Thời Gian Không Phụ Tình Thâm - Chương 94.

Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:00:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Chiến im lặng, đoán rốt cuộc Giản Dao đang toan tính điều gì.

linh cảm rằng cô đến đây nhất định sẽ mang rắc rối tới cho .

Anh từng thấy sự tàn nhẫn của Phó Thịnh Niên, nhưng hề sợ Phó Thịnh Niên.

Từng đối đầu một , Đường Chiến hận Phó Thịnh Niên đến nghiến răng.

Nếu Phó Thịnh Niên dám đến đây, nhất định sẽ khiến Phó Thịnh Niên yên.

Đường Chiến rời khỏi phòng bao, dặn dò vài câu với quản lý bên cạnh Giản Dao.

Hạt Dẻ Rang Đường

Cô gọi mấy trai trẻ đến phòng bao uống rượu cùng, thực chẳng chút hứng thú gì với bọn họ, còn Cố Tương thì tự chơi một , lúc thì uống rượu, lúc thì hát karaoke.

Vài trai trẻ hiếm khi gặp khách hào phóng thế , tiền, bán sắc, nên tụm chơi xúc xắc, uống rượu đùa vui vẻ.

Phó Thịnh Niên lái xe như bay đến hội sở, Tả Nhất và Kiều Thắng Nam cửa đón, ba khí thế ngút trời thẳng tới phòng bao nơi Giản Dao đang ở.

Vừa phòng, cảnh tượng mắt khiến Phó Thịnh Niên giận sôi máu:

Giản Dao ghế sofa, tay khoác lên vai Đường Chiến, bên còn là mấy trai trẻ bảnh bao.

Phó Thịnh Niên lập tức tung một cú đá lật tung bàn .

Rượu, trái cây và đồ ăn vặt rơi vãi khắp sàn nhà.

Giản Dao mặt đổi sắc, sang bảo Đường Chiến đổi phòng giúp cô, đồng thời “dọn dẹp” những liên quan ngoài.

Người “ liên quan” chính là Phó Thịnh Niên.

Ánh mắt đàn ông trở nên tối tăm, cô chằm chằm như ăn tươi nuốt sống, hàm răng siết chặt, xương quai hàm gồng lên rõ rệt.

Dù đang tức giận đến mức đầu óc choáng váng, nhưng vẻ ngoài tuấn vẫn khiến khác thể rời mắt.

Giản Dao lạnh trong lòng, cũng chính vì gương mặt , cô suốt bao năm mới tự tỉnh ngộ: Anh là kẻ lạnh lùng và vô tình đến nhường nào.

“Phó , dẫn bạn bè ngoài tìm chút niềm vui, đến đây gì? Không chúng rõ, ai chơi đường nấy ?”

Vừa , cô tựa đầu lên vai Đường Chiến.

Đường Chiến nhếch môi , mắt thẳng Phó Thịnh Niên, tay vòng qua ôm eo Giản Dao, ngẩng cằm đầy đắc ý:

“Có cần nhắc rằng nơi là địa bàn của ?”

Đường Chiến phối hợp khiến Giản Dao bất ngờ, nhưng điều đó càng đúng ý cô.

Phó Thịnh Niên mặt lạnh như tro tàn, gằn từng chữ: “Về với .”

Giọng Phó Thịnh Niên đầy tức giận, nhưng vẫn cố đè nén, mang theo mệnh lệnh.

Giản Dao đủ , “Tại về với ? đang chơi vui vẻ, sự xuất hiện của khiến mất hứng, nên rời khỏi đây là mới đúng.”

“Anh nhảm với em.”

“Càng , cũng chẳng nhảm với . Tốt nhất là biến ngay khỏi mắt .”

Dứt lời, cả một đám tràn phòng, đều là của Đường Chiến sắp xếp sẵn.

Ba Phó Thịnh Niên lập tức bao vây.

Phòng bao chật kín , bầu khí căng như dây đàn.

Cố Tương tình hình căng thẳng cho sợ đến nỗi dám thở mạnh.

Nhìn bộ dạng của Giản Dao, cô là Giản Dao đối đầu với Phó Thịnh Niên đến cùng.

Hai bên giằng co, ai chịu nhường.

Đường Chiến phẩy tay hiệu cho mấy trai trẻ bên cạnh Giản Dao ngoài, bọn họ vốn sợ đến tái mặt, vội vã lên rút lui.

Khoảng trống ghế sofa rộng , Giản Dao thản nhiên xuống, gối đầu lên đùi Đường Chiến, lạnh lùng Phó Thịnh Niên, sắc mặt càng khó coi, trong lòng cô càng thấy hả hê.

“Phó , còn ?”

“Dậy , đừng gây chuyện nữa.”

Phó Thịnh Niên gắng kiềm chế.

Giản Dao bật : “Người gây chuyện là đó. đang chơi vui, đến phá bĩnh, sai là .”

