Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:11:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dì Thôi suy nghĩ một lát.”

 

Dì hỏi:

 

“Ý của cháu là cháu tách khỏi Kỳ Bất Diệc một thời gian ngắn, và hiện tại Kỳ Bất Diệc cháu đến tìm ?"

 

Hạ Tuế An siết c.h.ặ.t chén trong tay, khi đến nơi xa lạ, tránh khỏi vài phần rụt rè:

 

, , cũng xin dì Thôi đừng cho , cháu cầu xin dì."

 

Dì Thôi bật .

 

A Tuyên ghé sát tai dì khẽ:

 

“Dì Thôi, dì thật sự tin lời cô ..."

 

Dì Thôi chút do dự:

 

“Con bé sẽ hại chúng , để con bé ở với chúng một thời gian cũng thể, con bé còn sẽ đưa tiền cho chúng nữa —— cháu bao nhiêu tiền?"

 

Dù lời của dì Thôi chuyển hướng quá đột ngột, Hạ Tuế An cũng dì đang hỏi , cô lấy túi tiền , mở dây buộc, lộ những thỏi bạc trắng tinh, đưa qua:

 

“Cháu mười lượng bạc."

 

“Ồ, cũng ít nhỉ."

 

Dì Thôi đón lấy tung hứng vài cái, “Ở ?"

 

“Cháu mượn ạ."

 

Hạ Tuế An thật thà đáp.

 

Dì Thôi đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ, nhưng mang một phong thái khác biệt:

 

“Mượn ?

 

Kỳ Bất Diệc bắt nạt cháu ?

 

Khiến cháu thà mượn tiền khác cũng tách khỏi một thời gian."

 

“Không ạ."

 

Hạ Tuế An phủ nhận phỏng đoán của dì Thôi, “Huynh đối xử với cháu , nhưng cháu vẫn rời xa một thời gian."

 

A Tuyên hiểu nổi.

 

Dì Thôi nhận lấy bạc của Hạ Tuế An.

 

“Tùy cháu , chuyện của hai đứa, hai đứa tự giải quyết ."

 

Dì ho khan vài tiếng, khuôn mặt trắng bệnh vì sặc mà ửng lên sắc đỏ gay gắt, “Tiền, nhận , cháu cứ ở đây."

 

Hạ Tuế An vội vàng dậy, chân thành cảm ơn:

 

“Cảm ơn dì Thôi."

 

Cô do dự một chút, “Sức khỏe của dì gì đáng ngại ạ?"

 

Dì Thôi xua tay.

 

Dì ngước mắt:

 

“Có thể gì đáng ngại chứ, chẳng qua là già , thêm chút bệnh vặt thôi."

 

A Tuyên đỏ mắt.

 

Làm gì dì Thôi già mới như , rõ ràng là đêm đó dì tổn thương thể vì giải Nhiếp Hồn Cổ cho Tưởng Tuyết Vãn, uống thu-ốc mãi cũng thấy khỏe, đều là của , là liên lụy dì Thôi.

 

A Tuyên cúi đầu xuống.

 

Dì Thôi nhiều, đích đưa Hạ Tuế An đến căn phòng khéo còn trống, đầu dặn dò A Tuyên mua một tấm chăn của dân làng, dù cũng nhận tiền, thể đối xử tệ với .

 

Hạ Tuế An cứ ngoan ngoãn ở trong phòng, dám lung tung, sợ phiền họ.

 

Vẫn là dì Thôi gọi cô ngoài hỏi mượn dân làng ít củi, phát hiện củi đốt hết , A Tuyên mua chăn vẫn về, dì Thôi thể khỏe, chỉ thể phiền Hạ Tuế An thôi.

 

Dân làng ở ngôi làng nhỏ thuần phác và bụng, cô mượn củi thuận lợi.

 

Trên đường về nhà đá, Hạ Tuế An thấy một , đối phương mang ô, đang trú mưa hiên một ngôi nhà thấp bé khác, cô mặc một chiếc váy dài màu hoa sen, lông mày đoan trang, dịu dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-232.html.]

 

Hà Hoa.

 

Hà Hoa, mở thư quán ở trấn Phong Linh, và trong còn một con Trường Sinh Cổ.

 

Sao cô đến Trường An ?

 

“Hà Hoa cô nương?"

 

Hạ Tuế An về phía Hà Hoa, bước chút khó khăn.

 

Hai tay cô ôm củi, đầu nghiêng sang một bên kẹp lấy cán ô trúc, dùng cách để che ô cho .

