Thoát Khỏi Gia Đình Cực Phẩm, Dẫn Cha Mẹ Ăn Thịt (Sống Sung Túc) - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-02-28 15:55:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một tràng lời của Trương Tiểu Vũ để ấn tượng cho mỗi mặt tại đây.
Đặc biệt là Thẩm Mặc Trúc, sớm tin Trương Tiểu Vũ mở tiệm mới, nhưng mấy ngày nay bận rộn việc riêng nên vẫn thời gian đến ủng hộ.
Nay bắt gặp cảnh tượng , vốn định mở lời giúp đỡ, cuối cùng câu 'chớ phân biệt nam nữ nặng nhẹ, hãy xem Càn Khôn vốn lưỡng nghi' của Trương Tiểu Vũ thu hút sâu sắc.
Chàng từng gặp qua một nữ t.ử nào như thế , kinh doanh tài hoa thi phú, tiện miệng một câu cũng đủ khiến suy ngẫm mất vài ngày.
"Thẩm công t.ử! Chàng ngây đó gì, mau nếm thử món mới của tiệm , tiện thể giúp quảng bá ở thư viện nữa!"
Lời của Trương Tiểu Vũ khiến Thẩm Mặc Trúc hồn , vốn định hỏi Trương Tiểu Vũ thêm vài câu thơ nữa, nhưng tiếc là nàng thực sự bận rộn đến mức chân chạm đất, khắp phòng đều chật kín .
Cuối cùng đành thôi, dùng xong món ngon thì vội vã rời .
Hiện giờ, chuyện ăn của tiệm Trương Tiểu Vũ còn hơn nhiều so với đây. Trước , các nữ t.ử vì hai tráng hán mà đến, lâu dần thu hút bởi những món ăn độc đáo và lời lẽ của Trương lão bản.
Mọi trong tiệm đều bận rộn cuồng, kể cả Tạ Quân ở trong thôn, mỗi ngày thu mua nguyên liệu đến mềm cả tay.
Tạ Quân là thông minh, thu mua càng nhiều thì giá cả tự nhiên ép xuống càng thấp. Số dâng đất đếm xuể, chỉ trong vòng một tháng, hơn nửa đất đai trong thôn về tay Trương Tiểu Vũ.
Ngày hôm đó, Lâm Ngọc Châu đang dựa lưng chiếc ghế bập bênh mà sưởi nắng. Ánh dương xuyên qua khe cửa sổ rọi lên mặt nàng, rõ biểu cảm.
Phúc Châu hấp tấp chạy lên lầu: "Không , Lâm lão bản, hôm nay đại sảnh trống thêm hai bàn!"
" là chút quy củ nào, trống hai bàn thì là chuyện lớn lao gì ?"
Trên trán Phúc Châu rịn mồ hôi, nàng ấp úng mở lời: " hai bàn là so với ngày hôm , giờ đây đại sảnh chỉ còn lác đác vài vị khách thôi, với ..."
Giọng Lâm Ngọc Châu lạnh mấy phần: "Vài vị khách? Đám nam nhân chẳng ngày nào cũng dán mắt vũ cơ ? Sao đột nhiên thiếu nhiều đến ? Chẳng lẽ vũ cơ đó hiểu quy củ, đắc tội với khách nhân?"
Phúc Châu vội vàng lắc đầu: "Không , lúc đầu đến tiệm tiêu xài ít , nay qua cơn hứng thú, ai nấy đều sang đối diện dùng mỹ vị cả, mấy ngày nay đồ ăn thừa thãi ở lầu vứt hết sọt đến sọt khác."
Lâm Ngọc Châu siết c.h.ặ.t t.a.y, nàng chầm chậm dậy khỏi ghế bập bênh. Khi khuôn mặt di chuyển bóng tối, cơn giận dữ mặt nàng suýt nữa biến dạng cả dung nhan.
"Đầu bếp mới mời về thể mỹ vị giữ chân khách ?" Nàng nghi ngờ mở miệng. Đây là đại bếp trưởng ở kinh thành, thể kém hơn mấy tiệm nhỏ rách nát đối diện chứ.
Nàng tới bên cửa sổ, đẩy mạnh cửa . Đập mắt là cảnh tượng chen chúc ở tiệm đối diện.
"Hai tên tráng hán đó của nàng sức hấp dẫn đến thế ? Có thể so với vũ cơ của ư?"
Phúc Châu cúi đầu mím môi, dám lên tiếng.
Lâm Ngọc Châu quăng ánh mắt sắc lạnh tới: "Ngươi câm ?"
"Không , chỉ là... sợ..." Phúc Châu run rẩy mở lời. Vẻ ngoài của nàng lúc còn kiêu ngạo hống hách như nữa, hiện tại Lâm Ngọc Châu còn coi trọng nàng , thậm chí thể khiến nàng biến mất bất cứ lúc nào.
Dù là kẻ ngu ngốc đến mấy, cũng giữ mạng sống.
Lâm Ngọc Châu gì kiên nhẫn đó, nàng gầm lên: "Nói!"
Tiếng gầm khiến cả Phúc Châu run lên bần bật: "Lâm lão bản, cửa tiệm đối diện đây quả thực dựa hai tên tráng hán để lôi kéo khách, nhưng món ăn của họ rẻ, nguyên liệu tươi mới, ngay cả cái tên cũng đặt đặc biệt."
"Cứ thế lâu dần, đều đổ sang bên đó."
