Thoát Khỏi Gia Đình Cực Phẩm, Dẫn Cha Mẹ Ăn Thịt (Sống Sung Túc) - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-02-28 15:52:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thẩm công t.ử, bạc thể để ngươi trả, cứ để xử lý là . Hôm nay nhà chút chuyện đột xuất, thật xin , nhất định sẽ thiết yến mời các vị tạ , xin các vị hãy về !”
Lời đến nước , vài việc tự hiểu trong lòng là , hà tất đẩy đường cùng. Mọi cảm thấy vô vị, rời .
Thẩm Mặc Trúc khẽ thở dài: “Đã trả thì thôi .”
Hôm nay quả thực chút hồ đồ, truy hỏi một cô nương bình thường như , chẳng qua chỉ là một lượng bạc nhỏ, trả xong là .
Hắn tự giễu một tiếng vội vã rời .
“Thẩm công t.ử thong thả! Ta xử lý xong chuyện nhà sẽ đến tìm các ngươi!”
Đợi tản hết, Trương Thanh Huyền mới triệt để bùng nổ: “Trương Tiểu Vũ! Ngươi lớn mật thật, nãy rõ ràng cảnh cáo ngươi đừng lời bậy bạ, tại ngươi cứ đối nghịch với ?”
“Quả nhiên là nha đầu hoang dã từ quê lên, chẳng qua là ghen tị sống hơn ngươi, cố tình khó xử để thỏa mãn cái lòng hư vinh nhỏ mọn của ngươi thôi chứ gì?”
Trương Tiểu Vũ lắc đầu. Cái tính cách tự cho là đúng, trắng đen lẫn lộn mà cũng thể di truyền ư? Nàng bất đắc dĩ :
“Hôm nay sai !”
Trương Thanh Huyền lạnh một tiếng, nhưng câu trong lòng thấy thoải mái hơn nhiều. Hắn vốn thích cho những điều một cơ hội.
“ ở ? Nói kỹ lưỡng cho , nếu khiến ý thì sẽ tha cho ngươi, nếu mà hài lòng... hậu quả ngươi rõ.”
“ ở chỗ xem ngươi là con !”
Gân xanh trán Trương Thanh Huyền bạo phát, vỗ một tay xuống bàn: “Trương Tiểu Vũ! Ta thấy ngươi chán sống , trở về nhất định sẽ bảo nãi nãi bán ngươi , bạc đổi đủ cho lên Ngọc Châu Lâu ăn một bữa thịnh soạn, đến lúc đó ngươi đừng lóc cầu xin .”
Trương Tiểu Vũ dang hai tay, vô vị nhún vai: “Ta thấy ngươi vẫn còn trưởng thành , một câu cũng nãi nãi, ngươi còn dứt sữa ?”
Trương Thanh Huyền chút thể tin nổi Trương Tiểu Vũ, lẽ nào quá lâu về nhà, nên khiến các nàng quên mất địa vị của ?
4. Hắn hướng về phía Trương Lão Tam lớn tiếng: “Tam bá, dù gì cũng là đích tôn duy nhất trong nhà, các đối xử với như ?”
Trương Lão Tam sớm nhịn hết nổi, ông vườn múc đầy một thùng nước, chút do dự hất cả thùng về phía Trương Thanh Huyền: “Cút!”
“Ngươi! Các ngươi!”
Trương Thanh Huyền vẫn cam lòng, lạnh với Trương Tiểu Vũ: “Ha! Ngươi , thật căn bản cưới vợ gì hết, đó là lừa gạt các nàng thôi. Chỉ cần bán ngươi, thể ở trấn ăn uống vui vẻ.”
“Trương Tiểu Vũ, vận mệnh của ngươi chỉ là một lời của mà thôi, ha ha ha ha.”
“Hôm nay để các ngươi mắng c.h.ử.i vài câu thì , trở về thôn Đào Hoa chính là ngày c.h.ế.t của ngươi.”
Nói xong, gần như điên cuồng lớn bỏ .
Trương Tiểu Vũ theo bóng lưng , trong lòng nhói lên từng hồi đau đớn.
Bởi vì nguyên chủ thực sự vì một câu của mà c.h.ế.t.
Trương Lão Tam thấy vô cùng áy náy : “Tiểu Vũ, con đừng để ý đến lời , chỉ cần cha ở đây một ngày, sẽ để ai tổn thương con.”
Trương Tiểu Vũ mỉm gật đầu.
Nàng hề sợ hãi, mà đang tự an ủi rằng, sẽ một ngày, nhất định khiến Trương Thanh Huyền nếm trải cái tư vị khác nắm trong tay vận mệnh là như thế nào.
Lúc , bên ngoài trời nổi sấm chớp đùng đùng, một luồng khí tức sắp mưa bão ập tới.
Trương Tiểu Vũ lập tức thu dọn đồ đạc đóng cửa tiệm.
Đợi khi bọn họ lên xe bò thì cả trấn cơn mưa lớn bao phủ, nhưng đường về thôn của bọn họ thì mưa lớn lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thoat-khoi-gia-dinh-cuc-pham-dan-cha-me-an-thit-song-sung-tuc/chuong-55.html.]
“Tiểu Vũ, ngày mai chúng ai hái nấm đây?” Lý Như Hà nhỏ giọng hỏi.