 

Hà Hoa khi thấy Hạ Tuế An cũng lộ vẻ bất ngờ, há miệng, chỉ phát vài âm tiết kỳ quái.

 

là một câm, cho dù xúc động đến mấy cũng thể gọi tên Hạ Tuế An.

 

Hạ Tuế An đến mặt Hà Hoa.

 

Hà Hoa đón lấy chiếc ô trúc của Hạ Tuế An, giúp cô giảm bớt gánh nặng, cũng giúp cô che mưa.

 

Đang định hỏi Hà Hoa tại đến Trường An, Hạ Tuế An chợt nhớ thể chuyện, họ thể giao tiếp trôi chảy, đây đều là thông qua giấy tờ để trao đổi, Hạ Tuế An đưa Hà Hoa về nhà đá.

 

Trong nguyên tác, Hà Hoa là một đáng thương, ngoài điều đó , cô đe dọa gì với họ.

 

Dì Thôi thấy Hạ Tuế An dẫn một về cũng gì, chỉ hỏi một câu:

 

“Hai đứa là quen từ , là vốn quen, thấy đáng thương nên mới dẫn về trú mưa?"

 

Hạ Tuế An ngượng ngùng đặt củi xuống:

 

“Là quen cũ của cháu ạ, đợi mưa tạnh, cô sẽ ngay."

 

Dì Thôi trách móc cô.

 

“Được thôi."

 

Hạ Tuế An kéo Hà Hoa cảm ơn dì Thôi, dẫn về căn phòng nhỏ của .

 

Hà Hoa đặt hành lý xuống, lấy giấy mực mang theo bên , hỏi cô:

 

“Hạ cô nương, cô và Kỳ công t.ử tách ?”

 

Xem xong chữ giấy, Hạ Tuế An chống cằm, xổm đất, suy nghĩ sâu xa về một chuyện.

 

Sao ai nấy cứ hễ thấy cô một hỏi về Kỳ Bất Diệc nhỉ, cứ như thể họ sẽ bao giờ tách rời .

 

Cô liếc căn phòng thiếu vắng bóng dáng màu xanh chàm, bên tai cũng còn tiếng trang sức bạc nữa.

 

Hình như chút quen.

 

Trong thành Trường An.

 

Một tiếng trang sức bạc trong trẻo vang qua con hẻm, vạt áo màu xanh chàm lướt qua góc tường, nước mưa rơi lộp bộp chiếc ô Kỳ Bất Diệc đang cầm, đến căn nhà Tô Ương đang ở, gõ cửa.

 

Người mở cửa vẫn là Thẩm Kiến Hạc, thấy Kỳ Bất Diệc tới một thì đầu tiên là ngẩn , đó thò đầu con hẻm đang mưa bao phủ, thầm nghĩ Hạ Tuế An chắc nghịch ngợm trốn chứ.

 

Thẩm Kiến Hạc khó hiểu:

 

“Hạ tiểu cô nương cùng ?"

 

Kỳ Bất Diệc đưa bức thư Hạ Tuế An cho :

 

“Đây là Hạ Tuế An cho các ."

 

Đưa thư xong liền , tiếng trang sức bạc xen lẫn tiếng mưa xa dần, bóng dáng thiếu niên biến mất trong màn mưa.

 

Thẩm Kiến Hạc mơ hồ nhận lấy mấy bức thư, tưởng Kỳ Bất Diệc đội mưa tới đây hôm nay là cùng họ bàn bạc kế hoạch đối phó Lưu Diễn, kết quả là tới để đưa thư Hạ Tuế An?

 

Hạ Tuế An chuyện với họ, cứ gặp mặt , thư gì?

 

Trong lúc Thẩm Kiến Hạc đang nghĩ lý do Hạ Tuế An , Kỳ Bất Diệc bước khỏi con hẻm, nước mờ mịt, mưa càng lúc càng lớn, gõ chiếc ô giấy vẽ hình hồ điệp, men theo mặt ô rơi xuống.

 

Dưới ô, quá nhiều biểu cảm.

 

Làn da của Kỳ Bất Diệc trông trắng hơn ngày mưa, bàn tay cầm cán trúc trông vẻ dùng lực, nhưng mu bàn chân lộ những đường gân xanh nhấp nhô.

 

Bên ngoài con hẻm là phố dài, vì trời mưa nên mấy đường, lũ độc cổ mà Kỳ Bất Diệc thả tìm đều , tụ tập tại đây, sơ qua là một đám đen nghịt, chiếm cứ mặt đất gần đó.

 

 

Loading...