Thoát Khỏi Gia Đình Cực Phẩm, Dẫn Cha Mẹ Ăn Thịt (Sống Sung Túc) - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-02-28 15:52:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , bên tai Trương Tiểu Vũ truyền đến tiếng mưa rơi tí tách, nàng giật tỉnh giấc.
Hỏng , đồ phơi ở sân nhà Vương thẩm thẩm vẫn còn kìa!
Nàng còn kịp xỏ giày chạy ngoài, chỉ thấy một bóng dáng nhỏ bé đang xổm mái hiên, đồ vật chất đống đầy bên cạnh.
“Tiểu Vũ tỷ tỷ, tỷ tỉnh , tỷ yên tâm , những thứ con đều thu dọn xong hết .” Tiểu Hổ phủi phủi nước tay áo, nhe hàm răng trắng với Trương Tiểu Vũ.
Trương Tiểu Vũ vô cùng hổ thẹn, đường đường là lớn mà còn bằng một đứa trẻ.
“Ôi chao, Tiểu Vũ nha đầu tỉnh , còn nghĩ con ngủ thêm chút nữa cơ, chuẩn bữa sáng ngay đây.” Vương Linh Hoa bếp.
Trương Tiểu Vũ Vương thẩm dứt lời thấy Tiểu Hổ , nàng gọi trong nhà hai tiếng nhưng mãi thấy hồi đáp.
Trái là Lý Như Hà điểm kê hàng xong, vội vã từ trong nhà bước , khuôn mặt lộ vẻ lo lắng: “Ôi chao, giày thế ?”
Lúc Trương Tiểu Vũ mới cúi đầu chân , nàng ngây ngô chút tự nhiên.
Lý Như Hà nghiêm mặt vẻ tức giận: “Có chuyện gì mà gấp gáp thế, bọn ở đây con còn lo lắng điều gì, lỡ nhiễm phong hàn thì ?”
Còn đợi Trương Tiểu Vũ lên tiếng, thấy Trương Lão Tam : “Ngươi cứ yên trong nhà , lấy giày qua đây.”
lúc , ngoài cửa vang lên một giọng non nớt hổn hển: “Tiểu Vũ tỷ tỷ, mau giày , đừng để lạnh nha.”
Tiểu Hổ đưa đôi giày bảo vệ cẩn thận trong lòng cho Trương Tiểu Vũ.
Thằng bé nhận Tiểu Vũ tỷ tỷ giày, liền nhân lúc nương nó đang chuyện mà chạy ngoài.
Sống mũi Trương Tiểu Vũ chợt cay cay, mắt nàng nhòe một tầng sương mờ.
Nàng đưa tay xoa xoa mặt.
Tóc Tiểu Hổ ướt đẫm vẫn còn nhỏ nước, thằng bé cẩn thận xổm bên cạnh Trương Tiểu Vũ hỏi: “Tiểu Vũ tỷ tỷ vui ?”
Trương Tiểu Vũ nhanh ch.óng che giấu: “Sao vui chứ, chỉ là đôi giày của quá hôi, suýt nữa hun đó thôi.”
Tiểu Hổ chút nghi ngờ, lập tức nhặt một chiếc giày lên đưa gần mũi ngửi: “Không hôi mà, nhưng ngửi thấy hình như chút chua chua.”
Cả khuôn mặt Trương Tiểu Vũ lập tức đỏ bừng, nàng giật lấy đôi giày, lớn tiếng : “Tiểu Hổ!!! Ngửi giày của nữ nhân là hành động bất lịch sự! Mô tả cả mùi vị càng sai lầm lớn hơn.”
Tiểu Hổ vội vàng giải thích.
Trương Tiểu Vũ về đôi chân chua cỡ nào nữa, vội vàng : “Thôi , , mau về phòng bộ quần áo sạch sẽ !”
Lý Như Hà tìm một mảnh vải thô lau tóc cho Tiểu Hổ, đợi lau khô chút thì bảo thằng bé về phòng đồ.
Sau đó nàng tới bên cạnh Trương Tiểu Vũ thành tiếng: “Cứ thẳng là con cảm động , đứa trẻ đó hiểu lời ngoài lời của con chứ, , con nhược điểm trong tay nó nhé.”
Trương Tiểu Vũ hổ đến mức ngón chân nàng khoét ba gian phòng một sảnh.
May mắn , Vương Linh Hoa lúc mang bữa sáng , kết thúc vở kịch náo nhiệt ấm áp buổi sáng .
Cơn mưa mùa hè đến nhanh cũng nhanh, lâu khi ăn sáng xong thì trời quang mây tạnh.
Trương Tiểu Vũ sắp xếp Trương Lão Tam lên núi hái nấm, còn các nàng thì ở nhà bắt đầu chế biến các loại gia vị cần thiết cho đậu hũ.
Đầu tiên là tinh bột.
Trương Tiểu Vũ khiêng hai đấu khoai tây đổ nước rửa sạch, nàng bảo Vương Linh Hoa tìm mấy mảnh tre tới.