“Đủ .”

Phó Thịnh Niên nhịn nổi nữa, bước lên định lôi cô , nhưng còn tới gần Giản Dao thì của Đường Chiến chặn .

Anh nhíu chặt mày, tung một cú đá hạ gục đối phương.

Thế là hai bên lao hỗn chiến.

Phòng bao lập tức rơi hỗn loạn, Phó Thịnh Niên giữa vòng vây vẫn đánh trả mạnh mẽ, dù quân đối phương đông hơn, cũng hề lép vế.

Cố Tương sợ đến mức co rúm ở góc ghế sofa, lập tức móc điện thoại gọi cho Thẩm Dịch, bảo Thẩm Dịch đến đón .

Nghe Phó Thịnh Niên đánh với ngay địa bàn của Đường Chiến, Thẩm Dịch vội vã mang tới, nhưng vẫn đến chậm một bước, lúc đến nơi, Phó Thịnh Niên cảnh sát dẫn vì gây rối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thoi-gian-khong-phu-tinh-tham/chuong-94.html.]

Dưới sàn phòng bao la liệt đánh, Giản Dao sofa, cằm tựa lên vai Đường Chiến, lạnh lùng dõi mắt cảnh sát đưa Phó Thịnh Niên ngoài.

Thẩm Dịch c.h.ế.t lặng tại chỗ.

“Cô cái gì hả?”

Thẩm Dịch kinh ngạc Giản Dao, ánh mắt lạnh lùng của cô khiến cảm thấy cô còn là cô gái đây nữa.

“Phó Thịnh Niên mất hứng chơi của .”

“Cái gì cơ?”

Thẩm Dịch tức đến run . “Cô đến chỗ để vui chơi? Câu lạc bộ của đủ cho cô chơi ?”

chơi ở là quyền của , chẳng liên quan gì đến .”

“Giản Dao, cô thật quá đáng!”

“Còn lâu mới quá đáng bằng Phó Thịnh Niên.”

“……”

Thẩm Dịch nghiến răng, ánh mắt dời về phía Cố Tương đang nép ở góc, đưa tay :

“Lại đây, theo về.”

Cố Tương gật đầu, cầm túi xách bước tới.

Sắc mặt Giản Dao tối sầm, gọi với :

“Cố Tương, đừng .”

“Tớ…”

Cố Tương đầy khó xử, hành vi của Giản Dao tối nay khiến cô sợ hãi, đến giờ vẫn còn hết bàng hoàng.

“Đừng .”

Cố Tương im lặng một lúc áy náy :

“Xin , tớ về . Cậu nhớ về sớm một chút, đừng chơi quá khuya.”

Cố Tương theo Thẩm Dịch rời khỏi phòng bao, để một Giản Dao phía .

Giản Dao thẳng dậy, ngẩn vài giây, đó mệt mỏi ngả tựa sofa.

Cô đưa tay day trán, trong đầu cứ lặp lặp ánh mắt của Phó Thịnh Niên lúc cảnh sát đưa , rốt cuộc khi đó đang nghĩ gì?

Ánh mắt giống tức giận, mà giống như… đau lòng?

Không.

Không thể là đau lòng.

Phó Thịnh Niên sẽ đau lòng vì cô.

Tất cả đều là giả dối, cô thể tiếp tục lừa bởi những ảo ảnh đó nữa.

“Đổi phòng, tiếp tục uống.”

Cô xách túi dậy rời khỏi phòng.

Đường Chiến khẽ , chút thâm ý, theo cô, bảo mang rượu sang phòng bên cạnh.

Giản Dao uống nhiều, từng ly từng ly một.

Không chỉ vì Phó Thịnh Niên khiến cô bực , mà việc Cố Tương bỏ cô để theo Thẩm Dịch cũng khiến cô thất vọng.

nôn bao nhiêu trong đêm, cả trở nên mơ hồ, tỉnh táo.

Đường Chiến sofa, trầm mặc cô lúc lúc , như một kẻ điên.

Thấy cô còn định uống tiếp, giật lấy ly rượu trong tay cô:

“Đủ .”

“Không cần lo.”

“Muốn c.h.ế.t ở đây ?”

“Chết cũng chẳng liên quan đến , cút .”

Giản Dao hất tay , cầm ly lên định uống tiếp, nhưng uống phun ngay.

Đường Chiến thấy thì đành lòng, đưa tay vỗ nhẹ lưng cô:

“Nơi từng ai c.h.ế.t vì uống rượu , cô nên điểm dừng.”

Giản Dao bật lạnh, uống thêm vài ly nữa đổ lên sofa, nhắm mắt , mệt đến mức còn chút sức lực.

Đường Chiến tưởng cô ngủ say, liền xách túi của cô lên, vác cô lên vai đưa về nhà.

Đường Chiến vác về, ném lên sofa, nhanh chìm giấc ngủ mê man.

Loading...