Thổ Lộ - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-04-23 22:30:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Được." Hứa Tùy đáp.

 

Bọn họ ở cổng phụ bên ngoài trường, định qua một con ngõ nhỏ hướng Đông Nam. Hướng Đông Nam thuộc khuôn viên cũ, đèn đường hỏng hóc quanh năm, bên ngoài một bóng đèn vàng đóng mạng nhện từ lâu.

 

Gió lạnh thổi xào xạc cây lá, Châu Kinh Trạch phía , bên truyền đến tiếng cãi vã, liếc mắt về hướng con ngõ, phát hiện điểm khác thường, nghiêng đầu với Hứa Tùy:

 

"Đứng đây đừng di chuyển."

 

Hứa Tùy dừng bước, mặc dù hiểu vì nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Ồ."

 

Về lý mà , Châu Kinh Trạch lo chuyện bao đồng, nhưng thanh âm quen thuộc vọng đến, qua đó một nữa, đợi đối phương thì thể dừng bước chân.

 

Hứa Tùy cũng thấy bộ, khỏi lo lắng cho Bách Du Nguyệt, cô giật giật ống tay áo của Châu Kinh Trạch.

"Thả ." Bách Du Nguyệt mấy tên con trai vây quanh, giọng điệu mất kiên nhẫn.

 

Mấy tên con trai đó học ở trường nghề đối diện, thường xuyên uống rượu đ.á.n.h chẳng thể thống gì. Tên cầm đầu tóc vàng tiến lên một bước, hứng thú : "Ai da, mà cáu kỉnh thế?"

 

"Cô gái, chỉ là kết bạn quen thôi mà." Có đổi giọng .

 

Bách Du Nguyệt lườm nguýt sắp toét cả mắt tới nơi, ngữ khí của kiêu căng cao ch.ót vót: "Các xứng ?"

 

Vẻ mặt khinh thường và thái độ cao ngạo trong lời của cô Bách đây chọc giận bọn họ, sắc mặt đối phương biến đổi, khi giơ tay định uy h**p cô thì một thanh âm lạnh lẽo chắc nịch truyền đến:

 

"Bách Du Nguyệt."

 

Mọi , Châu Kinh Trạch hai tay đút túi, miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c, bước thong thả về phía bọn họ. Khi tên cầm đầu tóc vàng đến là ai thì buông tay xuống một cách vô thức.

"Châu Kinh Trạch?" Tên tóc vàng sờ mũi, hỏi, "Hai chung với ?"

 

"Ừa." Ngữ khí của Châu Kinh Trạch hờ hững.

 

Bách Du Nguyệt bên cạnh lộ vẻ kinh ngạc, lập tức nghiêng nắm lấy cánh tay của Châu Kinh Trạch, giọng điệu mật: " , chúng cùng , là bạn trai của ."

 

Một tay đút trong túi quần của Châu Kinh Trạch động đậy đẩy Bách Du Nguyệt , nhưng ngờ càng nắm c.h.ặ.t hơn.

 

Tên tóc vàng thấy đối phương là Châu Kinh Trạch, : "Được, Châu Kinh Trạch , ở trường cấp ba cũng khá nổi tiếng đấy, thời gian chúng chơi mấy ván bóng bàn."

 

"Được." Châu Kinh Trạch buông điếu t.h.u.ố.c trong miệng xuống, nhả một hớp khói.

 

Hứa Tùy cách đó xa thấy rõ cảnh , Bách Du Nguyệt mật khoác tay Châu Kinh Trạch, khi đám đó rời vẫn hề buông tay, còn kiễng chân nở một nụ quyến rũ, điều gì đó với .

Đốm lửa ở đầu ngón tay Châu Kinh Trạch lúc sáng lúc tối, vì chiều cao của con gái mà cúi xuống chuyện, khiến cho gai cột sống ở gáy lộ rõ, lạnh lùng mà mê .