“Chúng dùng mảnh tre cạo vỏ khoai tây , loại bỏ những chỗ thối rữa và nảy mầm, rửa sạch bằng nước nhiều thái thành miếng nhỏ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thoat-khoi-gia-dinh-cuc-pham-dan-cha-me-an-thit-song-sung-tuc/chuong-45.html.]
“Việc tinh bột thực cũng cùng nguyên lý với việc xay đậu nành đậu tương .”
Lý Như Hà chằm chằm chiếc cối đá, nửa hiểu nửa hỏi: “Vậy cứ đổ khoai tây thái miệng cối ? Rồi cho thêm chút nước !”
“ ! Chúng xay thật mịn, nước khoai tây càng mịn thì càng dễ tách tinh bột.”
Lý Như Hà gật đầu: “Vậy việc cứ giao cho và Vương thẩm , đợi chúng xay xong sẽ gọi con.”
Hai là , hề chần chừ.
Trương Tiểu Vũ dẫn Tiểu Hổ sang một bên bắt đầu chế biến bột hoa tiêu, nàng tìm một chiếc cối gỗ trong bếp, cho hoa tiêu phơi khô đó, tay nhẹ nhàng che miệng cối , để tránh hoa tiêu văng tung tóe khắp nơi.
Sau khi nàng thành công giã hoa tiêu thành bột, nàng nhẹ nhàng dùng tay chấm một ít đưa miệng.
Vị tê cay nồng gắt lập tức lan tỏa trong khoang miệng, hương hoa tiêu nồng đậm tràn ngập cả khoang mũi, khi nhai cảm giác hạt li ti, kèm theo một chút rung động tê nhẹ, khiến nhớ mãi quên.
Trương Tiểu Vũ thấy Tiểu Hổ cứ chằm chằm cối gỗ nuốt nước bọt, cũng dùng tay chấm một ít đưa miệng thằng bé.
Tiểu Hổ toe toét, Tiểu Vũ tỷ tỷ thật với nó, món gì ngon cũng cho nó nếm thử , nhưng giây tiếp theo thì nổi nữa.
“Á á á!!!! Cứu mạng, hoa tiêu c.ắ.n .”
Tiểu Hổ chạy phun phì phì, nhảy loạn xạ khắp sân.
Vương Linh Hoa hốt hoảng chạy về phía : “Có chuyện gì ?”
“Nương! Cái hoa tiêu hư , nó c.ắ.n con! Nó bò qua bò trong miệng con.”
Mặt Vương Linh Hoa lập tức biến sắc, miệng Tiểu Hổ, nhưng thấy gì cả.
Nàng liếc thấy Tiểu Vũ nha đầu đang cố nhịn , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ta nếm thử xem mùi vị nó .” Vương Linh Hoa cũng chấm một ít hoa tiêu, ngay lập tức cả nàng tê liệt.
Lý Như Hà tới đây, tò mò Vương Linh Hoa hỏi: “Thế nào , hoa tiêu vị gì ?”
Vương Linh Hoa cố nhịn để khuôn mặt biến dạng, liếc mắt hiệu cho Trương Tiểu Vũ, đó cố vẻ ngạc nhiên, miệng ca ngợi: “Thơm quá, thứ thơm như chứ, ngươi mau nếm thử .”
Lý Như Hà thấy Vương Linh Hoa như , chút nghi ngờ trong lòng tan biến, nàng chấm một lượng lớn cho miệng.
Ngay khoảnh khắc đưa miệng, Vương Linh Hoa lập tức nhịn kêu lên: “Ôi chao, tê quá, tê quá.”
Lý Như Hà lúc mới lừa, nhưng cảm giác tê dại trong miệng khiến nàng chảy nước miếng khi chuyện, mất một lúc lâu mới hỏi : “Tiểu Vũ, thứ thật sự thể ăn ?”
Trương Tiểu Vũ cuối cùng cũng tận mắt chứng kiến câu đó, ‘Khi chuyện thì giỏi nhẫn nhịn’.
Nàng giải thích: “Bột hoa tiêu dùng để nêm nếm và tăng hương vị, ăn cùng với thứ khác mới thơm hơn.”
“Hơn nữa nó còn tác dụng khử mùi tanh và tăng hương vị, đợi đến mùa đông, cho một chút thức ăn còn thể xua lạnh ấm cơ thể nữa.”
Vương Linh Hoa ‘a’ lên một tiếng, ngờ thứ nhiều lợi ích như , nàng nhấm nháp vài cái, thưởng thức dư vị trong miệng, lập tức : “Con thế, tự dưng thấy ngon .”
Lý Như Hà trợn mắt nàng : “Ngươi thấy ngon thì , nhưng ngươi trở mặt thì nhanh thật đó.”
Tiểu Hổ cũng bắt chước hành động của nương nhấm nháp vài cái, khuôn mặt nhỏ vẫn kiểm soát mà nhăn nhó, thằng bé rụt rè hỏi: “Tại con thấy ngon ạ?”
Vương Linh Hoa liếc Tiểu Hổ một cái: “Vì con là heo rừng nên ăn cám mịn.”
“Ôi chao, Tiểu Hổ là heo rừng ngươi là gì?” Lý Như Hà xong câu thì đầu chạy mất.
Sau một hồi đùa giỡn, hai xay khoai tây.