“Nương và Vương thẩm thẩm cứ bàn bạc , ai cũng .” Trương Tiểu Vũ chút thất thần, mùi nước mưa rơi xuống bùn đất khiến nàng chút mơ màng.
Cuối cùng, bọn họ quyết định để Vương Linh Hoa ở hái nấm, hái xong thì trực tiếp đưa đến Tụ Phúc Lâu đổi lấy bạc là .
Ngày hôm , Lý Như Hà ngừng qua cửa tiệm.
“Nương, nương nghỉ một lát , Vương thẩm thẩm lát nữa sẽ đến thôi.”
Mắt Trương Tiểu Vũ sắp hoa lên .
“Ta chút lo cho Vương thẩm thẩm của con, hiểu trong lòng cứ thấy bồn chồn.” Lý Như Hà ôm lấy n.g.ự.c, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t ngoài.
Chẳng bao lâu , liền thấy Vương Linh Hoa hoảng hốt chạy về tiệm: “Xong ! Xong !”
Lý Như Hà vội vàng rót cốc nước đưa tới: “Xảy chuyện gì? Ta trong lòng cứ thấy bồn chồn là mà, ngươi thương ?”
Vương Linh Hoa uống ừng ực ngụm nước, đó lắc đầu như cái trống bỏi: “Ta thương!”
Mọi đều thở phào nhẹ nhõm, chờ nàng tiếp.
“Hôm nay núi hái nấm, lúc đầu còn , nhưng đó cứ cảm thấy đang trộm , nhưng khi đầu thì thấy ai!”
“Lúc đầu còn tưởng là quỷ, nhưng giữa ban ngày ban mặt chuyện gì hổ thẹn với lương tâm.”
Tiểu Hổ ôm c.h.ặ.t lấy chân Trương Tiểu Vũ, miệng lầm bầm: “Tiểu Vũ tỷ tỷ, sợ quá, sợ nhất là quỷ, dám chạy loạn nữa.”
Vương Linh Hoa cốc một cái đầu Tiểu Hổ: “Ngươi là cái đồ tiểu ngu ngốc, lão nương còn xong, ngươi vội cái gì!”
Điều khiến Lý Như Hà thể nhịn nữa, bà vỗ một chưởng m.ô.n.g Vương Linh Hoa: “Ngươi thể mau ! Sao chuyện khó khăn đến ?”
Vương Linh Hoa ôm m.ô.n.g hì hì: “Sau đó thấy chút , vội vàng hái đầy một gùi nấm chạy xuống núi, lúc chuyện đáng sợ xảy , thấy tiếng chân chạy theo !”
“Ngươi thấy là ai ?”
“Không rõ, dám đầu , sợ... sợ cướp của cướp sắc!”
Lý Như Hà liếc Vương Linh Hoa một cái: “Ngươi ngày nào cũng dạy hư con nít, cái gì cũng .”
Trương Tiểu Vũ bước tới nhẹ nhàng vỗ lưng Vương Linh Hoa, giống như dỗ dành trẻ con: “Lần thấy gì đúng lập tức chạy , nấm đợi một trận mưa nữa hái cũng như , nhỡ đối phương mưu đồ cướp của g.i.ế.c thì ? Ta chỉ Vương thẩm thẩm thôi.”
Vương Linh Hoa vốn thấy gì đáng ngại, nhưng nha đầu Tiểu Vũ , lập tức kìm nữa, nước mắt nàng cứ chực trào : “Vẫn là nha đầu Tiểu Vũ đối xử với , ngươi chính là con gái ruột của !”
Sau đó nàng đưa túi tiền cho Trương Tiểu Vũ: “Ngươi đếm thử xem, bên trong là hai mươi mốt lượng bạc, Hạ chưởng quỹ hôm nay hiểu hỏi thăm chuyện ăn của tiệm chúng , thèm để ý liền bỏ , moi móc tin tức từ chỗ thì đừng hòng.”
Trương Tiểu Vũ đặt túi tiền lên bàn đếm, mà cúi đầu suy nghĩ.
Trương Lão Tam lên tiếng: “Thật gần đây cũng thấy kỳ lạ, về làng , hỏi là chuyện bình thường, nhưng hai hôm nay mỗi ngoài cứ cảm thấy đang chằm chằm chúng .”
“Chúng ngoài sớm như mà cũng theo dõi? Chẳng lẽ đắc tội ai ?” Lý Như Hà chút sợ hãi, bà chú ý gì chứ! Lần ngoài vẫn nên mang theo đồ phòng , tuyệt đối thể để kẻ hại hai đứa trẻ.
Trương Tiểu Vũ lắc đầu: “Trong làng mà hiềm khích với chúng thì cũng chỉ hai nhà đó thôi, cho bọn họ mười cái mật cũng dám theo dõi chúng .”
“Nếu là Trương Thanh Huyền cũng , còn về thôn Đào Hoa, căn bản kịp truyền tin tức.”
“Mà Trương Thanh Ảnh gả cũng đúng, nàng hiện đang trong giai đoạn Lý Đại Minh yêu thích mới mẻ, căn bản thể để nàng về làng.”
Vương Linh Hoa chút hoảng loạn gãi gãi tay, đó rầu rĩ : “Chúng cũng gây thù chuốc oán với ai khác, rốt cuộc là kẻ nào đây?”