Thoát Khỏi Gia Đình Cực Phẩm, Dẫn Cha Mẹ Ăn Thịt (Sống Sung Túc) - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-02-28 15:59:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Trương Lão Tam dẫn các hộ vệ xe bò để vận chuyển nguyên liệu, còn Trương Tiểu Vũ dẫn những khác đến cửa tiệm.
Cách đó xa thấy cửa tiệm vây kín bởi nhiều .
Lý Như Hà nghi hoặc hỏi: “Cửa tiệm nhà ăn phát đạt đến ? Trời còn sáng đến xếp hàng ?”
Vương Linh Hoa nheo mắt rõ đám , chỉ thể phụ họa: “Có lẽ sợ ban ngày giành chỗ chăng.”
Trương Tiểu Vũ thấy đúng, quần áo của nhóm giống thực khách, thậm chí còn , xem là kẻ gây rối nhiều hơn.
“Ôi chao! Trương chưởng quỹ cuối cùng cũng đến !” Một đàn ông lớn tiếng hô, lập tức thu hút sự chú ý của những xung quanh.
“Trương chưởng quỹ, nàng cuối cùng cũng đến, chúng đợi nàng lâu .”
“Phải đó, đó! Thật chẳng dễ dàng gì.”
Trương Tiểu Vũ hiệu cho những khác mở cửa tiệm , còn nàng sang hỏi mấy : “Các vị đợi gì?”
Người đàn ông nhanh ch.óng mở lời: “Trương chưởng quỹ, chúng cứ thẳng nhé, nhóm chúng đều là các chủ thương quán con phố , đây Ngọc Châu Lâu chèn ép đến mức sống nổi.”
“Giờ đây khó khăn lắm mới đẩy Ngọc Châu Lâu , nhưng công việc ăn của nàng càng ngày càng lớn, căn bản ai dám thuê cửa tiệm của chúng nữa.”
Trương Tiểu Vũ lạnh mặt cắt lời: “Ồ? Ý các vị là đến để hạch tội ?”
Người đàn ông đó vội vàng xua tay: “Trương chưởng quỹ , chúng dò hỏi , nàng là hiểu lẽ , như Lâm Ngọc Châu , nên thương lượng với nàng một chút.”
“Thương lượng gì?”
Một bên cạnh kiềm bèn : “Nàng xem thể thuê hết các cửa tiệm của chúng ? Chúng sẽ để giá thấp nhất cho nàng, nếu nàng đồng ý mua cũng .”
Trương Tiểu Vũ ngây , đây là... ép nàng mua cửa tiệm ư?
nếu thực sự thể mua với giá thấp, thì cũng là .
Có điều nàng mới mua nhà, giờ chi thêm tiền sắm sửa đồ đạc, bạc trong tay quả thực còn nhiều.
Làm thể mua hết cửa tiệm của cả con phố ?
Thấy nàng im lặng , tiếp tục: “Cửa tiệm nhà hai gian, ngay cạnh quán cá nướng của nàng, dù để cũng chẳng ai thuê, bản cũng là ăn, năm mươi lượng bạc, bán cả hai gian cho nàng!”
Năm mươi lượng?
Trương Tiểu Vũ động lòng, năm mươi lượng chỉ bằng doanh thu một ngày của bảy gian cửa tiệm mà thôi.
Nàng liếc mắt hiệu cho , hiện tại đông hỗn tạp, sợ rằng tiện mở lời.
Người cũng hiểu ý, dù để cũng lỗ, chi bằng bán thu một khoản bạc.
“Các vị chưởng quỹ, chỉ là một nha đầu thôn quê, gì bản lĩnh thuê cả một con phố? Về vốn liếng nhân lực đều theo kịp. Các vị đừng khó nữa.”
Có sắc mặt trầm xuống: “Trương chưởng quỹ gì ? Công việc ăn của nàng phát đạt đến , ngày kiếm cả đống tiền, mua nổi? Huống hồ với danh tiếng hiện tại của nàng, mở rộng cửa tiệm chỉ lợi mà thôi.”
“Phu nhân nhà ngày nào cũng đến ăn món... hình như gọi là Ti Oa Oa, bảo là để giữ dáng, các món ăn của nhà nàng, từ hương vị đến cách quảng bá đều độc đáo.”
“ , Trương chưởng quỹ, chúng cũng thách, ba gian cửa tiệm nhà , tám mươi lượng bạc, nàng thấy thế nào, cái giá ở trấn tuyệt đối tìm chỗ thứ hai .”
Trong chốc lát, khắp cửa tiệm đều vang lên tiếng báo giá.
Mức giá đưa đều hề đắt, ít nhất ở những con phố khác là thể mua hai gian cửa tiệm với năm mươi lượng bạc.
