cầu xin ngài đừng như !”
Vừa gấp sợ, giọng mang theo tiếng .
Cố Lan Đình ôm nàng thẳng về phía giường trong nội thất, bước chân vững vàng, để ý đến sự phản kháng của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-22.html.]
Đi đến giường, ném nàng lên chiếc giường trải nệm gấm, bước lên.
Thạch Uẩn Ngọc đột ngột ném lên giường, đau thì đau, chỉ là đầu óc choáng váng một lúc.
Hoàn hồn , Cố Lan Đình vây nàng trong gian nhỏ hẹp, định đưa tay cởi áo nàng.
Nàng sợ hãi vội đẩy vai , co lóc năng lộn xộn: “Gia, gia đừng như , ngài đại nhân đại lượng tha cho !”
“Đừng động.”
Hắn bắt lấy đôi tay đang đẩy loạn của nàng đè lên đầu giường, cúi ghé sát tai nàng, “Cách tường tai, đừng quên giao dịch của ngươi và .”
Thạch Uẩn Ngọc câu đầu đuôi của dọa cho sững sờ, động tác giãy giụa vô thức dừng một lúc.
Nàng qua làn nước mắt mờ ảo , thấy d.ụ.c vọng khiến run sợ trong đáy mắt Cố Lan Đình.
Cách tường tai gì chứ? Rõ ràng là cái cớ cho ý đồ bất chính của !
Kinh hãi, nước mắt ngừng tuôn , nàng vô ích vặn vẹo đôi cổ tay khống chế, nức nở căm hận: “Ngươi hứa , chỉ là diễn kịch ? Đợi vụ án kết thúc, sẽ trả tự do cho . Sao ngươi thể thất hứa! Diễn kịch diễn thành thật ?”
“Uổng cho ngươi là mệnh quan triều đình! Ngươi bỉ ổi vô sỉ!”
Sự giãy giụa kịch liệt và lời lẽ mạo phạm khiến động tác của Cố Lan Đình dừng . Hắn đè lên nàng, từ cao xuống gương mặt mỹ nhân kinh giận, lấm lem nước mắt.
Hắn đưa tay nhẹ nhàng gạt lọn tóc ướt trán nàng, bắt đầu ung dung cởi nút áo cổ nàng.
“Ta vô sỉ? Ngươi cần gì lạt mềm buộc c.h.ặ.t như , phí hết tâm tư thoát khỏi phận nô tỳ là di nương ?”
Một nông nữ xuất hèn mọn, ở Cố phủ nha dù khổ đến , cũng hơn ở quê nhiều, huống hồ nàng là thông phòng của .
Nàng thoát khỏi phận nô tỳ chẳng lẽ còn về sống những ngày khổ cực đó ? Nói ai tin. Dáng vẻ , chẳng qua là lạt mềm buộc c.h.ặ.t để nâng giá, mong sủng ái di nương, quý .
Thủ đoạn hậu trạch như thấy nhiều .
Khóe môi mang theo nụ , nhưng sắc mắt lạnh như sương, ngọn lửa vô danh trong lòng càng cháy càng mạnh.
Thạch Uẩn Ngọc thấy những dừng tay, ngược còn quá đáng hơn, vạt áo kéo , để lộ chiếc yếm màu hạnh bên trong.
Nàng lớn đến từng bao giờ chịu sự sỉ nhục như ? Tuy đây là thời cổ đại, nhưng trong lòng nàng, chuyện nam nữ yêu đương nên là tình nguyện đôi bên, chứ ép buộc khác.
Huống hồ tên cẩu quan rõ ràng hứa với nàng!
Thấy sắp lột áo , sự hổ và sợ hãi lên đến đỉnh điểm, nàng gần như đến đứt : “Gia! Đại nhân! Cầu xin ngài tha cho nô tỳ , nô tỳ xuất hèn mọn, nhát gan như chuột, nghĩ đến chuyện nam nữ là sợ đến nôn.”
“Nô tỳ thực sự xứng với thể vàng ngọc của ngài, dám tâm tư trèo cao lạt mềm buộc c.h.ặ.t như ? Trong thành Dương Châu mỹ nhân như mây, gia ai mà ? Cũng là nô tỳ thì !”