Thoát Khỏi Gia Đình Cực Phẩm, Dẫn Cha Mẹ Ăn Thịt (Sống Sung Túc) - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-02-28 15:54:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Tiểu Vũ dẫn Tiểu Hổ về phía y quán. Viên Lương thấy đến thì mắt sáng rực, giọng cao hơn vài phần: "Cô nương cuối cùng cũng đến , vị công t.ử tỉnh ?"
"Đã tỉnh . Hôm đó đa tạ ngươi giúp đỡ, đây là chút lòng thành của , xin ngươi nhận lấy." Trương Tiểu Vũ nhét bạc chuẩn sẵn tay Viên Lương.
Hắn lùi : "Tỉnh là , đúng là trời phù hộ mà."
"Đó vốn là việc nên , bạc thể nhận..."
Trương Tiểu Vũ thấy ba chữ ' thể nhận' thì thấy khó chịu, hôm nay nàng mấy chữ nhiều nhất. Nàng đặt bạc lên quầy t.h.u.ố.c đ.á.n.h lạc hướng: "Làm phiền đại phu kê thêm chút t.h.u.ố.c nữa."
Viên Lương lấy t.h.u.ố.c: "Hôm đó khi các ngươi rời , Lưu đại phu nếu tỉnh thể uống t.h.u.ố.c bổ gân cốt. Ta sẽ lấy cho các ngươi ngay."
"Đa tạ, xin hỏi tổng cộng hết bao nhiêu tiền bạc ?"
Viên Lương ngạc nhiên ngẩng đầu: "Tiệm bánh trả , cho cô nương ?"
Trương Tiểu Vũ "chậc" một tiếng: "Có thể trả cho họ ?"
Lưu đại phu từ buồng trong bước , giọng mang theo chút tức giận: "Mở cửa ăn, lý lẽ nào trả bạc? Cô nương là đến đập phá quán ?"
"Được , coi như gì." Trương Tiểu Vũ quả thực đau hết cả đầu.
Nàng cầm t.h.u.ố.c dẫn Tiểu Hổ chạy ngoài, chạy bao xa thấy Viên Lương gọi phía : "Cô nương, bạc của ngươi để quên ."
Lưu đại phu lườm tên đồ nên một cái: "Sao còn cút ! Người cho thì mau nhận lấy, bày đặt lắm chuyện vòng vo gì! là dạy lời, haizz!!"
Viên Lương cầm hai lượng bạc trong tay mà thấy nóng bỏng cả tay. Số bạc đủ để kiếm lâu, nhưng dám trái lời sư phụ.
"Tiểu Vũ tỷ tỷ, đuổi theo chúng ." Tiểu Hổ chạy đầu , thấy vị đại ca ca chỉ ở cửa gọi chứ đuổi theo, trong lòng nghi hoặc, thế giới của lớn phức tạp đến ?
Trương Tiểu Vũ lúc mới dừng . Nàng thở vài , đưa Tiểu Hổ đến tiệm đậu hũ não.
Sau đó, nàng một về phía thư viện.
Hôm nay nàng đến trấn ngoài việc trả ân tình còn là để tuyển dụng , chuyên môn tuyển các học t.ử ở thư viện.
Nàng đoán chắc chắn trong thư viện vẫn còn những xuất bình thường như Trương Thanh Huyền. Nếu thể mời họ đến tiệm việc, chỉ giúp họ kiếm thêm tiền bạc phụ giúp gia đình, mà còn thể thu hút thêm nhiều khách hàng cho tiệm.
Dù thì các học t.ử thanh cao đến phục vụ họ, ai mà chẳng thấy hiếm lạ?
Trên đường hỏi thăm, nàng giờ trưa và giờ tối sẽ một lượng lớn học t.ử rời khỏi thư viện, một học t.ử phận địa vị cao thậm chí thể tùy ý rủ bạn bè ngoài.
Nàng định hết ghé tiệm văn phòng tứ bảo bên đường mua một tờ giấy. Chủ tiệm thấy dáng vẻ nàng giống sách, hơn nữa chỉ mua một tờ, liền chút ý nhị : "Chữ còn chẳng , mua giấy gì?"
Trương Tiểu Vũ khi đó ngây , mua đồ giờ còn yêu cầu nữa ?
Quả thật là quản chuyện bao đồng!
Nàng vốn định rời , nhưng chợt nghĩ một ý : "Ngươi hiểu thể trông mặt mà bắt hình dong ? Nếu chữ thì ngươi dám tặng một tờ giấy ?"
Chủ tiệm thành công nha đầu khiêu khích, y lập tức đập tay xuống bàn, sai ngay tiểu nhị lấy b.út mực. Khóe miệng y lộ một tia chế giễu: "Nếu hôm nay ngươi , dẫu tặng ngươi bao nhiêu tờ giấy cũng ."
Trương Tiểu Vũ thấy chủ tiệm mắc bẫy thì khẽ nhếch môi. Nàng tuy thể nét chữ và phong thái của các bậc đại gia, nhưng hồi bé nàng từng học lớp thư pháp, chút Khải thư thì dễ như trở bàn tay.
"Haiz da! Ta chỉ cần một tờ giấy thôi là đủ , đến lúc đó chớ nuốt lời nhé."