Trương Tiểu Vũ cho lấy b.út mực, đó tính toán kỹ lưỡng cửa tiệm của nhóm , tổng cộng hai mươi mốt gian, cửa tiệm nhỏ thì rẻ, cửa tiệm lớn lên tới hơn trăm lượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thoat-khoi-gia-dinh-cuc-pham-dan-cha-me-an-thit-song-sung-tuc/chuong-130.html.]
Mua hết tất cả, ít nhất cũng tốn hàng ngàn lượng bạc.
Điều ... lấy nhiều bạc như ?
Mọi thấy Trương Tiểu Vũ chần chừ, cũng rằng một lúc lấy nhiều bạc như quả thực dễ, nên đều sang một bên im lặng.
Trước Ngọc Châu Lâu, Trương chưởng quỹ, cửa tiệm để lâu ngày tự nhiên cũng hỏng hóc nhanh, đừng là thu tiền thuê, ngay cả phí sửa chữa cũng là một khoản lớn.
Ai cũng kiếm tiền, nhưng hiện tại ai dám tiếp quản cửa tiệm, vì mới liên kết đến tìm Trương chưởng quỹ thương lượng.
Đợi một lúc lâu, Trương Tiểu Vũ cuối cùng cũng mở lời: “Giá của các vị quả thật cao, nhưng vốn liếng của cũng đủ, nghĩ nghĩ chỉ một cách.”
Mọi đồng loạt mong chờ hỏi: “Cách gì?”
Trương Tiểu Vũ lướt qua , đó mỉm : “Cửa tiệm thể mua, nhưng theo thứ tự, các vị đừng chỉ giá cửa tiệm, còn tính đến tiền thuê nữa chứ?”
“Bàn ghế, nguyên liệu, bài trí trong cửa tiệm, thứ gì cũng cần bạc.”
“Hôm nay chỉ thể mua một nhà , ưu tiên những cửa tiệm thủ tục rõ ràng, sang tên nhanh ch.óng. Về một khi dư dả, sẽ mua tiếp một nhà.”
Trương Tiểu Vũ vốn tưởng lời sẽ gây sự bàn tán, nhưng các vị chưởng quỹ yên tĩnh đến lạ thường, mặt ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.
“Trương chưởng quỹ, chỉ cần nàng câu , chúng yên tâm , mua nhà ai cũng , ít nhất chúng sẽ chịu lỗ mãi.”
“Thật sự đa tạ Trương chưởng quỹ, cảm ơn nàng cho chúng một con đường sống, cửa tiệm của nếu lâu ngày thu nhập, thuê cũng bán , thì coi như mất trắng.”
“Phải đó! Ta đây cũng thử tự mở bán, nhưng căn bản khách, nay Trương chưởng quỹ mở lời, coi như là cứu cả gia đình .”
Mọi nhao nhao bày tỏ lòng ơn với Trương Tiểu Vũ, cuối cùng nàng ưu tiên mua hai gian cửa tiệm bên cạnh quán cá nướng, tổng cộng năm mươi lượng bạc, chỉ cần đến nha môn ký tên và thủ tục là xong.
Trên đường cầm phòng khế trở về, Trương Tiểu Vũ vẫn cảm thấy chút chân thật.
Vừa mua nhà lớn mua thêm cửa tiệm, chớp mắt trở thành phú bà nhỏ ?
Đột nhiên cất tiếng gọi: “Trương chưởng quỹ?”
Trương Tiểu Vũ theo hướng tiếng gọi, hóa là Thẩm Mặc Trúc, hôm nay bên cạnh hộ vệ nào?
“Thẩm công t.ử tìm việc gì ?”
Thẩm Mặc Trúc chạy vài bước nhỏ, cả vẻ luống cuống, nhưng vẫn mang theo một vẻ... tao nhã mà thường .
“Thật trùng hợp khi gặp nàng ở đây, nàng rảnh rỗi ghé qua lâu một lát ?”
Trương Tiểu Vũ đang vui, bèn đồng ý.
Hai đến một nhã gian trong lâu.
Lúc đang là mùa thu, từ ngoài cửa sổ nhã gian thể thấy một hàng cây đang ngả vàng, Trương Tiểu Vũ xuống bắt đầu cảm thán.
Lần uống là ở Cự Phúc Lâu để đấu trí với Hạ chưởng quỹ, bây giờ thể nhàn đàm với Thẩm công t.ử của thư viện.
Xem những nỗ lực mấy tháng nay của hiệu quả, phận cũng nâng cao lên ít.
Thẩm Mặc Trúc mở lời : “Mấy đều mời nàng đến, nhưng nào đến cửa tiệm cũng thấy nàng bận rộn, thật ngại mở lời, hôm nay thực sự là may mắn.”
Trương Tiểu Vũ kinh ngạc Thẩm Mặc Trúc: “Thẩm công t.ử đến cửa tiệm nhiều ? Người ở đó đông quá, để ý, xin Thẩm công t.ử lượng thứ.”
Sắc mặt Thẩm Mặc Trúc ửng hồng, chỗ khác, đó cầm chén lên uống một ngụm.