 

Tay Hứa Tùy đút trong túi áo khoác, móng tay của ngón cái bấu lớp da thịt ngón trỏ, cảm giác đau điếng truyền đến, bóng của hai họ đè lên đất, cô cụp mắt cái bóng đó, đến mức mắt nhức mỏi, sưng tấy, nhưng dám chớp mắt.

 

Sau khi đám lưu manh khỏi, Châu Kinh Trạch di chuyển ánh mắt tới cánh tay đang ghì c.h.ặ.t lấy của Bách Du Nguyệt, nhướng mày :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tho-lo/chuong-58.html.]

"Còn buông?"

 

Bách Du Nguyệt chỉ đành buông tay, điều thấy Châu Kinh Trạch xuất hiện giúp đỡ thì vẫn cảm thấy vui. Châu Kinh Trạch về hướng mà đám lưu manh rời , cất lời:

"Sao dính líu với mấy tên vô đó ?"

 

"Còn xinh ?" Ngữ khí của Bách Du Nguyệt kiêu căng, tự đắc đùa, "Trách trân trọng, bỏ lỡ ."

 

"Phải." Châu Kinh Trạch bật , tiện tay dập tắt điếu t.h.u.ố.c, lên tiếng: "Có việc, đây."

 

Thấy Châu Kinh Trạch định , Bách Du Nguyệt tức tốc gọi giật , "Này..." chỉ là thêm với vài câu mà thôi.

 

Châu Kinh Trạch chỉ đành dừng bước chân.

 

"Chúc mừng nhé, giành hạng nhất, vui ?"

 

"Cũng tạm."

 

"Mình ở sân khấu cổ vũ cho , thấy ?"

 

"Không."

 

Mới đầu Châu Kinh Trạch còn thể nhẫn nại trả lời câu hỏi của , nhưng đấy, Bách Du Nguyệt Đông Tây cho , trong lòng cảm thấy chút bực bội.

Hơn nữa Hứa Tùy còn đang đợi .

 

" , đang đợi ." Thanh âm của Châu Kinh Trạch lạnh nhạt.

 

Lúc đầu Hứa Tùy sợ bản khó chịu, chỉ đành chằm chằm bóng của bọn họ, cùng cô dứt khoát xoay , ở ánh đèn đường đếm các ô bàn đạp và nhảy lò cò để di chuyển sự chú ý của .

 

Thế Hứa Tùy càng nhảy càng nhập tâm, để ý đang về phía , bất cẩn đụng nọ. Đối phương khéo đỡ cô, Hứa Tùy liên tục xin .

 

Một giọng hài hước vang lên đỉnh đầu:

 

"Bạn học , cần tặng cho món quà lớn ."

 

Hứa Tùy ngước mắt chạm một gương mặt xa lạ, khi Tần Cảnh mặt là ai, trong lòng vui mừng khôn xiết, nhưng bề ngoài thì vẫn tỏ thản nhiên giới thiệu bản : "Mình học ở Kinh Hàng, tên Tần Cảnh, ban nãy xem biểu diễn , tuyệt."

"Cảm ơn, Hứa Tùy." Hứa Tùy mỉm đáp .

 

"Bạn học , chúng đúng là duyên, trong ban nhạc của các ngoài một cô gái quen , thì còn đều là bạn học của ." Tần Cảnh chủ động kéo gần cách với cô.

 

Khóe môi Hứa Tùy cong lên, má xuất hiện hai lúm đồng tiền, Tần Cảnh mà trái tim ngứa ngáy, giả bộ đắn, tiếp tục : "Cậu là bạn của bọn họ thì cũng là bạn của , đàn em , để phương thức liên lạc cho , nếu việc gì thể tìm giúp đỡ."

 

Hứa Tùy cảm thấy buồn , bọn họ bằng tuổi ? Từ khi nào cô trở thành đàn em của ? Khi đang định lên tiếng thì một thanh âm lạnh lẽo truyền đến, Hứa Tùy đầu .

 

Châu Kinh Trạch đút hai tay trong túi quần, cách đó xa, nheo khóe mắt, thanh âm trầm thấp:

"Hứa Tùy, đây."

 

Loading...