bây giờ cô mới , sở dĩ Châu Kinh Trạch như thế là bởi vì giáo d.ụ.c và sự tôn trọng đối với khác ăn sâu trong m.á.u, chỉ như mà thôi.
Buổi chiều giải vây giúp cô, lẽ cũng là vì sợ cô ngượng ngập.
Anh nhận món quà đó, nhưng từng mở nó , mà tùy ý ném nó trong một chiếc thùng, bộ bảo vệ ngón tay bám bụi, t.h.u.ố.c mỡ cũng quá hạn từ lâu, là dịu dàng song cũng thật tuyệt tình.
Hứa Tùy nhớ câu thản nhiên, hờ hững mà lạnh lùng của Châu Kinh Trạch lúc chiều:
"Người tặng quà cho nhiều như , lẽ nào nhớ kỹ từng một?"
Ban đầu tự cho rằng thấy, hóa chỉ là một sự giả dối dịu dàng.
Hứa Tùy chống cằm bàn, cả như thể đứt đoạn , 1017 dường như cảm nhận tâm trạng của cô, nó co tròn giống cuộn len cọ cọ chân cô để giữ ấm, sức chui bên trong. Cô một câu cuốn sổ nhật ký:
Mình chút từ bỏ .
Thật Châu Kinh Trạch chẳng gì sai cả, món quà mà Hứa Tùy tặng chẳng qua chỉ là một món quà bình thường nhất trong hàng ngàn hàng vạn món quà, thế nhưng Hứa Tùy đau lòng, là lòng tự tôn khi thích một đang quấy phá.
Mấy ngày liền tâm trạng của Hứa Tùy đều tệ, nhưng cô luôn giữ vững sự bình tĩnh ngoài mặt, học tan học như bình thường, thỉnh thoảng Hồ Thiến Tây lôi dạo phố, mua sắm trong trung tâm thương mại, mua quần áo sẽ ở trong phòng cosplay các nhân vật yêu thích trong phim điện ảnh, dáng gương.
Nhìn thấy Hồ Thiến Tây cosplay Charlie Chaplin, bộ ria mép lệch tận bên miệng, Hứa Tùy ôm bụng ngặt nghẽo, mãi mãi cảm thấy trong lòng trống rỗng, tia lạc lõng xoẹt qua.
Thịnh Nam Châu là một thích tụ tập chơi bời nhất, trường của bọn họ cách gần , nên một tuần sẽ hẹn chơi hai, ba , nào Hứa Tùy cũng đều lý do chính đáng để từ chối.
Ví dụ như " thí nghiệm ", hoặc là " ăn cơm xong, ăn nổi bữa thứ hai nữa", vân vân và mây mây... khiến cách nào phản bác.
Thứ năm, nhóm bọn họ ăn cơm tại một quán ăn ở con phố trường học, Thịnh Nam Châu xong tin nhắn liền nhíu mày: "Hứa Tùy đến , mèo của bệnh, đưa nó tiêm."
Thịnh Nam Châu tắt màn hình di động, đẩy đẩy Hồ Thiến Tây đang vui đầu nghiêm túc ăn món cá đù, hỏi: "Sao cảm thấy dạo Hứa Tùy chút khác thường ?"
Hồ Thiến Tây mang một biểu cảm " đùa đấy ", Thịnh Nam Châu tức khắc tìm hỗ trợ, chuyển ánh mắt tới Châu Kinh Trạch bên cạnh. Châu Kinh Trạch ở đó, vai hạ xuống, tay cầm thìa, múc canh muỗng muỗng bỏ miệng, trả lời một cách thản nhiên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tho-lo/chuong-47.html.]
"Canh ngon quá."
Hồ Thiến Tây vỗ vỗ bả vai Thịnh Nam Châu: "Cậu nghĩ nhiều , gần đây áp lực học tập của nhiều thôi."
Sau khi ở rịt trong thư viện đến mức phát hoảng thì Hứa Tùy sẽ lên tầng thượng để hóng gió. Cô ngắm phong cảnh một lúc, theo thói quen phóng tầm mắt về hướng sân vận động của trường Kinh Hàng ở góc Đông Bắc.
Thời tiết giá lạnh khắc nghiệt thế nào thì bọn họ vẫn luôn hô vang những khẩu hiệu cao cả sân tập ngày qua ngày khác, và kiên trì tập luyện thể lực. Hứa Tùy mặc một chiếc áo khoác khuy sừng màu trắng, cơn gió lạnh thổi qua, cô bất giác co rụt , hà lòng bàn tay.
Hứa Tùy sợ lạnh, nhưng thích hóng gió lạnh mùa đông, xem như là một sở thích kỳ lạ .
Cô ở lan can, xoa xoa lòng bàn tay một lúc, di động đổ chuông, Hứa Tùy nhấn nút máy, ở đầu bên điện thoại như khi hỏi cô chuyện học hành và cuộc sống sinh hoạt dạo gần đây.
Hứa Tùy trả lời từng câu một, ngữ khí của dịu dàng: "Nhất Nhất , gửi cho con một thùng bưởi đỏ, ngọt lắm, con chia cho bạn cùng phòng ăn với nhé."
Nhất Nhất là biệt danh của Hứa Tùy, còn về bưởi đỏ, đó là loại trái cây theo mùa ở phương Nam. Cứ đến mùa Đông là Hứa đều sẽ gửi một thùng cho cô.
"Vâng ạ, con cảm ơn ." Hứa Tùy ngoan ngoãn đáp .
Sau khi Hứa căn dặn như thường lệ xong, bèn : "Bà nội đang ở cạnh , con chuyện với bà mấy câu ."
Bà nội máy, Hứa Tùy nhạy bén mấy tiếng ho khan, nhíu mày: "Bà nội, bà ho , bà mặc đủ quần áo ấm ạ?"
"Bà mặc , là mấy hôm đột ngột hạ nhiệt độ nên thích ứng kịp mà." Bà nội híp mắt giải thích.
Kết quả Hứa ở bên cạnh vạch trần bà nội, thấp giọng lẩm bẩm: "Còn bà nội con lớn tuổi mà còn học theo đám thanh niên thức khuya..."
Bà nội ở đầu bên chia sẻ cho cô về những chuyện xảy trong trấn Lệ Ảnh, Hứa Tùy từ đầu tới cuối đều mỉm kiên nhẫn lắng bà , cùng dặn dò bà hết sức chú ý tới sức khỏe.
Khi chuẩn ngắt máy, thanh âm của bà nội khàn khàn song vô cùng hiền từ: "Nhất Nhất , cháu ở phương Bắc còn sợ lạnh ? Hay là quen ?"