Tiểu nhị đó tay chân nhanh nhẹn, nhanh trải giấy đưa b.út lông cho Trương Tiểu Vũ: "Cô nương, mời!"
Trương Tiểu Vũ sờ cằm suy nghĩ, nên câu gì đây.
Cái dáng vẻ trong mắt chủ tiệm chính là cố vẻ, chứ thật gì. Y xem nha đầu giả vờ bao lâu.
Trương Tiểu Vũ cầm b.út chấm mực, tùy tiện lên giấy một câu: "Núi sông trùng điệp ngờ lối, liễu rợp hoa tươi một thôn."
Câu đúng lúc, giống hệt cảnh hiện tại của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thoat-khoi-gia-dinh-cuc-pham-dan-cha-me-an-thit-song-sung-tuc/chuong-86.html.]
Chủ tiệm tưởng nàng chỉ vẽ bậy thôi, nhưng nét mặt của tiểu nhị vô cùng phức tạp, nháy mắt hiệu cho chủ tiệm.
Chủ tiệm tiến lên , nụ khóe miệng y lập tức cứng đờ.
Nàng thật sự ư?
"Thế nào, chủ tiệm giữ lời ?" Trương Tiểu Vũ dùng ngón tay chỉ chữ . Tuy cũng thường thôi, nhưng chung là .
"Mau lấy giấy cho vị cô nương , nguyện đ.á.n.h cuộc chịu thua." Sắc mặt chủ tiệm cực kỳ khó coi, y ngờ một nha đầu quê mùa ăn mặc giản dị như , cũng chữ?
Chẳng lẽ trong trấn nhiều nhân tài đến thế ?
Trương Tiểu Vũ nhận lấy giấy, hỏi: "Có thể cho mượn b.út mực dùng thêm nữa , thêm mấy chữ."
Chủ tiệm đương nhiên gật đầu.
Lần Trương Tiểu Vũ tùy tiện, vẽ vẽ đồ đồ, cuối cùng bốn chữ lớn: "TUYỂN MỘ HIỀN TÀI".
"Cảm ơn chủ tiệm, ngươi đúng là một bụng."
Nói xong, Trương Tiểu Vũ thẳng thèm đầu . Nàng chẳng thèm quan tâm sắc mặt chủ tiệm tệ đến mức nào, ai bảo y bằng nửa con mắt chứ.
Hừ!
Nàng cầm tấm giấy, xổm ở một bên thư viện, lặng lẽ chờ đợi đến giờ ăn cơm.
Lúc , bước cửa tiệm b.út mực giấy nghiên. Chàng thấy chủ tiệm đang cầm một bài thơ nghiên cứu, bèn lên tiếng hỏi: "Chủ tiệm thu thư pháp ?"
Chủ tiệm ngẩng đầu lên, mặt lập tức nở nụ lấy lòng: "Thẩm công t.ử! Ôi da, đây nào thư pháp gì, chỉ là một nha đầu thôn quê bậy thôi."
Thẩm Mặc Trúc ngước mắt , nét chữ thanh tú quả thật là do một cô gái , tuy chữ gọi là tuyệt hảo, nhưng nội dung vô cùng thu hút .
Chủ tiệm thấy Thẩm công t.ử hứng thú, vô cùng tinh mắt đưa nó qua: "Thẩm công t.ử chê thì cứ việc lấy ."
Thẩm Mặc Trúc nháy mắt hiệu cho bên cạnh, đó lập tức trả bạc.
"Vị cô nương hướng nào ?"
Tiểu nhị của tiệm chỉ cổng thư viện: "Thẩm công t.ử, cô nương đó đang xổm ngay cổng thư viện ạ."
Thẩm Mặc Trúc bước tới , lập tức bờ vai khựng , hóa là cô nương ở tiệm đậu hũ não ?
Lúc , các học t.ử trong thư viện lục tục bước .
Trương Tiểu Vũ "xoẹt" một cái dậy, giơ tấm giấy lên sức rao to cổng: "Tuyển ! Tuyển ! Ai kiếm chút tiền nhàn rỗi ngoài giờ học nào!"
"Tiền công trả theo ngày, nợ thiếu, lâu dài còn phúc lợi nhân viên dịp lễ Tết!"
"Lão bản tâm thiện, vô cùng dễ tính, mỗi ngày bao hai bữa cơm cho nhân viên!"
"Làm nhiều hưởng nhiều, kiếm một lượng bạc mỗi ngày là mơ!"
Lời khiến nhiều hiếu kỳ. Những điều kiện gia đình chỉ xem cho vui, nhưng những điều kiện gia đình kém dựng tai lên lắng kỹ lưỡng.
Có nhận Trương Tiểu Vũ: "Ôi! Ngươi là lão bản của tiệm đậu hũ não ?"
Trương Tiểu Vũ nhiệt tình chào hỏi : "Là , là , tiệm nhà sắp sửa mắt món mới, cần gấp nhân tài nên mới đến cổng thư viện hỏi thăm đây."
"Đến thư viện tìm công ? Ta đầu tiên thấy chuyện đấy."
Cũng bụng nhắc nhở: "Đây là thư viện đó nha, ai chịu tự hạ thấp phận công ở tiệm nhỏ cơ chứ? Lão bản, ngươi đến nhầm chỗ ."
Trương Tiểu Vũ mỉm .
Nhầm chỗ ư? Không hề nhầm một chút nào.