Lâm Ngọc Châu lạnh lùng Phúc Châu: "Ta đang hỏi ngươi, tại đầu bếp mời về món ăn ngon như thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thoat-khoi-gia-dinh-cuc-pham-dan-cha-me-an-thit-song-sung-tuc/chuong-117.html.]
Phúc Châu hoảng hốt quỳ xuống đất: "Chuyện ... Vị đầu bếp đến từ kinh thành, ông cực kỳ kén chọn nguyên liệu, lãng phí hợp khẩu vị trong trấn . Có ông đổi chút khẩu vị, nhưng ông ..."
"Nói gì! Cái miệng ngươi từ bao giờ lắp bắp như , nếu dùng nữa thì cứ câm cho ."
"Nói rằng trong trấn xứng đáng chỉ trích ông , còn ai ăn đồ ông nấu thì thắp hương cầu khấn mới ! Ngọc Châu Lâu chúng mời ông chỉ là vì nể mặt vị đại nhân ở kinh thành..."
Một tiếng "Ầm" vang lên, Lâm Ngọc Châu ném mạnh chiếc quạt bên tay xuống đất.
Kinh thành, kinh thành! Cứ động một chút là lôi hai chữ đè nén nàng, ngay cả một tên đầu bếp nấu ăn cũng dám cưỡi lên đầu nàng ! Nói thì cũng chỉ là một con ch.ó thôi!
hiện giờ nàng dùng hết biện pháp, mà Thẩm Khanh Khanh còn lộ mặt đè bẹp nàng .
Lúc , một nữ t.ử bạch y vẻ mặt hoảng hốt : "Lâm lão bản, đây là thư truyền đến từ kinh thành, đưa thư đặc biệt dặn dò ngươi xem ngay, đừng lỡ mất thời cơ."
Lâm Ngọc Châu nhíu mày, tuy mặt bộc lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng bàn tay nàng vô thức run lên.
Sau khi rõ nội dung trong thư, nàng xé tan tờ giấy thành những mảnh vụn, điên cuồng gào thét: "Dựa cái gì mà đối với gọi là gọi, đuổi là đuổi! Ta là kẻ coi trọng ? Cần gì chà đạp tôn nghiêm của đến mức !"
"Hà hà hà... Quả nhiên đời chẳng nam nhân nào cả. Ha ha , còn vững ở trấn , cố gắng hết sức học cách mở t.ửu lầu, dùng thủ đoạn để quyến rũ những nam nhân , cứ ngỡ rằng một ngày nào đó đủ mạnh mẽ, sẽ trải cho một con đường ."
"Thế mà giờ đây, ha ha ha ha ha, thật đáng đời !"
Lâm Ngọc Châu bên cửa sổ điên dại như một kẻ mất trí. Cười đủ , nàng sang nữ t.ử bạch y : "Trước khi trở về, tìm Thẩm Khanh Khanh một chuyến. Phúc Châu, lấy cho bộ xiêm y đắt giá nhất."
Ngay cả khi rời , nàng cũng đường hoàng, giữ thể diện.
Lúc , mí mắt trái của Trương Tiểu Vũ cứ giật liên hồi. Nàng thực sự hiểu chuyện gì đang xảy , bèn bảo Lý Như Hà tìm cho một mảnh giấy đỏ dán lên mí mắt.
"Tiểu Vũ, gần đây quá mệt mỏi ? Hay là về nhà nghỉ ngơi vài hôm , nơi đây cứ giao cho chúng là ."
Vương Linh Hoa cũng xích khuyên nhủ: "Tiểu Vũ nha đầu, ngân lượng chúng kiếm những ngày đủ tiêu cả đời . Muội hãy nghỉ ngơi vài hôm , lỡ kiệt sức thì ?"
Trương Tiểu Vũ lắc đầu, nàng cảm thấy mệt mỏi chút nào, chỉ những ngày kiếm tiền mới mệt thôi!
Sau đó nàng chăm chú Ngọc Châu Lâu đối diện với vẻ trầm tư.
Chẳng bao lâu , nàng thấy Lâm Ngọc Châu đội nón lá bước , phía còn theo một nhóm , trong đó Phúc Châu, còn mấy vị ...
Soi xét kỹ lưỡng, đó chính là mấy tên côn đồ chặn nàng trong hẻm hôm . Nỗi đau ngày hôm đó, bao gồm cả vết thương của Đại ca họ Tạ, đến tận bây giờ vẫn khiến nàng ghi nhớ rõ mồn một.
Trương Tiểu Vũ lập tức đổi sắc mặt, trầm giọng gọi: “Giáp Sinh! Ất Tứ! Bính Xuất! Đinh Tận!”
Bốn nhanh ch.óng bỏ dở công việc đang , chạy đến bên cạnh Trương Tiểu Vũ.
“Các ngươi thấy nữ nhân đội đấu lạp ? Mấy tên đàn ông lưng ả, với thủ của các ngươi thể đ.á.n.h bại ?”
Giáp Sinh lập tức liếc nhóm vài , đáp: “Xem mấy tên chỉ là lũ sâu rượu hám ăn, chút thủ nào. Chủ nhân bắt chúng ư?”
“Phải! Nhân lúc , hãy trói mấy tên và đưa đến cổng làng cho !”
Cả bọn nhận lệnh chuẩn khởi hành thì Trương Tiểu Vũ gọi : “Còn tên nha nhỏ , nếu tiện tay thì hãy bắt luôn ả về đây.”
“Tuân lệnh!”